Người yêu đầu tiên
*Năm năm trước.*
Lâm Thừa Dạ mười tám tuổi thì cười rất nhiều.
Không phải cười lớn, không phải cười ồn ào. Cười nhẹ, cười bằng mắt, cười kiểu người tin rằng thế giới này tuy kỳ lạ nhưng ổn, rằng có dị năng trong máu cũng không sao, rằng mình sẽ lớn lên bình thường, yêu bình thường, sống bình thường.
Cậu không đeo găng tay. Tay trần, ngón dài, hay gãi gáy khi ngại, hay nhét vào túi quần khi không biết nói gì, hay nắm tay bạn bè khi đi qua đường. Tay cậu ấm, và không ai sợ chạm vào.
Cục Điều Phối lúc đó mới thành lập, nhỏ, chỉ có hai tầng trong một tòa nhà cũ ở quận Bình Thạnh. Thừa Dạ được tuyển vì năng lực Đồng Cảm Cộng Hưởng, loại dị năng hiếm, Cục chưa hiểu hết, và cậu cũng chưa hiểu hết. Chỉ biết khi ở gần ai đó đủ lâu, cậu bắt đầu cảm nhận cảm xúc của họ, và một sợi dây vô hình nối giữa hai người, mỏng, ấm, lung linh.
Hứa Triệt lúc đó mười chín, sinh viên y, thực tập ở Cục. Cao, gầy, miệng chua, nhưng khi Thừa Dạ ngã cầu thang lần đầu (vì chạy, vì vui, vì mười tám tuổi ai cũng chạy), Hứa Triệt là người duy nhất không cười, mà cúi xuống kiểm tra đầu gối cậu.
– Ngu thế.
– Cảm ơn. Cậu cũng dễ thương lắm.
– Đứng dậy. Không gãy.
Và cậu đứng dậy, cười, vì mười tám tuổi thì ngã không đau.
Bạch Tư Nguyệt đến Cục vào mùa mưa.
Cô hai mươi, lớn hơn cậu hai tuổi, tóc dài, da trắng, mắt đen, đẹp kiểu người trong tranh. Cô không có dị năng, nhưng Cục thuê cô làm phiên dịch cho một dự án hợp tác quốc tế, và cô ngồi ở phòng bên cạnh Thừa Dạ, phòng nhỏ, cửa sổ hướng nam, có chậu hoa giấy ai để trên bậu.
Lần đầu tiên hai người nói chuyện, cô hỏi cậu mượn bút. Cậu đưa, và khi ngón tay cô chạm ngón tay cậu, sợi dây cộng hưởng bật sáng, nhẹ, thoáng, và cậu cảm nhận: vui. Cô đang vui. Kiểu vui nhẹ nhàng, không lý do, vui vì trời đẹp, vì có việc mới, vì mùa mưa Sài Gòn cũng có nắng.
Cậu cười. Cô cười lại.
Và thế là bắt đầu.
Họ bắt đầu bằng những thứ nhỏ: cùng mua cà phê ở quán góc, cùng trú mưa dưới mái hiên, cùng đi bộ về nhà vì nhà gần nhau, chỉ cách hai con hẻm. Cậu kể cho cô nghe về dị năng, về sợi dây, về cách cậu cảm nhận cảm xúc người khác. Cô nghe, mắt tròn, rồi hỏi:
– Vậy bây giờ em đang cảm thấy gì, anh biết không?
Cậu nhìn sợi dây nối hai người, ấm, sáng, lung linh kiểu sáng mà cậu chưa từng thấy ở ai.
– Vui.
– Chỉ vui thôi à?
Cô nhìn cậu, nghiêng đầu, mỉm cười, và sợi dây sáng hơn.
– Vui nhiều lắm.
Cậu nói, và không biết đó là câu đầu tiên trong hàng trăm câu mà sau này cậu sẽ ước chưa bao giờ nói.
Tình yêu đến nhanh, sâu, kiểu tình yêu đầu đời, kiểu không biết sợ.
Họ hẹn hò hai tháng. Hai tháng, sợi dây cộng hưởng từ sáng nhẹ thành sáng rực, từ cảm nhận vui thành cảm nhận mọi thứ: buồn, giận, nhớ, muốn, yêu. Cậu biết khi nào cô nghĩ đến cậu mà không cần nhìn, vì sợi dây rung. Cô biết khi nào cậu cười thật vì sợi dây ấm hơn.
Cục ghi nhận: Đồng Cảm Cộng Hưởng đạt mức 60%. Chưa từng có trong lịch sử. Hứa Triệt, lúc đó chỉ là thực tập sinh, đọc báo cáo, nhíu mày, nhưng không nói gì, vì cậu chưa biết 60% có nghĩa gì.
Không ai biết.
Tháng thứ ba. Mùa mưa sắp hết. Hai người ngồi trên mái tòa nhà Cục cũ ở Bình Thạnh, chân thòng qua lan can, nhìn Sài Gòn dưới chân, và Bạch Tư Nguyệt nói:
– Em muốn ở cạnh anh mãi. Không phải mãi kiểu trong phim, mà mãi kiểu thật, kiểu mỗi sáng thức dậy, anh vẫn ở đó.
Cậu nhìn cô. Ánh nắng chiều hắt trên tóc cô, vàng, ấm, và sợi dây giữa hai người sáng rực, đẹp đến mức cậu nghĩ: đây là thứ đẹp nhất cậu từng thấy.
– Anh cũng muốn.
– Vậy hứa đi.
– Hứa gì?
– Hứa không rời em. Dù gì xảy ra.
Cậu nhìn cô, nhìn sợi dây sáng, nhìn mắt cô, và cậu hứa. Mười tám tuổi, trên mái nhà, trong ánh nắng chiều, cậu hứa với người cậu yêu rằng cậu sẽ không rời đi.
*Dù gì xảy ra.*
Cậu không biết "dù gì" sẽ đến nhanh đến vậy.
Cộng hưởng tăng. 70%. 75%. 80%.
Hứa Triệt bắt đầu lo. Cậu tra cứu tài liệu cũ, những ghi chép ít ỏi về Đồng Cảm Cộng Hưởng, và tìm thấy: chưa có trường hợp nào vượt 80%. Không phải vì không thể, mà vì mọi trường hợp trước 80% đều dừng lại. Không ai ghi lý do.
– Cậu cẩn thận đi.
Hứa Triệt nói, một chiều, khi hai người ngồi trong phòng y tế, Thừa Dạ đang bị kiểm tra sức khỏe định kỳ.
– Cẩn thận gì?
– Tao không biết. Nhưng 80% nghe không ổn.
Thừa Dạ cười.
– Cậu lo nhiều quá.
– Tao lo vì cậu không lo. Đó là vấn đề.
Cậu không nghe. Mười tám tuổi, yêu sâu, cậu không nghe. Cậu chỉ nghĩ: mình sẽ yêu Tư Nguyệt mãi, sợi dây sẽ sáng mãi, và mọi thứ sẽ ổn.
Mọi thứ sẽ ổn.
Đêm trước ngày mọi thứ thay đổi, hai người nằm trên sàn phòng Tư Nguyệt, nghe mưa rơi ngoài cửa sổ, và cô áp đầu vào vai cậu, tay nắm tay, sợi dây sáng rực, ấm, đến mức cậu cảm nhận nhịp tim cô qua sợi dây, đều, chậm, bình yên.
– Anh có bao giờ nghĩ mình sẽ mất dị năng không?
– Không. Tại sao?
– Không biết. Chỉ nghĩ. Nếu anh mất dị năng, anh có còn yêu em không?
Cậu quay đầu, nhìn cô.
– Dị năng không liên quan đến việc anh yêu em.
– Vậy anh yêu em vì gì?
Cậu nghĩ. Rồi nói, thật, vì mười tám tuổi cậu chưa biết nói dối:
– Vì em làm anh muốn thức dậy mỗi sáng.
Tư Nguyệt im lặng. Rồi cười, nhẹ, kiểu cười mà Vãn Hạ sẽ không bao giờ nhìn thấy, kiểu cười của người tin mình được yêu.
– Vậy đừng bao giờ rời em.
– Anh hứa rồi.
Mưa rơi. Sợi dây sáng. Và cậu không biết đó là đêm cuối cùng cậu được nắm tay ai mà không sợ.
Sáng hôm sau, hệ thống đến.