Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 62: Thành phố từng biến mất
Chương 62

Thành phố từng biến mất

Phòng hồ sơ tối mật, tầng hầm Cục. Chiều.

Thừa Dạ quay lại.

Anh nói với Triệt sẽ đi ăn trưa, nhưng không đi ăn. Xuống thang bộ, qua hai lớp khóa, vào lại phòng lạnh, ngồi trước bàn inox, mở thư mục thứ tư: *BIÊN BẢN GHI NHẬN, THẢM HỌA LẠNG SƠN, 14/3/2003*.

Triệt không theo. Biết anh cần đọc một mình.

"14/3/2003, 09:47. ĐT-0017 (Hoàng Định Quân, 25 tuổi) báo cáo cộng hưởng với ĐT-0023 (Ngô Bích Ngọc, 23 tuổi, Mỏ Neo Phong Ấn Lần 1) đạt 97.3%. Yêu cầu can thiệp bị từ chối do chưa có giao thức."

Chưa có giao thức. Vì lúc đó chưa có hệ thống. Chưa có ai từng đến ngưỡng này.

"14/3/2003, 14:22. Cộng hưởng vượt 100%. Phong ấn lần 1 bắt đầu rạn nứt. Hiện tượng rò rỉ cảm xúc ghi nhận tại bán kính 12 km từ tâm (thành phố Lạng Sơn). Triệu chứng: người dân đột ngột trải nghiệm cảm xúc không phải của mình, cặp đôi nghe thấy lời chia tay chưa từng nói, trẻ em khóc mà không biết vì sao."

Giống hệt cái mà hệ thống mô tả.

Cảm xúc rò rỉ. Mọi người cảm nhận nỗi đau và tình yêu không phải của mình.

Anh lật trang. Có ảnh đính kèm: ảnh chụp đường phố Lạng Sơn, người đi bộ dừng giữa đường, mắt trống, như người mộng du. Một phụ nữ ôm gốc cây khóc. Hai đứa trẻ ngồi bên lề đường, tay nắm tay, mắt nhìn về phía không có gì.

Hai trăm mười bảy nghìn người.

"14/3/2003, 17:08. Phong ấn vỡ hoàn toàn. ĐT-0023 (Ngô Bích Ngọc) mất cấu trúc mỏ neo. Biến mất."

Biến mất. Không phải chết. Biến mất. Giống Bạch Tư Nguyệt.

"ĐT-0017 (Hoàng Định Quân) sống sót. Trạng thái: sụp đổ hoàn toàn. Năng lực Đồng Cảm Cộng Hưởng mất kiểm soát, phát tán cảm xúc đau lên toàn bộ vùng ảnh hưởng. 14 người tử vong do quá tải cảm xúc (suy tim, đột quỵ, tự gây thương tích)."

Anh dừng đọc. Nhìn bức ảnh đen trắng: Hoàng Định Quân, hai mươi lăm tuổi, cười, nắm tay Bích Ngọc, trước quán phở nhỏ. Hai người trẻ yêu nhau, kiểu yêu bình thường, kiểu yêu mà ai cũng yêu. Nhưng tình yêu của họ giết mười bốn người và xóa một thành phố khỏi ký ức nhân loại.

Cậu ta không biết. Không ai nói. Không ai cảnh báo. Vì lúc đó chưa có hệ thống.

Hệ thống sinh ra từ bi kịch này. Và người tạo ra nó chính là cậu ta.

Anh lật tiếp.

"9/2003. ĐT-0017 đề xuất chuyển hóa: biến đổi ý thức thành hệ thống tự động, ký sinh trong ý thức của Người Mang Dị Năng Đồng Cảm Cộng Hưởng tiếp theo. Mục đích: giám sát cộng hưởng, ngăn chặn vượt ngưỡng, bảo vệ mỏ neo phong ấn mới."

"Quá trình chuyển hóa: ĐT-0017 tự xóa ý thức cá nhân, giữ lại lõi logic và ký ức cảm xúc. Trở thành Hệ Thống Cân Bằng Nhân Quả."

"Phong ấn lần 2 được thiết lập. Mỏ neo mới: Tô Vãn Hạ (sinh 2004, xác định năm 2005). Hệ Thống gắn với ký chủ đầu tiên: Lâm Thừa Dạ (sinh 2003, phát hiện dị năng năm 2010)."

Tao là ký chủ đầu tiên. Hệ thống gắn với tao từ năm mười bảy tuổi.

Và cậu ta chọn tao vì tao giống cậu ta nhất. Cùng dị năng. Cùng kiểu yêu.

Cậu ta không chọn tao để trừng phạt. Cậu ta chọn tao vì cậu ta nghĩ: nếu có ai hiểu, người đó là phiên bản khác của chính mình.

Im lặng trong phòng hồ sơ ngầm. Đèn huỳnh quang nhấp nháy, mùi giấy cũ, không khí lạnh từ máy điều hòa công nghiệp. Và anh ngồi đó, đọc câu chuyện của một người đàn ông đã yêu, đã mất, đã tự biến mình thành cỗ máy để không ai lặp lại sai lầm của mình.

Nhưng sai lầm đó không phải sai lầm.

Yêu không phải sai lầm.

Không ai chọn yêu. Không ai chọn mang dị năng. Không ai chọn là mỏ neo.

Cậu ta không sai. Cô ấy không sai. Tao không sai. Vãn Hạ không sai.

Thế giới thiết kế một hệ thống mà trong đó, yêu nhau là tội lỗi. Và hệ thống đó do một người đang đau tạo ra.

Anh đứng dậy. Gấp thư mục. Cất lại hộp nhôm. Nhìn bức ảnh lần cuối: Hoàng Định Quân, cười, nắm tay Bích Ngọc, Lạng Sơn, mùa xuân 2003.

Cậu ta cười đẹp.

Cậu ta trông hạnh phúc.

Và cậu ta không biết rằng nụ cười đó sẽ là nụ cười cuối cùng.

Anh nhét bức ảnh vào túi áo. Không xin phép Cục. Không cần. Vì bức ảnh đó thuộc về một con người, không phải một hồ sơ.

Anh lên tầng sáu. Ngồi vào bàn. Nhìn ra cửa sổ.

> *"Ký chủ."*

– Tao biết câu chuyện của cậu rồi.

Im lặng.

– Hoàng Định Quân. Hai mươi lăm tuổi. Yêu Ngô Bích Ngọc. Cộng hưởng vượt 100%. Cô ấy biến mất. Cậu mất tất cả. Rồi cậu tự biến mình thành thứ này.

Im lặng dài. Đèn huỳnh quang trên trần chớp một cái, rồi đều lại.

> *"Cậu gọi ta bằng tên thật."*

– Cậu có tên. Cậu là con người. Dù cậu không muốn thừa nhận.

> *"Ta không còn là con người."*

– Cậu vẫn nhớ cô ấy. Cậu vẫn sợ mất lại. Đó là con người.

Im lặng. Rồi, nhẹ, kiểu thì thầm:

> *"Ta không ngăn cậu yêu. Ta ngăn cậu trở thành ta."*

Câu đó. Cậu đã nói rồi. Trên mái tầng bảy. Trong ý thức. Nhiều lần.

Nhưng bây giờ tao hiểu: đó không phải mệnh lệnh. Đó là lời cầu xin.

Cậu cầu xin tao đừng lặp lại.

– Tao sẽ không trở thành cậu, anh nói nhẹ. Vì tao có thứ cậu không có.

> *"Gì?"*

– Cô ấy biết sự thật. Cô ấy nhớ. Cô ấy chọn. Bích Ngọc không được chọn vì không ai nói cho cô ấy biết. Vãn Hạ biết hết. Và cô ấy vẫn đến.

Im lặng. Lâu. Rồi:

> *"Ký chủ. Cộng hưởng: 93.8%."*

Anh nhìn ra cửa sổ. Nắng chiều Sài Gòn xuyên qua kính, vàng, ấm, kiểu nắng bình thường mà mười triệu người bình thường thấy mỗi ngày.

Tao sẽ tìm cách. Không phải cách cũ. Không chia tay. Không xóa ký ức. Không tự quyết thay cô ấy.

Cách khác. Cách mà cậu không tìm được vì cậu không có ai đứng cạnh.

Nhưng tao có.

Điện thoại rung. Tin nhắn. Số lạ, nhưng anh biết. Số mà đáng ra đã bị xóa khỏi mọi danh bạ, nhưng cô nhớ, vì năng lực giữ.

"Em đang ở cầu thang. Tầng 4."

Anh đứng dậy. Bước ra cửa. Và lần đầu tiên trong nhiều tuần, anh không mở cửa để trốn, mà mở cửa để đón.

Ch.62/91
1.116 từ