Mỏ neo cảm xúc
Cục Điều Phối Dị Năng, quận Một. Tầng hầm.
Phòng hồ sơ tối mật nằm cuối hành lang dưới lòng đất, đèn huỳnh quang nhấp nháy, tường bê tông dày, cửa sắt có ba lớp khóa. Thừa Dạ đứng trước cửa, tay cầm thẻ từ, và Hứa Triệt đứng cạnh, tay cầm chìa khóa cơ, mặt lạnh.
– Cậu chắc chứ, Triệt nói.
– Chắc.
– Đọc xong không rút lại được. Hồ sơ Cấp Tối Mật nghĩa là cậu sẽ biết những thứ mà Cục không muốn ai biết. Kể cả về cô ấy.
– Tao cần biết.
Triệt nhìn anh. Lâu. Rồi mở khóa. Ba tiếng click, cửa sắt bật, không khí lạnh tràn ra, mùi giấy cũ và hóa chất bảo quản.
Họ bước vào.
Phòng nhỏ, kệ sắt hai bên, hộp tài liệu xếp theo mã số. Triệt đi thẳng đến kệ cuối, rút một hộp nhôm, đặt lên bàn inox ở giữa phòng. Mở nắp.
Bên trong: bốn thư mục giấy, một ổ cứng gắn ngoài, và một bức ảnh đen trắng.
Triệt đặt thư mục đầu tiên trước mặt anh. Bìa ngoài, chữ in đỏ: *DỰ ÁN MỎ NEO, TỐI MẬT, 2003*.
– Đây là hồ sơ gốc, Triệt nói, ngồi xuống ghế đối diện. Về mỏ neo phong ấn. Về cô ấy.
Anh mở thư mục.
Trang đầu tiên: *Báo cáo sự cố Bậc 9, Thành phố Lạng Sơn, tháng 3 năm 2003*.
Thảm họa. Ở đây gọi là sự cố.
Anh đọc. Chậm. Từng dòng.
"Ngày 14/3/2003. Phong ấn lần 1 bị phá vỡ. Nguyên nhân: đối tượng dị năng mã số ĐT-0017 (Đồng Cảm Cộng Hưởng) đạt mức cộng hưởng 100% với đối tượng ĐT-0023 (Mỏ Neo Cảm Xúc). Hệ quả: rò rỉ cảm xúc trên diện rộng, 217.000 người mất ổn định cảm xúc trong 72 giờ. 14 trường hợp tử vong trực tiếp. Thành phố Lạng Sơn bị xóa khỏi ký ức tập thể trong 6 tháng trước khi phong ấn lần 2 được thiết lập."
Hai trăm mười bảy nghìn người. Mười bốn người chết.
Và nguyên nhân là tình yêu.
Anh lật trang. Đoạn tiếp:
"ĐT-0017 tự nguyện chuyển hóa thành Hệ Thống Cân Bằng Nhân Quả để duy trì phong ấn lần 2. ĐT-0023 (Mỏ Neo lần 1) tử vong trong quá trình phá vỡ."
Người yêu của cậu ta chết. Và cậu ta tự biến mình thành hệ thống.
Đó là người đang sống trong đầu tao.
Anh nhìn bức ảnh đen trắng. Một người đàn ông trẻ, khoảng hai mươi lăm, mắt sáng, miệng hơi cười, tay nắm tay một phụ nữ, hai người đứng trước một quán phở nhỏ. Ảnh cũ, rìa quăn, chụp trước thảm họa.
Cậu ta từng cười. Từng nắm tay người mình yêu. Từng là con người.
– Đọc tiếp, Triệt nói. Thư mục thứ hai.
Thư mục thứ hai: *MỎ NEO PHONG ẤN LẦN 2, TÔ VĂN HẠ*.
Tên cô ấy viết bằng tên pháp lý. Không phải Vãn Hạ. Mà Vãn Hạ, tên gọi ở nhà.
Anh đọc.
"Phong ấn lần 2 được thiết lập tháng 9/2003 bởi ĐT-0017 (lúc này đã chuyển hóa thành Hệ Thống). Phong ấn cần một mỏ neo mới, một con người có năng lực cảm xúc đặc biệt, sinh ra đúng thời điểm cấu trúc phong ấn ổn định."
"Đối tượng Tô Vãn Hạ, sinh ngày 12/5/2004, được xác định là Mỏ Neo Phong Ấn Lần 2 từ khi sinh. Năng lực: Nhìn Màu Cảm Xúc. Chức năng mỏ neo: hấp thụ và cân bằng cảm xúc dị năng trong bán kính ảnh hưởng của phong ấn (toàn bộ lãnh thổ Việt Nam)."
Cô ấy là mỏ neo từ khi sinh ra.
Cô ấy không chọn. Không ai hỏi cô ấy.
Cũng giống tao. Không ai hỏi tao có muốn mang lời nguyền hay không.
Anh lật tiếp. Tay run nhẹ, mũi găng tay đen gấp mép giấy.
"Điều kiện ổn định mỏ neo: trạng thái cảm xúc cân bằng. Mỏ neo được phép trải nghiệm mọi cảm xúc bình thường. Ngưỡng nguy hiểm: cảm xúc yêu vượt mức cộng hưởng 70% với bất kỳ đối tượng dị năng nào."
"Vượt 70%: cấu trúc mỏ neo bắt đầu bất ổn. Vết nứt xuất hiện trên thân thể mỏ neo."
"Vượt 90%: cấu trúc mỏ neo nứt nghiêm trọng. Phong ấn bắt đầu rò rỉ."
"Vượt 100%: phong ấn vỡ hoàn toàn. Mỏ neo mất cấu trúc."
Mất cấu trúc.
Nghĩa là cô ấy biến mất. Giống mỏ neo lần 1. Giống Bạch Tư Nguyệt.
– Cô ấy được sinh ra để giữ thế giới, Triệt nói nhẹ. Và cậu là người duy nhất có thể phá vỡ cô ấy.
Anh nhìn Triệt. Mắt bạn mình sau kính mỏng, kiểu mắt đã biết những thứ này lâu rồi.
– Cậu biết từ khi nào?
– Từ khi tao đọc hồ sơ mỏ neo lần đầu. Ba năm trước.
– Ba năm.
– Cậu không cần biết lúc đó. Cậu chưa gặp cô ấy.
Ba năm Triệt giữ bí mật này. Ba năm biết rằng nếu tao yêu sai người, thế giới có thể vỡ. Và cậu ta vẫn để tao sống, làm việc, chia tay, mang lời nguyền, mà không nói.
Vì cậu ta nghĩ tao sẽ không bao giờ gặp mỏ neo.
Nhưng tao đã gặp.
Anh đọc tiếp. Thư mục thứ ba: *ĐỐI CHIẾU ĐT-0017 VÀ LÂM THỪA DẠ*.
Tim anh nhảy.
"Lâm Thừa Dạ, sinh ngày 8/11/2003, được xác định là Người Mang Dị Năng Đồng Cảm Cộng Hưởng. Phân loại: trùng khớp với ĐT-0017 ở 94.7% đặc tính dị năng."
"Nhận định: nếu Lâm Thừa Dạ thiết lập cộng hưởng với Mỏ Neo Phong Ấn (Tô Vãn Hạ), xác suất tái hiện thảm họa 2003 là 89.2%."
"Khuyến nghị: giám sát liên tục. Nếu cộng hưởng vượt 30%, kích hoạt giao thức can thiệp."
Tao là bản sao của người tạo ra hệ thống.
Cùng dị năng. Cùng kiểu yêu. Cùng khả năng phá vỡ phong ấn.
Hệ thống không chỉ giám sát tao vì lời nguyền. Hệ thống giám sát tao vì tao là phiên bản thứ hai của chính nó.
Anh đóng thư mục. Tay run. Nhìn xuống bàn inox, mặt phản chiếu đèn huỳnh quang nhấp nháy, và mặt anh, trắng xanh, mắt đỏ, kiểu mặt người vừa đọc bản án của chính mình.
– Triệt.
– Gì.
– Tình yêu của tao có thể giết thế giới.
Im lặng. Triệt nhìn anh. Không gật, không lắc.
– Tao biết, Triệt nói. Và cô ấy cũng sẽ biết.
– Cô ấy đang đến.
– Tao biết.
Im lặng. Tiếng đèn huỳnh quang nhấp nháy, tiếng máy lạnh chạy đều trong phòng hồ sơ ngầm, tiếng giấy cũ sột soạt khi anh gấp thư mục lại.
– Triệt. Cậu có thấy tao giống cậu ta không? Giống người trong ảnh?
Triệt nhìn bức ảnh đen trắng. Người đàn ông cười, nắm tay người yêu, trước quán phở nhỏ ở Lạng Sơn, hai mươi ba năm trước.
– Giống, Triệt nói. Giống cái cách cậu nhìn cô Vãn Hạ.
– Khác gì?
– Cậu ta không có ai nói thẳng với cậu ta. Cậu có tao.
Anh nhìn Triệt. Bạn mình. Mười năm. Kiểu bạn không nói thương nhưng giữ bí mật ba năm để bảo vệ, kiểu bạn gõ cửa phòng y tế mỗi sáng kiểm tra mạch, kiểu bạn để ly cà phê trên bàn mà không hỏi có muốn uống không.
– Cảm ơn.
– Đừng cảm ơn. Về trên đi. Cô ấy sắp đến rồi.
Anh đi thang bộ lên tầng sáu. Bảy tầng, từng bậc, tiếng giày trên bê tông, đều, chậm. Mỗi bậc thang anh nghĩ: tình yêu của tao đúng, và cũng sai. Nó cứu cô ấy khỏi sự cô đơn, nhưng giết cô ấy bằng cộng hưởng. Nó cho cô ấy ký ức đẹp nhất, rồi xóa. Nó cho cô ấy lý do sống, rồi trở thành lý do cô ấy vỡ.
Nhưng cô ấy đã chọn. Nhớ. Đến. Gọi "anh ơi."
Và tao? Tao chọn gì?
Anh bước lên tầng sáu. Mở cửa phòng làm việc. Ngồi vào bàn góc, lưng quay mọi người, kiểu ngồi quen. Trên bàn: chai nước, hộp thuốc giảm đau, và bên cạnh, hộp thiếc nhỏ có con ốc sên mà anh mang theo từ nhà, vì sáng nay anh không muốn nó nằm một mình trong căn hộ trống.
> *"Ký chủ. Cộng hưởng: 93.6%. Tăng 0.2% trong hai giờ qua."*
– Cô ấy đang nghĩ đến tao.
> *"Đúng. Cộng hưởng tăng không cần tiếp xúc khi đối tượng có ký ức hoàn chỉnh và cường độ cảm xúc cao."*
Cô ấy nghĩ đến tao. Và mỗi lần nghĩ, phong ấn nứt thêm một chút.
Tình yêu như thảm họa.
Anh nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn trưa, nắng, xe máy, bình thường. Mười triệu người sống trong thành phố này không biết rằng phong ấn giữ ổn định cảm xúc họ đang nứt dần, và người giữ phong ấn đang đi về phía đây, đi bộ, từ Bình Thạnh qua quận Ba, tay trái đau nhẹ dưới tay áo dài, vết nứt sáng mờ, và cô nghĩ đến anh, mỗi bước, mỗi nhịp thở.
"Tình yêu của cậu là đúng, và cũng là sai. Nó cứu cô ấy, nhưng giết thế giới."
Anh nhắm mắt. Mở mắt.
Nhưng lần này, tao sẽ không chọn một mình.