Chương 45: Em muốn được chọn
Ngày thứ mười tám. Căn hộ tầng sáu. Tám giờ tối.
Thừa Dạ ngồi trên giường, lưng dựa tường, đèn bàn bật, ánh vàng nhẹ rơi trên sàn gạch cũ. Điện thoại trên tay, màn hình mở tin nhắn Vãn Hạ. Cuộc hội thoại im lặng hai tuần. Tin cuối cùng của cô, mười tám ngày trước: "Em không cần anh nói yêu. Em cần anh không bỏ đi."
Anh đã đọc tin đó mỗi đêm. Mười tám đêm. Và mỗi đêm, anh soạn tin trả lời, rồi xóa.
Nhưng tối nay anh không soạn tin. Anh nhắn:
"Đến đây. Tôi cần nói chuyện."
Gửi. Dấu tích xanh. Đã xem.
Không có ba chấm nhấp nháy. Cô không soạn trả lời. Chỉ im.
Rồi, bảy phút sau, tiếng gõ cửa.
Cô đứng ngoài cửa, áo khoác mỏng, dép, tóc hơi rối. Đến nhanh, kiểu người đã đợi cuộc gọi này từ lâu. Mắt cô nhìn anh, và cô đọc: ánh sáng quanh anh khác tất cả những ngày trước. Không có lớp giả. Không có lớp quyết tâm lạnh. Không có xám bạc dày. Chỉ có vàng ấm, mỏng nhưng rõ, và bao quanh nó, thứ cô chưa bao giờ thấy ở anh: trong suốt. Kiểu trong suốt của người đã bỏ hết lớp che, đứng trần, không giấu gì.
Anh sẽ nói thật.
– Vào đi, anh nói.
Cô bước vào. Căn hộ nhỏ, sạch, ít đồ: giường, bàn, tủ, bếp nhỏ. Trên bàn, một cốc nước, hai ghế. Anh đã kê sẵn, kiểu người chuẩn bị cho cuộc nói chuyện mà mình biết sẽ rất dài.
Cô ngồi xuống. Anh ngồi đối diện. Giữa hai người, cốc nước, bàn gỗ cũ, và sợi dây cộng hưởng sáng, ấm, bất ổn, rung nhẹ kiểu tim đập nhanh.
– Em, anh nói.
Cô chớp mắt. Lần đầu tiên anh gọi cô bằng "em" chủ động, không phải vì bẫy ép.
– Tôi sẽ kể cho em nghe mọi thứ. Từ đầu.
Anh kể.
Kể về hệ thống: giọng lạnh trong ý thức, dòng chữ xuất hiện mỗi khi cộng hưởng tăng, mệnh lệnh chia tay, đếm ngược tuổi thọ. Kể về Lời Nguyền Đồng Tâm: không phải lời nguyền, mà cơ chế bảo vệ, giữ phong ấn cổ ổn định, ngăn thế giới sụp. Kể về mỏ neo: Vãn Hạ là mỏ neo, cô giữ phong ấn bằng sự tồn tại, và tình yêu giữa anh và cô đang phá vỡ cấu trúc phong ấn.
Kể về cộng hưởng: 72.4% và đang tăng. Giao thức khẩn cấp: 30 ngày. Giai đoạn ba: mất ký ức, mất cảm xúc, mất sự tồn tại. Không thể đảo ngược.
Kể về nghi thức cắt dây: cách duy nhất cứu cả hai. Cắt sợi dây ở cấp độ dị năng. Cái giá: cô mất tất cả ký ức về anh. Quên anh hoàn toàn.
Kể về vết nứt trên tay cô: anh nhìn thấy từ đêm mưa, đã lan từ cổ tay đến mu bàn tay đến ngón. Mỗi phần trăm cộng hưởng tăng, vết nứt lan thêm. Khi lan hết cơ thể, mỏ neo vỡ.
Anh kể mọi thứ. Không giấu. Không bớt. Không sắp xếp để cô đỡ sợ. Kể thô, kể thật, kiểu người mệt mỏi với việc nói dối và quyết định, lần này, nói đúng sự thật dù nó xấu xí.
Cô ngồi nghe. Im lặng. Mắt trong, nhìn anh, không rời. Tay đặt trên bàn, và anh nhìn thấy: vết nứt trên mu bàn tay phải cô sáng nhẹ dưới ánh đèn, mỏng, như sợi chỉ phát quang. Cô vẫn chưa nhìn thấy nó rõ. Nhưng nó ở đó.
Anh kể xong. Im lặng. Cốc nước trên bàn chưa ai uống.
Vãn Hạ nhìn anh. Lâu. Rồi nói, giọng nhẹ nhưng không run:
– Anh kể xong chưa?
– Xong.
– Không giấu gì nữa?
– Không.
Cô gật đầu. Hít vào. Thở ra. Chậm. Rồi nói:
– Em không sợ.
Anh nhìn cô. Kiểm tra: ánh sáng quanh cô không đổi. Vàng ấm, sáng, nhỏ, kiểu ánh sáng của Vãn Hạ: dịu, kiên định, không rực rỡ nhưng không bao giờ tắt.
– Vãn Hạ. Em nghe rõ chưa? Cộng hưởng đang giết em. Vết nứt trên tay em đang lan. Nếu không cắt dây, em sẽ biến mất.
– Em nghe rõ.
– Và em không sợ?
Cô nhìn anh. Mắt cô trong, ướt nhẹ, nhưng không phải ướt vì sợ, mà ướt vì giận, kiểu giận của người yêu sâu mà bị giấu quá lâu.
– Em giận.
Anh chớp mắt.
– Em giận vì anh giấu em suốt. Vì anh tự quyết thay em. Vì anh biết vết nứt từ đêm mưa mà không nói. Vì anh biết cộng hưởng tăng mỗi ngày mà cứ lạnh lùng, cứ né tránh, cứ giả thân mật người khác, như thể em không có quyền biết mình đang chết.
Giọng cô vẫn nhẹ. Nhưng mỗi chữ có trọng lượng, kiểu trọng lượng mà anh cảm nhận qua sợi dây: không phải đau, mà kiên định, chắc chắn, như đá dưới đáy sông.
– Em không giận vì anh yêu em. Em giận vì anh yêu em mà tước đi quyền chọn của em. Anh quyết định chia tay thay em. Anh quyết định diễn lạnh thay em. Anh quyết định xóa ký ức thay em. Tất cả, anh quyết thay.
Anh im. Vì cô đúng. Tất cả đều đúng.
– Sáu người trước em, anh có hỏi họ không?
Không. Không bao giờ.
– Bạch Tư Nguyệt, anh có nói cho cô ấy biết lý do trước khi chia tay không?
Không.
– Và kết quả?
Cô ấy biến mất. Rồi quay lại thành Kẻ Đồng Tâm. Phá hủy tình yêu người khác.
– Em biết, cô nói. Em đã xuống kho tầng hầm. Em đã gặp cô ấy. Em đã nghe cô ấy nói "anh ấy sẽ giết cô." Và em biết: cô ấy không hận anh vì chia tay. Cô ấy hận vì anh không cho cô ấy được chọn.
Im lặng. Căn hộ tầng sáu, đèn vàng, gió nhẹ qua cửa sổ hé mang theo tiếng xe máy từ phố.
Vãn Hạ đứng dậy. Bước vòng qua bàn. Đứng trước mặt anh. Anh ngẩng lên nhìn cô, và cô nhìn xuống, và giữa hai người, sợi dây cộng hưởng sáng, rung, ấm, bất ổn.
Cô nắm tay anh. Qua lớp găng tay đen, tay cô nhỏ, ấm, chắc. Và qua sợi dây, anh cảm nhận: cô không sợ. Cô giận, cô buồn, cô yêu, nhưng cô không sợ.
– Nếu yêu anh là chết, cô nói, giọng nhẹ, chậm, từng chữ, vậy ít nhất hãy để em được chọn.
Anh nhìn cô. Và lần đầu tiên trong hai mươi ba năm, Lâm Thừa Dạ không biết phải nói gì. Không phải vì anh kiệm lời, không phải vì anh quen im lặng. Mà vì cô đang nói thứ mà anh chưa bao giờ nghe: "Cho em quyền tự quyết." Không ai từng yêu cầu điều đó. Sáu người trước, không ai nói "cho tôi được chọn." Họ khóc, họ hỏi tại sao, họ giận, họ đi. Nhưng không ai nói: "Hãy để tôi tự chọn."
Vì tao không bao giờ cho họ cơ hội.
– Em chọn ở lại, cô nói. Đó là quyền của em, không phải của anh.
– Vãn Hạ...
– Em biết cái giá. Em biết vết nứt trên tay em. Em biết cộng hưởng. Em biết phong ấn. Và em vẫn chọn.
Cô ấy biết hết. Và cô ấy vẫn chọn.
Tao đã nói thật. Tao đã không giấu gì. Và cô ấy không chạy.
Lần đầu tiên, tao nói thật, và người kia không đi.
Anh nhìn tay cô nắm tay mình. Qua lớp găng tay, anh cảm nhận ấm. Và sợi dây giữa hai người rung khác: không phải rung đau, không phải rung lạnh, không phải rung bất ổn. Mà rung ấm, kiểu ấm mà anh đã quên từ năm mười tám tuổi.
Dây không vỡ. Dây ấm.
"Cộng hưởng: 74.2%. Tăng 1.1%. Nhưng cấu trúc dây: ổn định hơn. Bất ổn giảm 40%."
Bất ổn giảm.
Cộng hưởng tăng. Nhưng bất ổn giảm.
Vì lần đầu tiên, cả hai cùng chọn. Không ai bị ép. Không ai bị giấu. Cả hai biết sự thật. Và cả hai vẫn ở đây.
Anh đứng dậy. Đứng trước cô. Tay vẫn trong tay cô. Nhìn cô. Nhìn mắt cô, trong, ướt nhẹ, không sợ.
Tao không xứng đáng.
Nhưng cô ấy không cần tao xứng đáng. Cô ấy cần tao ở đây.
Anh không nói gì. Chỉ nắm tay cô chặt hơn, qua lớp găng tay đen, qua lớp da mòn sờn, qua năm năm tự cô lập, qua sáu lần chia tay, qua mười bảy năm tuổi thọ mất, qua tất cả.
Cô nhìn anh. Cô mỉm cười. Nhỏ. Nhẹ. Kiểu cười mà Vãn Hạ chỉ dành cho những khoảnh khắc thật sự quan trọng: không rực rỡ, không vui vẻ, chỉ ấm, chỉ ở đây, chỉ "em biết anh rồi."
Sợi dây giữa hai người sáng. Không bùng, không nổ, không run. Chỉ sáng, đều, ấm, kiểu sáng của ngọn nến đã tìm được chỗ kín gió.
Em chọn ở lại.
Và lần đầu tiên, anh không chọn thay em.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn đêm, đèn đường vàng, xe thưa. Và trong căn hộ tầng sáu, hai người đứng, tay trong tay, sợi dây sáng giữa, và mười hai ngày còn lại trước thời hạn.
Nhưng lần này, họ đếm ngược cùng nhau.