Lời nói dối cứu mạng
Hệ thống đến lúc sáu giờ sáng, khi Thừa Dạ vừa mở mắt.
Không có âm thanh. Không có hình ảnh. Chỉ có một dòng chữ hiện lên trong ý thức cậu, sắc, rõ, lạnh, như ai vừa viết trực tiếp lên não bằng mực đông lạnh:
> **"Lời Nguyền Đồng Tâm đã kích hoạt. Cộng hưởng: 83.7%. Đối tượng Bạch Tư Nguyệt sẽ chết trong vòng 72 giờ nếu không cắt dây cộng hưởng. Ký chủ có 24 giờ."**
Cậu nằm trên sàn phòng Tư Nguyệt, tay vẫn nắm tay cô, và dòng chữ đó lơ lửng trong ý thức cậu như bản án.
*Chết.*
*Tư Nguyệt sẽ chết.*
*Vì tôi.*
Cậu rút tay ra khỏi tay cô, nhẹ, chậm, để cô không thức. Tư Nguyệt cựa mình, ú ớ gì đó, rồi lại ngủ. Tóc cô trải trên sàn gỗ, đen, dài, và khuôn mặt cô trong giấc ngủ bình yên đến mức cậu phải quay đi.
Cậu bước ra hành lang. Trời chưa sáng hẳn, ánh đèn đường hắt vào qua cửa sổ, vàng nhạt, và hành lang chung cư cũ ở Bình Thạnh im lặng, chỉ có tiếng quạt máy ở phòng bên, tiếng chó sủa ở dưới sân.
> **"Ký chủ, xác nhận đã nhận thông báo. 23 giờ 47 phút còn lại."**
*Ai? Cái gì? Từ đâu?*
Cậu không hiểu. Chưa bao giờ có giọng nào nói trong đầu cậu, chưa bao giờ có dòng chữ nào hiện trong ý thức, chưa bao giờ có bất cứ thứ gì giống thế này. Cậu tưởng mình điên. Tưởng mình mơ. Nhưng dòng chữ vẫn ở đó, rõ ràng, lạnh, không biến mất.
Cậu gọi Hứa Triệt. Sáu giờ sáng, chuông đổ bảy lần, rồi giọng Triệt, khàn, ngái:
– Mấy giờ rồi mà gọi...
– Triệt. Có cái gì đó trong đầu tao.
Im lặng. Rồi:
– Nói rõ hơn.
Cậu nói. Nói về dòng chữ, về lời nguyền, về 83.7%, về 72 giờ. Nói nhanh, run, vì mười tám tuổi cậu chưa biết nén sợ.
Hứa Triệt im lặng rất lâu.
Rồi:
– Tao đến ngay. Đừng làm gì. Đừng nói gì với Tư Nguyệt.
Hứa Triệt đến trong hai mươi phút. Khám cậu ở hành lang chung cư, tay run nhẹ (vì sợ, cậu biết, dù Triệt không bao giờ thừa nhận), mắt đọc kết quả chỉ số sinh tồn trên thiết bị cầm tay.
– 83.7%.
Triệt nói, giọng nhẹ, kiểu nhẹ cố ý, kiểu bác sĩ nói với bệnh nhân.
– Tao đã đọc tài liệu cũ. Trước 80%, không ai ghi gì. Bây giờ tao hiểu tại sao.
– Tại sao?
– Vì trước 80%, dây cộng hưởng chỉ ảnh hưởng cậu. Sau 80%, nó bắt đầu ảnh hưởng đối phương. Tư Nguyệt đang mất sinh mệnh, Thừa Dạ. Mỗi giờ.
Cậu ngồi bệt xuống sàn hành lang. Lưng dựa tường, đầu gục, tay nắm chặt. Mười tám tuổi, chưa quen đau kiểu này, chưa quen biết rằng yêu ai có thể giết người đó.
– Tao phải làm gì?
– Cắt dây cộng hưởng. Cách duy nhất là chia tay. Thật sự chia tay, không phải giả. Cô ấy phải tin rằng cậu không yêu nữa. Sợi dây chỉ đứt khi một bên hoàn toàn từ bỏ.
– Tao không thể nói dối Tư Nguyệt.
– Cậu phải.
– Tao đã hứa.
– Cậu đã hứa gì?
– Không rời cô ấy. Dù gì xảy ra.
Hứa Triệt nhìn cậu. Lâu. Rồi ngồi xuống cạnh, lưng dựa tường, vai chạm vai, và nói, nhẹ, kiểu nhẹ mà sau này cậu sẽ nghe đi nghe lại hàng trăm lần nhưng không bao giờ bớt đau:
– Nếu cậu giữ lời hứa, cô ấy chết. Nếu cậu phá lời hứa, cô ấy sống. Cậu chọn đi.
Cậu chọn.
Mười tám tuổi, trước cửa phòng Tư Nguyệt, ánh sáng sáng đã tràn qua cửa sổ, và cô đứng ở ngưỡng cửa, tóc xổ, mắt ngái, mỉm cười, kiểu cười của người vừa thức dậy và thấy người mình yêu đứng trước mặt.
– Anh dậy sớm vậy? Đi mua cà phê hả?
Cậu nhìn cô. Nhìn nụ cười đó. Nhìn sợi dây giữa hai người sáng rực, đẹp, ấm, đang từ từ giết cô.
– Tư Nguyệt.
– Gì?
– Tôi chưa từng yêu em.
Nụ cười trên môi cô đông lại. Không tắt. Đông. Như ai vừa nhấn nút dừng giữa chừng.
– Anh... nói gì?
– Tôi không yêu em. Chưa bao giờ. Tất cả chỉ là vì dị năng. Dây cộng hưởng tạo ra ảo giác tình yêu, và tôi nhầm. Tôi xin lỗi.
Mỗi chữ cậu nói, cậu cảm nhận sợi dây giữa hai người co giật, đau, như ai đang dùng dao cắt từng sợi nhỏ bên trong sợi dây lớn. Và mỗi chữ, ngực cậu đau thêm, sâu hơn, sắc hơn, kiểu đau mà cậu sẽ mang theo suốt sáu năm sau.
Tư Nguyệt nhìn cậu. Mắt cô, từ ngái ngủ, sang không tin, sang đau, sang hoảng loạn, nhanh, nhanh quá, và Vãn Hạ, nếu nhìn thấy lớp ánh sáng quanh cô lúc này, sẽ thấy: đỏ, đỏ sậm, đỏ cháy, kiểu đỏ của trái tim vỡ ra.
– Anh nói dối.
– Tôi không nói dối.
– Anh nói dối! Em nhìn thấy sợi dây, anh biết không? Em nhìn thấy nó sáng mỗi khi anh nhìn em. Anh không thể nói dối em!
Cậu không biết cô nhìn thấy sợi dây. Cậu không biết. Và khi cô nói, khi cô hét, khi nước mắt chảy xuống mặt cô, cậu muốn ôm cô, muốn nói "anh xin lỗi, anh nói dối, anh yêu em, anh yêu em hơn bất cứ thứ gì trên đời".
Nhưng cậu không được.
> **"17 giờ 22 phút. Đối tượng chưa từ bỏ. Dây cộng hưởng chưa đứt. Ký chủ, tăng cường độ."**
– Tôi không yêu em. Và tôi không muốn ở cạnh em nữa.
Câu đó giết cô. Không phải theo nghĩa đen, không phải chết, nhưng Thừa Dạ nhìn thấy: ánh sáng trong mắt cô tắt. Không từ từ. Tắt. Như đèn bị cắt điện. Và sợi dây giữa hai người, sáng rực, ấm, đẹp, bắt đầu nứt.
Vụ nổ xảy ra ba giây sau.
Không phải nổ bằng lửa. Không phải nổ bằng âm thanh. Mà nổ bằng cảm xúc. Sợi dây cộng hưởng, thay vì đứt gọn, bùng lên, sáng trắng, chói, mạnh đến mức Thừa Dạ bị hất ngược vào tường, lưng đập vào gạch, đau, và khi cậu mở mắt, Tư Nguyệt đang đứng giữa phòng, mắt trắng, tay giơ, quanh cô ánh sáng xoáy, dữ, kiểu ánh sáng không thuộc về thế giới này.
Rồi cô biến mất.
Không phải chạy đi. Không phải bước đi. Biến mất. Ánh sáng nuốt cô, từ ngoài vào trong, từ tay đến vai đến mặt, và trong giây cuối, trước khi mọi thứ tắt, Thừa Dạ nhìn thấy mắt cô. Mắt đã không còn trắng. Mà đỏ. Kiểu đỏ của người vừa bị phản bội bởi người mình tin nhất.
Rồi cô không còn nữa.
Phòng trống. Chỉ còn Thừa Dạ, lưng dựa tường, miệng đầy máu, tay nắm chặt, và sợi dây giữa hai người, sáng rực một giây trước, giờ chỉ còn là một vệt tro mỏng trong không khí, bay lên, rồi tan.
Hứa Triệt chạy vào. Quỳ xuống cạnh cậu. Cầm tay cậu, và tay Triệt lạnh, run, vì lần đầu tiên trong đời, Hứa Triệt sợ.
– Thừa Dạ. Nhìn tao. Nhìn tao.
Cậu nhìn. Mắt cậu mở, nhưng không thấy gì ngoài chỗ trống nơi Tư Nguyệt vừa đứng.
*Tôi đã hứa không rời cô ấy.*
*Và cô ấy là người biến mất.*
*Hiện tại.*
Thừa Dạ mở mắt. Phòng y tế tầng ba, trần trắng, đèn trắng, mùi thuốc sát trùng. Hứa Triệt ngồi cạnh, tay đặt trên cổ tay cậu, đo mạch, mắt lo lắng.
– Tỉnh chưa?
– Bao lâu?
– Một giờ. Cậu ngất khi vào phòng.
Cậu nhìn trần nhà. Trắng. Sạch. Không có ánh sáng nào, không có sợi dây nào, không có nụ cười nào.
– Cô ấy nhắc tên Tư Nguyệt.
– Tao biết.
– Cô ấy không nên biết.
– Cậu không thể giấu mãi, Thừa Dạ. Cậu cũng biết điều đó.
Cậu nhắm mắt. Và trong bóng tối sau mi, cậu nhìn thấy hai khuôn mặt: Bạch Tư Nguyệt, mắt đỏ, biến mất trong ánh sáng. Và Tô Vãn Hạ, mắt trong, đứng ngoài mưa, ôm cậu qua khe cửa hẹp.
Hai người. Hai sợi dây. Một đã đứt. Một đang sáng.
*Lần này tôi sẽ không để ai biến mất nữa.*
*Dù phải trả bất cứ giá nào.*
Đó là lần cuối cùng Lâm Thừa Dạ cười. Từ ngày đó, cậu đeo găng tay đen, và không bao giờ hứa với ai nữa.