Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 35: Không thể trả lời
Chương 35

Không thể trả lời

Mái tầng bảy. Đêm.

Thừa Dạ ngồi trên sân nhỏ, lưng dựa chậu cây bỏ, chân duỗi, nhìn Sài Gòn dưới chân. Đường Đồng Khởi sáng đèn, xe chạy, người đi, và trên cao, trời không có sao, chỉ có mây thấp, ánh đèn thành phố hắt lên tạo thành một lớp sáng đục, vàng cam, kiểu trời đêm Sài Gòn mà anh đã nhìn hàng nghìn lần nhưng chưa bao giờ thấy đẹp.

Đêm nay cũng không đẹp. Nhưng yên.

Sợi dây cộng hưởng trong ngực anh rung nhẹ, đều, kiểu rung mà anh đã quen: Vãn Hạ đang ở nhà, có thể đang vẽ, có thể đang ngủ. 45%. Nhưng hôm nay sợi dây khác. Không phải sáng ấm như mọi ngày. Mà sáng nhưng rung bất ổn, kiểu đèn nhấp nháy, kiểu tim đập lỡ nhịp.

> **"Cộng hưởng: 44.6%. Giảm 0.5%. Nhưng chất lượng cộng hưởng thay đổi: từ ổn định sang bất ổn. Phân tích: đau."**

*Đau.*

*Cô ấy đang đau.*

*Vì tôi không trả lời.*

Anh nghĩ về câu hỏi của cô. Nghĩ suốt mười hai giờ, từ khi bước ra khỏi bàn tầng sáu, đứng ở lan can cầm ô của cô, rồi đặt ô lại, rồi lên mái, rồi ngồi đây.

*"Nếu một ngày em yêu anh rất nhiều, anh cũng sẽ bỏ em sao?"*

Câu trả lời thật: có. Nếu cộng hưởng vượt ngưỡng, nếu cô sắp chết, anh sẽ bỏ cô. Sẽ nói dối. Sẽ nói *"tôi chưa từng yêu em"*. Sẽ nhìn cô đi, sẽ thổ huyết, sẽ ngất, sẽ nằm viện, sẽ đeo găng tay đen thêm mười năm nữa. Sẽ làm tất cả, nếu đó là cách duy nhất giữ cô sống.

Nhưng anh không muốn.

Lần đầu tiên trong sáu lần, anh không muốn.

Với Hà, với Khôi, với Liên, với hai người nữa, với Ngọc Diễm, anh đau nhưng anh làm. Vì anh chưa biết có cách khác. Vì hệ thống nói không có cách khác. Vì Hứa Triệt nói không có cách khác.

Nhưng bây giờ anh biết: lời nguyền không phải lời nguyền. Là cơ chế bảo vệ. Bảo vệ phong ấn. Bảo vệ thế giới. Và Vãn Hạ là mỏ neo của phong ấn đó.

*Có nghĩa là: thế giới cần cô ấy. Và tình yêu của tôi đe dọa thế giới.*

*Nhưng cũng có nghĩa là: nếu tìm được cách bảo vệ phong ấn mà không cần cắt dây, tôi không cần chia tay.*

Anh chưa tìm được cách. Chưa biết phong ấn là gì. Chưa biết mỏ neo hoạt động ra sao. Chưa biết tại sao tình yêu giữa anh và cô lại đe dọa cấu trúc. Quá nhiều câu hỏi. Quá ít đáp án.

Và trong lúc anh tìm, cô đang đau. Vì anh im lặng.

> **"Ký chủ. Phân tích tình huống."**

Anh nhìn dòng chữ hệ thống. Hệ thống đã im lặng suốt bốn ngày kể từ khi 72 giờ hết hạn. Bây giờ lên tiếng. Giọng vẫn lạnh, nhưng anh nghe ra: không phải lạnh vô cảm nữa. Mà lạnh mệt. Lạnh kiểu người đã chạy quá lâu và biết sẽ phải chạy thêm.

> **"Cộng hưởng giảm nhẹ nhưng chuyển sang bất ổn. Trạng thái này không tốt hơn tăng đều. Bất ổn cảm xúc có thể gây mất kiểm soát dây cộng hưởng. Xác suất sự cố: tăng."**

– Mày muốn nói gì?

> **"Đây là thời điểm tối ưu để kết thúc. Đối tượng đang dao động. Cộng hưởng giảm. Nếu ký chủ hành động bây giờ, xác suất cả hai sống sót: 94%."**

94%.

Anh nhìn con số đó.

94% là con số tốt. 94% có nghĩa là gần chắc chắn. 94% có nghĩa là cả hai sống, cả hai khỏe mạnh, cả hai tiếp tục. Chỉ cần anh nói mấy câu, chịu đau vài tuần, rồi mọi thứ trở về như trước: anh đeo găng, uống thuốc, ăn cơm hộp một mình, đi thang bộ, lưng quay mọi người.

94% là con số hợp lý. Là quyết định đúng. Là cách Lâm Thừa Dạ đã sống sáu năm qua: chọn con số an toàn, chọn logic, chọn hy sinh.

Nhưng đêm nay, ngồi trên mái tầng bảy, nhìn Sài Gòn không có sao, anh không muốn 94%.

*94% là cả hai sống sót.*

*Nhưng 94% cũng có nghĩa là 100% cô ấy đau. 100% tôi đau. 100% sợi dây đứt. 100% cô ấy vẽ bức tranh về tôi rồi khóc. 100% tôi giữ bức tranh đó trong ngăn kéo, cạnh hộp thuốc, suốt đời.*

*Tôi không muốn 94%.*

*Tôi muốn 100%. Một trăm phần trăm có cô ấy.*

Anh nhắm mắt. Gió đêm thổi qua mái, nhẹ, mát, mang theo mùi cây xanh từ đâu đó, mùi bụi đường, mùi Sài Gòn.

Và trong bóng tối sau mi, anh nhìn thấy sợi dây cộng hưởng. Sáng, ấm, nhưng rung bất ổn. Và ở đầu bên kia, Vãn Hạ. Không phải hình ảnh, mà cảm giác: cô đang nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà, và cô đang nghĩ về anh. Sợi dây nói cho anh biết: cô không giận. Cô buồn. Cô buồn vì anh im lặng, và sự im lặng đó, đối với cô, là câu trả lời.

*Cô ấy nghĩ tôi sẽ bỏ cô ấy.*

*Cô ấy không chạy. Nhưng cô ấy bắt đầu chuẩn bị cho ngày tôi rời đi.*

*Và cộng hưởng bắt đầu bất ổn, không phải vì cô ấy bớt yêu, mà vì cô ấy yêu kèm đau.*

Anh mở mắt. Đứng dậy. Bước đến lan can sắt, nhìn xuống. Sáu tầng. Đường Đồng Khởi. Xe chạy.

Anh không nghĩ đến chuyện nhảy. Anh đã qua tuổi đó rồi. Anh chỉ nhìn xuống vì cần nhìn thấy thế giới bình thường, thế giới mà anh đang cố bảo vệ bằng cách phá hủy thứ duy nhất khiến anh muốn sống trong đó.

*Lần này, mình muốn nói thật. Nhưng sự thật sẽ giết cô ấy.*

*"Anh yêu em. Và tình yêu đó có thể phá hủy thế giới. Theo đúng nghĩa đen."*

Anh không thể nói câu đó. Không phải vì sợ cô không tin. Mà vì sợ cô tin, rồi vẫn ở lại, rồi chết.

> **"Ký chủ. 94%. Đề nghị hành động."**

Anh nhìn dòng chữ lần cuối. Rồi nói, thành tiếng, trong gió đêm:

– Không.

> **"Ký chủ?"**

– Tao không muốn 94%. Tao muốn tìm cách khác. Và nếu không có cách khác, tao sẽ tạo ra.

Im lặng. Rồi hệ thống trả lời, nhưng giọng khác. Không phải lạnh, không phải mệt. Mà buồn. Buồn thật sự, kiểu buồn mà máy móc không nên có:

> **"Ta cũng từng nói câu đó. Rất lâu trước đây."**

Rồi tắt.

Anh đứng trên mái tầng bảy. Gió. Đêm. Sài Gòn không có sao. Và sợi dây trong ngực anh rung, bất ổn, ấm, đau, kiểu đau của hai người yêu nhau mà không dám nói, không dám hứa, không dám tin.

Nhưng vẫn ở đó. Cả hai, vẫn ở đó.

Và đó, có lẽ, là đủ. Cho bây giờ.

Ch.35/91
1.189 từ