Chương 44: Không ai thắng trong cuộc chia tay này
Ngày thứ mười hai. Phòng y tế tầng ba. Mười giờ đêm.
Hứa Triệt ngồi trước màn hình, xung quanh chồng giấy, tài liệu, bản phân tích dị năng in hai mặt. Cà phê nguội, cái thứ ba trong ngày, nằm cạnh khuỷu tay. Mắt anh thâm, kiểu thâm của người không ngủ đủ giấc ba đêm liên tục, nhưng vẫn sắc, vẫn lạnh, vì Hứa Triệt không bao giờ để mệt làm mờ lý trí.
Thừa Dạ bước vào. Không gõ cửa. Không cần. Hai người đã quen kiểu này từ năm mười bảy tuổi: ai cần thì đến, cửa luôn mở.
– Ngồi, Triệt nói mà không quay lại.
Thừa Dạ ngồi xuống ghế đối diện. Chờ.
Triệt xoay ghế. Nhìn bạn. Nhìn kỹ, kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân trước khi đưa kết quả xét nghiệm: đánh giá sức chịu đựng, đo lường xem nên nói thẳng đến đâu, nên giấu bao nhiêu.
– Cậu trông như rác.
– Nói đi.
Triệt lấy một tập giấy từ chồng tài liệu, đẩy qua bàn.
– Tao nghiên cứu ba ngày, Triệt nói. Tài liệu Cục, hồ sơ sự cố Bình Thạnh, ghi chép y tế cũ, và một ít tài liệu quốc tế về cộng hưởng cảm xúc mà bộ phận nghiên cứu dịch chưa xong. Kết luận: có cách cắt dây cộng hưởng mà không cần chia tay.
Thừa Dạ nhìn tập giấy. Không mở. Nhìn Triệt.
– Nhưng?
– Cái giá.
Im lặng. Đèn tuýp phòng y tế vo ve nhẹ. Mùi thuốc sát trùng thoang thoảng.
– Cái giá là gì?
Triệt lật trang. Chỉ vào đoạn gạch chân đỏ.
– Nghi thức cắt dây, Triệt nói. Không phải chia tay thông thường. Mà là can thiệp trực tiếp vào cấu trúc cộng hưởng. Cắt sợi dây ở cấp độ dị năng, không phải cấp độ cảm xúc. Nghĩa là: sợi dây bị loại bỏ hoàn toàn, không còn cộng hưởng, không còn kết nối.
– Cả hai sống?
– Cả hai sống. Cộng hưởng giảm về 0%. Lời nguyền không kích hoạt. Mỏ neo ổn định.
– Vậy vấn đề ở đâu?
Triệt nhìn anh. Ánh mắt sắc nhưng có gì đó ở đáy, sâu, kiểu đau mà Hứa Triệt rất ít khi để lộ.
– Khi cắt dây ở cấp độ dị năng, hệ thống sẽ xóa mọi dấu vết cộng hưởng. Và dấu vết cộng hưởng nằm ở đâu? Trong ký ức. Trong cảm xúc. Trong mọi khoảnh khắc hai người chia sẻ. Cắt dây nghĩa là xóa hết.
Thừa Dạ chậm rãi hiểu.
– Xóa ký ức.
– Của một trong hai người. Người mang ít dị năng hơn. Và trong trường hợp này, Triệt nói, người đó là Vãn Hạ.
Phòng im. Đèn vo ve. Cà phê nguội.
– Cô ấy sẽ quên tao, Thừa Dạ nói. Giọng bằng. Nhưng tay trên đùi nắm chặt, găng tay đen căng trên đốt ngón.
– Tất cả. Triệt nói. Quên cậu, quên sợi dây, quên mỗi khoảnh khắc. Quên ngày đầu tiên chạm tay ở hành lang. Quên bức tranh người che ô. Quên đêm mưa. Quên cậu nói yêu ở nhà kho. Tất cả.
– Và cô ấy sẽ sống.
– Sống. Khỏe mạnh. Bình thường. Vẫn có năng lực nhìn màu. Nhưng không nhớ cậu. Không biết cậu tồn tại.
Thừa Dạ nhìn xuống tay. Găng tay đen, sờn đầu ngón, cũ. Đôi găng tay anh đeo từ ngày Bạch Tư Nguyệt biến mất. Ngày đó anh hứa: không để ai biến mất nữa.
Cô ấy không biến mất. Cô ấy sống. Cô ấy chỉ quên tôi.
Quên tôi là mất tôi. Nhưng mất tôi là sống.
Đó là khác biệt giữa tôi và Bạch Tư Nguyệt: Nguyệt biến mất, nghĩa là mất cả người lẫn ký ức. Vãn Hạ quên, nghĩa là chỉ mất tôi. Cô ấy vẫn còn.
– Và tao? Thừa Dạ hỏi.
– Cậu nhớ hết. Triệt nói. Dây cắt ở phía cô ấy. Cậu giữ mọi ký ức. Mọi thứ.
Tao nhớ hết. Cô ấy quên sạch.
Tao sẽ nhớ cô ấy vẽ, cô ấy cười, cô ấy khóc, cô ấy nói "em sẽ ở lại." Và cô ấy sẽ đi ngang qua tao trên đường mà không biết tao là ai.
Anh nhắm mắt. Hít vào. Thở ra. Chậm. Kiểu thở mà Hứa Triệt dạy anh hồi mười bảy tuổi, lần đầu phản phệ, nằm trên sàn phòng y tế cũ ở Bình Thạnh, tay run, ngực đau, và Triệt mười chín tuổi ngồi bên, nắm tay, nói "thở chậm, tao ở đây."
– Cô ấy quên tôi, anh nói. Nhưng cô ấy sống. Đó là đủ.
Triệt nhìn anh. Im lặng một lúc. Rồi nói, giọng không lạnh nữa, mà mệt, kiểu mệt của người đã lo cho bạn quá lâu:
– Đủ cho ai? Cho cô ấy, hay cho lương tâm cậu?
Thừa Dạ không trả lời. Vì câu đó đúng quá để trả lời.
Đủ cho ai?
Cho cô ấy? Cô ấy không muốn quên. Cô ấy muốn ở lại. Cô ấy đã nói: "Em sẽ ở lại." Và quên tao là cách tàn nhẫn nhất để ở lại, vì ở lại mà không biết mình từng có ai bên cạnh.
Cho tao? Tao không muốn cô ấy quên. Tao muốn 100% có cô ấy. Tao đã nói trên mái tầng bảy: "Tao muốn tìm cách khác."
Nhưng cách khác là cô ấy chết. Hoặc biến mất. Hoặc mất dần cấu trúc. Hoặc thành Nguyệt thứ hai.
Và cách này, cô ấy sống. Quên, nhưng sống.
"Đủ" không phải từ đúng. Không ai đủ trong câu chuyện này. Tao không đủ khi mất cô ấy. Cô ấy không đủ khi mất ký ức. Hứa Triệt không đủ khi xem bạn mình phá hủy chính mình thêm một lần nữa.
Không ai thắng.
– Bao lâu? Thừa Dạ hỏi. Nghi thức cần bao lâu chuẩn bị?
– Tám đến mười ngày. Cần Triệt chỉnh dị năng chữa trị để can thiệp vào dây. Cần cậu kiểm soát cộng hưởng trong suốt quá trình. Và cần, Triệt dừng, cần cô ấy đồng ý.
– Đồng ý?
– Nghi thức chỉ hoạt động nếu cả hai tự nguyện. Nếu ép, dây sẽ không đứt, mà sẽ bùng nổ. Giống Bạch Tư Nguyệt.
Cô ấy phải đồng ý mất ký ức.
Cô ấy phải tự chọn quên tao.
– Cậu nghĩ cô ấy sẽ đồng ý? Triệt hỏi.
Thừa Dạ nhìn bạn.
– Không.
Một chữ. Chắc chắn. Vì anh biết Vãn Hạ. Biết cô kiên định. Biết cô đã nói "em sẽ ở lại" và mỗi chữ cô nói đều có ý. Cô sẽ không đồng ý quên. Cô sẽ chọn ở lại, dù chết.
– Vậy cậu phải nói cho cô ấy sự thật, Triệt nói. Toàn bộ. Cộng hưởng, 30 ngày, giai đoạn ba, mỏ neo, phong ấn. Tất cả. Và để cô ấy tự quyết định.
Để cô ấy tự quyết định.
Điều tao chưa bao giờ làm. Với ai.
– 18 ngày nữa, Triệt nói. Cậu có 18 ngày để nói sự thật, để cô ấy quyết, và nếu đồng ý, chạy nghi thức. Nếu cô ấy không đồng ý...
– Thì tao sẽ tìm cách khác.
– Không có cách khác, Dạ.
– Thì tao sẽ tạo ra.
Triệt nhìn bạn. Lâu. Rồi thở dài, kiểu thở dài mà anh đã thở hàng nghìn lần trong sáu năm chăm sóc Lâm Thừa Dạ: mệt, thương, giận, tất cả cùng lúc.
– Cậu giống hệt hồi Bạch Tư Nguyệt. Nói y hệt. "Tao sẽ tìm cách." Và rồi sáng hôm sau cậu đi nói dối cô ấy.
Im lặng. Đèn vo ve. Thừa Dạ không phản bác. Vì Triệt đúng.
– Lần này khác, Thừa Dạ nói.
– Lần này khác thế nào?
– Lần này tao sẽ nói thật.
Triệt nhìn anh. Rất lâu. Rồi gật đầu, chậm, kiểu gật của người không hoàn toàn tin nhưng quyết định hy vọng.
– Nói thật, Triệt nói. Với cô ấy. Không phải với tao.