Bạch Tư Nguyệt tan vỡ
Bên ngoài lõi phong ấn, bến Bạch Đằng đêm, Bạch Tư Nguyệt quỳ trên bê tông.
Cô không biết mình quỳ từ lúc nào. Chỉ biết đầu gối đau, tay bám lan can sắt gỉ, và trước mặt cô, bầu trời Sài Gòn có hai vệt nứt trắng chạy ngang, phát sáng nhẹ, kiểu sáng của xương lộ qua da rách.
Hứa Triệt ngồi cạnh, lưng dựa cột đèn, tay ôm vai bị thương, mắt nhắm. Anh không ngất, chỉ mệt, kiểu mệt của bác sĩ sau ca mổ mười hai tiếng mà bệnh nhân vẫn chưa qua cơn.
– Cậu ấy đã vào, Triệt nói, giọng khàn. Cậu biết rồi.
Bạch Tư Nguyệt không trả lời. Cô nhìn chỗ cột ánh sáng từng đứng, giờ chỉ còn mặt sông đen, gợn, mùi bùn mặn. Cột sáng đã tắt khi phong ấn vỡ, và cùng lúc đó, sóng cảm xúc tràn qua cô, qua Triệt, qua cả thành phố, kiểu sóng mà cô nhận ra vì cô đã từng ở bên trong nó năm năm trước.
Nhưng lần này, sóng mang theo ký ức.
Cô nhìn thấy. Không phải bằng mắt, bằng dị năng. Dị năng nhận cảm xúc của cô đã ngủ năm năm, kể từ ngày cô biến mất rồi quay lại mà không còn khả năng cảm nhận gì ngoài hận. Nhưng khi phong ấn vỡ, khi bốn mươi sáu năm cảm xúc tràn ra, dị năng cô bật lại, đột ngột, đau, kiểu đau của máu chảy về chi đã tê quá lâu.
Và ký ức của Thừa Dạ chảy qua cô.
Không phải ký ức anh kể. Không phải lời giải thích. Ký ức thật, sống, có mùi, có nhiệt, có tiếng, kiểu ký ức mà phong ấn giữ vì nó gắn với cộng hưởng, gắn với tình yêu mà hệ thống ép cắt.
Cô nhìn thấy:
Ngày anh chia tay cô. Không phải từ góc của cô, từ góc của anh. Anh đứng ở cửa Cục cũ Bình Thạnh, sáu giờ sáng, hệ thống vừa hiện dòng chữ đỏ: "Cộng hưởng 83.7%. Đối tượng sẽ chết trong 72 giờ nếu không cắt dây." Anh nhìn dòng chữ, tay run, run thật, không phải diễn, run đến mức phải bám thành cửa. Rồi anh nói "Tôi chưa từng yêu em" và cô nhìn mắt anh lúc đó, từ góc này, mắt anh chết, chết thật, kiểu chết của người đang tự cắt tim mình ra.
Anh ấy run. Tay anh ấy run mà tôi không nhìn thấy vì tôi chỉ nhìn miệng anh ấy nói "không yêu."
Ký ức tiếp. Sau khi cô biến mất. Anh quỳ trên sàn Cục cũ, nơi cô đứng một giây trước, tay sờ mặt sàn còn ấm, mắt mở lớn, không khóc, không la, chỉ nhìn chỗ trống mà cô để lại. Hứa Triệt chạy đến, gọi tên anh, lắc vai, không có phản ứng. Mười phút. Hai mươi phút. Anh ngồi bất động trên sàn nhìn chỗ trống.
Ba mươi phút anh ấy không nhúc nhích. Triệt phải chích thuốc.
Ký ức tiếp. Một tuần sau. Anh nằm trên giường phòng y tế tầng 3, mặt xanh, mắt trũng, máy monitor kêu, nhịp tim bất thường, Triệt ngồi cạnh, mắt đỏ, gọi chuyên gia. Hệ thống trong ý thức anh hiện: "Phản phệ hậu cắt dây cộng hưởng cấp 4. Mất 5 năm tuổi thọ. Khuyến cáo: không tạo liên kết cộng hưởng mới." Và anh nhìn trần nhà, miệng mấp máy, nói gì đó mà Triệt phải ghé sát mới nghe: "Tư Nguyệt ơi. Xin lỗi."
Anh ấy suýt chết. Sau khi chia tay tôi, anh ấy suýt chết.
Bạch Tư Nguyệt khóc.
Cô không muốn khóc. Năm năm cô đã tập không khóc, đã biến đau thành hận, đã dựng bức tường bằng giận dữ và khinh bỉ, đã nói "tôi sẽ phá hủy anh" mỗi đêm trước gương. Nhưng ký ức không dối, ký ức không diễn, và dị năng nhận cảm xúc vừa bật lại cho cô biết: cảm xúc trong những ký ức này là thật. Đau là thật. Mất là thật. "Xin lỗi" là thật.
Nước mắt chảy, phát quang, nhỏ xuống bê tông bến sông, để lại những vệt sáng nhỏ hình giọt nước. Vai cô rung, kiểu rung mà cô đã quên vì năm năm không khóc, kiểu rung thô, xấu, không kiểm soát.
Triệt mở mắt, nhìn cô, không nói. Anh chỉ nhìn, mắt buồn, kiểu buồn của người đã biết sự thật này từ lâu nhưng không phải người kể.
– Cậu biết, cô nói, giọng nghẹn, tay quệt mắt nhưng nước mắt vẫn chảy. Cậu biết từ đầu. Anh ấy suýt chết. Và tôi nghĩ anh ấy bỏ tôi vì không yêu.
Triệt gật, chậm.
– Tao biết. Nhưng Thừa Dạ bắt tao hứa không nói. Cậu ấy nói "nếu Tư Nguyệt biết, cô ấy sẽ quay lại, và sợi dây sẽ bật lại, và lần này cô ấy sẽ chết thật."
Bạch Tư Nguyệt cười, giữa nước mắt, kiểu cười cay, kiểu cười của người vừa hiểu ra trò đùa mà mình là nạn nhân suốt năm năm.
– Anh ấy lại tự quyết thay tôi, cô nói. Giống anh ấy luôn. Không hỏi tôi có muốn chết vì anh ấy không.
Ký ức tiếp tục chảy. Cô không chặn được, dị năng đã mở, phong ấn đã vỡ, cảm xúc của Thừa Dạ suốt năm năm qua tràn vào cô: những đêm anh thức, nhìn găng tay đen, nhớ cô. Những lần anh đi ngang Cục cũ Bình Thạnh, dừng, nhìn cửa, rồi đi tiếp. Lần anh tìm thấy chiếc khăn cô để quên trong ngăn kéo, cầm lên, đưa lên mũi, rồi đặt lại, cẩn thận, kiểu cẩn thận khi cầm đồ vỡ.
Năm năm. Anh ấy nhớ tôi năm năm mà không nói.
Rồi ký ức về Vãn Hạ. Cô nhìn thấy: lần đầu Thừa Dạ gặp Vãn Hạ ở hành lang Cục, va chạm tay, và trong mắt anh, lần đầu tiên sau năm năm, có thứ gì đó sáng. Không nhiều, chỉ một chấm nhỏ, kiểu chấm sáng của diêm bật trong phòng tối. Nhưng có. Và hệ thống cảnh báo ngay: "Đối tượng mới. Nguy cơ cộng hưởng."
Cô nhìn thấy anh yêu Vãn Hạ. Từ từ, chậm, sợ, run, nhưng yêu. Kiểu yêu khác cô, nhưng cùng một người. Cùng cái cách anh giơ tay rồi rụt lại, cùng cái cách anh nói "tránh xa" mà mắt nói "đừng đi."
Anh ấy yêu cô ấy giống cách anh ấy từng yêu tôi. Không. Khác. Cô ấy không để anh ấy đẩy. Cô ấy ở lại.
Bạch Tư Nguyệt đứng dậy.
Chân run, đầu gối đau, nước mắt vẫn chảy, nhưng cô đứng. Nhìn mặt sông đen, nhìn bầu trời rạn nứt, nhìn về phía lõi phong ấn đã vỡ mà Thừa Dạ và Vãn Hạ đang ở bên trong.
Năm năm hận. Năm năm cô đi tìm cách phá hủy anh, tìm sự thật để dùng làm vũ khí, học về phong ấn để kiểm soát. Và sự thật cô tìm được không phải vũ khí. Nó là lời xin lỗi mà anh không dám nói, là "xin lỗi" lúc suýt chết trên giường bệnh, là năm năm nhớ mà không tìm.
Tôi ghét anh vì anh bỏ tôi. Nhưng anh không bỏ. Anh đẩy tôi ra để tôi sống.
Và tôi dùng năm năm sống đó để hận anh.
Cô lau mắt. Lần cuối. Nước mắt phát quang nhỏ xuống tay, cô nhìn nó sáng rồi tắt.
– Tôi sẽ giúp, cô nói. Giọng khẽ, nói với mặt sông hơn là với Triệt. Phong ấn vỡ, cả thành phố đang chịu ảnh hưởng. Tôi biết cơ chế phong ấn, tôi đã nghiên cứu năm năm. Có cách vá.
Triệt nhìn cô, mắt tỉnh, đau.
– Cái giá?
Bạch Tư Nguyệt im. Gió sông thổi qua, lạnh, mang mùi bùn, mùi rong, và nhẹ, rất nhẹ, mùi bồ kết. Cô hít vào, mắt nhắm, và cô biết: mùi này không phải của cô. Mùi của Bích Ngọc. Mùi mà phong ấn giữ bốn mươi sáu năm, giờ tỏa ra cùng với tất cả những gì đã bị nén.
– Tôi biến mất năm năm trước vì cộng hưởng vượt 100%, cô nói, mắt mở, nhìn sông. Tôi quay lại vì phong ấn hút tôi về làm mỏ neo phụ. Nếu tôi dùng cảm xúc còn sót lại để vá phong ấn từ ngoài, trong khi anh ấy giữ từ trong...
– Cậu sẽ mất gì? Triệt hỏi, giọng sắc, kiểu giọng bác sĩ khi cần bệnh nhân nói thật.
Bạch Tư Nguyệt quay lại nhìn anh. Mắt cô khô rồi, không còn nước mắt, chỉ còn quyết định. Quyết định yên, kiểu yên mà cô nhận ra giống Thừa Dạ đêm nay khi anh bước vào lõi: yên của người đã qua cái sợ lớn nhất.
– Tôi biến mất. Lần này thật.
Triệt không nói. Tay anh nắm chặt vải áo mình, gân hàm nổi, mắt nhắm.
– Nhưng lần này, Bạch Tư Nguyệt nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ mà cô không nghĩ mình còn có thể, lần này tôi chọn. Không phải bị ép. Không phải bị mất. Tôi chọn.
Cô bước đến mép bến sông. Chân chạm nước đen, lạnh, gợn. Và vết cháy trên cổ tay cô bắt đầu phát sáng, nhẹ, rồi mạnh hơn, kiểu sáng mà cô nhận ra: sáng của phong ấn. Sáng của sợi dây cộng hưởng cũ, sợi dây giữa cô và Thừa Dạ, sợi dây mà cô nghĩ đã đứt năm năm trước nhưng thật ra chỉ ngủ.
Anh ấy xin lỗi tôi trong ký ức. Giờ đến lượt tôi cho anh ấy thứ mà anh ấy cần.
Bạch Tư Nguyệt nhắm mắt. Và bắt đầu phát sáng.