Chương 37: Tình yêu không được nhận
Vãn Hạ đi bộ về nhà.
Không gọi xe, không bắt xe buýt. Từ khu nhà kho quận bảy, cô đi dọc Trần Xuân Soạn, qua cầu, rẽ vào con đường nhỏ ven kênh, rồi cứ thế bước. Nắng Sài Gòn đổ xuống vai, nóng, nhưng cô không thấy nóng. Cô chỉ thấy sợi dây cộng hưởng trong ngực kéo nhẹ mỗi bước, như sợi chỉ mỏng nối cô với người đàn ông vừa nói yêu cô rồi bước đi.
"Tôi yêu em, Vãn Hạ. Nên tôi nhất định sẽ rời xa em."
Cô nghe câu đó lặp lại trong đầu. Mỗi lần lặp, mỗi lần đau khác. Lần đầu, đau vì vui: anh yêu cô. Lần hai, đau vì buồn: anh sẽ đi. Lần ba, đau vì giận: tại sao yêu và đi có thể nằm trong cùng một câu. Lần bốn, đau vì hiểu: vì anh là Lâm Thừa Dạ, vì sáu người trước cô đều nhận cùng kịch bản, vì lời yêu của anh luôn kèm lời chia tay, không phải vì anh muốn, mà vì anh không biết cách nào khác.
Anh đã sống hai mươi ba năm tin rằng yêu ai là giết người đó.
Và hôm nay, lần đầu tiên anh nói thành lời. Không phải vì anh muốn. Mà vì bẫy ép anh.
Lời yêu đầu tiên anh nói với em, là lời bị ép ra.
Cô dừng lại ở gốc cây bàng, bóng râm loang trên vỉa hè nứt. Tay cô run nhẹ, cầm sổ vẽ ướt, trang giấy dính nước mắt đã khô thành vết nhăn lồi lõm. Cô mở ra. Trang trắng. Chưa vẽ gì.
Bình thường khi buồn, em vẽ. Nhưng hôm nay em không biết vẽ gì.
Vẽ anh? Anh quỳ trên nền xi măng, vai run, mắt đỏ khô? Vẽ ánh sáng quanh anh lúc đó, hai lớp, vàng ấm bên trong, xám bạc bên ngoài? Hay vẽ sợi dây cộng hưởng bùng trắng, đẹp nhất và đau nhất cô từng thấy?
Cô gấp sổ lại. Bước tiếp. Nắng xuyên qua lá bàng, vẽ bóng đốm trên vai, trên tay, và trên mu bàn tay phải, chỗ vết nứt ánh sáng đang sáng nhẹ, cô không nhìn thấy vì nó thuộc về tầng sóng mà mắt cô không đọc được trên chính mình.
Về đến căn hộ nhỏ ở quận ba, cô đặt sổ vẽ lên bàn, rửa mặt, ngồi xuống ghế trước giá vẽ. Bức tổng hợp cô đang làm dở: chân dung Thừa Dạ nhìn từ bên hông, nét chì mềm, lớp sơn nước phủ màu cảm xúc quanh anh, chưa xong. Cô nhìn bức tranh. Nhìn đường cong vai, nhìn nét gầy cổ, nhìn lớp xám bạc cô đã tô mấy ngày trước.
Hôm nay em nhìn thấy lớp vàng bên trong rõ hơn bao giờ hết. Sáng nhất. Mỏng nhất. Như anh đã giấu nó bằng mọi cách, nhưng bẫy ép nó ra, và nó sáng đến mức xuyên qua cả lớp sợ hãi.
Cô nhúng bút vào nước, pha màu vàng nhạt, vàng mật ong pha trắng, rồi tô. Một lớp mỏng, xuyên qua lớp xám bạc, từ ngực chân dung lan ra, nhẹ, như ánh sáng lọt qua khe cửa. Không sáng chói. Chỉ vừa đủ để thấy: bên trong người đàn ông lạnh lùng đó, có thứ gì ấm, rất ấm, rất sợ.
Nước mắt rơi lần nữa. Rơi lên bức tranh, pha vào sơn nước, và cô để mặc. Nước mắt trở thành một phần bức vẽ, kiểu Vãn Hạ, kiểu cô luôn để cảm xúc thấm vào nghệ thuật thay vì giữ nó trong lòng.
Chiều. Sợi dây cộng hưởng rung khác.
Không phải rung ấm của buổi sáng, không phải rung đau của lúc anh nói. Mà rung sâu, nặng, kiểu rung của đại dương thay vì rung của dòng sông, như sợi dây đã thay đổi bản chất. Cô nằm trên giường, nhìn trần nhà, và cảm nhận: mọi thứ giữa họ đã khác kể từ câu nói đó.
Trước đó, yêu thầm. Cả hai biết, cả hai cảm, nhưng không ai nói. Anh tránh. Cô theo. Sợi dây sáng nhưng trong veo, kiểu sáng của nước suối, có đáy, nhìn thấy đáy.
Giờ thì khác. Anh đã nói. Cô đã nghe. Sự thật nằm giữa họ, trần trụi, không thể thu lại. Và sợi dây phản ứng: sáng hơn, nóng hơn, nhưng cũng run hơn, bất ổn hơn. Như ai đó đã châm lửa ở một đầu và lửa đang lan nhanh hơn dự kiến.
Cô giơ tay phải lên trước mặt, nhìn. Mu bàn tay. Ngón. Cổ tay. Da bình thường, hơi nâu nắng, có vết sơn khô dính ở ngón trỏ. Cô không nhìn thấy vết nứt. Nhưng cô cảm thấy: một thứ gì đó ở dưới da, ấm, không đau, kiểu ấm mà cô đã cảm thấy từ đêm mưa, từ khi ôm anh qua khe cửa.
Mình đang thay đổi. Từ bên trong.
Không biết thay đổi thành gì.
"Cộng hưởng: 58.7%. Tăng 7.4% trong 6 giờ."
Cô không nghe thấy dòng chữ đó. Hệ thống nói với Thừa Dạ, không nói với cô. Nhưng nếu cô nghe thấy, cô cũng sẽ không sợ. Cô đã quyết định từ đêm mưa: ở lại, dù cái giá là gì.
Nhưng cái giá đang tăng. Và cô chưa biết cái giá thật sự là gì.
Tối. Tin nhắn.
Cô cầm điện thoại, nhìn cuộc hội thoại với Thừa Dạ. Tin nhắn cuối cùng anh gửi, ba ngày trước: "Đừng đến Cục tuần này." Không lý do, không giải thích. Kiểu Thừa Dạ: bảo vệ bằng mệnh lệnh, yêu bằng cách đẩy ra.
Cô gõ rồi xóa, gõ lại rồi xóa lần nữa.
Cuối cùng, cô viết:
"Em không cần anh nói yêu. Em cần anh không bỏ đi."
Gửi. Nhìn dấu tích xanh. Nhìn chữ "đã xem" hiện lên. Và nhìn ba chấm nhấp nháy, rồi tắt, rồi nhấp nháy, rồi tắt lần nữa.
Anh đang soạn tin. Rồi xóa. Rồi soạn. Rồi xóa.
Giống em. Giống hệt em.
Không có tin trả lời. Cô đặt điện thoại xuống. Nằm lại. Nhìn trần nhà. Sợi dây rung, sâu, nặng, ấm, đau.
Anh yêu em. Anh nói rồi. Em nghe rồi.
Nhưng yêu mà không được nhận thì gọi là gì?
Yêu mà anh vẫn bước đi, vẫn kéo găng tay lên, vẫn quay lưng, thì lời yêu đó sống ở đâu?
Trong ngăn kéo bàn anh, cạnh bức tranh và hộp thuốc? Trong sổ vẽ ướt nước mắt? Trong sợi dây mà cả hai đều cảm thấy nhưng không ai dám gọi tên?
Đêm. Cô ngồi dậy, bật đèn bàn, lấy sổ vẽ mới. Trang giấy sạch. Bút chì. Và cô vẽ.
Không vẽ anh. Vẽ sợi dây. Sợi dây cộng hưởng cô nhìn thấy giữa hai người từ ngày đầu tiên. Vẽ nó sáng, ấm, run, bất ổn. Vẽ nó nối từ ngực cô đến ngực anh, xuyên qua tường, qua phố, qua đêm. Và ở giữa sợi dây, cô vẽ một vết nứt nhỏ, mỏng, như sợi tóc.
Vết nứt không phải ở dây. Mà ở mình.
Cô nhìn mu bàn tay phải. Vẫn không thấy gì. Nhưng dưới ánh đèn bàn, thoáng một giây, cô tưởng nhìn thấy: một đường sáng nhạt, mỏng hơn nếp nhăn da, chạy từ mu bàn tay xuống cổ tay.
Hay chỉ là ánh đèn?
Cô nhìn kỹ hơn. Mất rồi. Chỉ là da thường, hơi nâu nắng, có nốt ruồi nhỏ ở cổ tay.
Cô thở ra. Quay lại bức vẽ.
Dù vết nứt ở đâu, dù đau thế nào, em không buông.
Anh đã nói yêu em. Và em sẽ không để lời đó chết trong im lặng.
Bút chì vẽ tiếp. Đường nét mềm, chắc, kiểu Vãn Hạ: không vội, không sợ, chỉ vẽ điều cô nhìn thấy. Và điều cô nhìn thấy hôm nay là thế này: một sợi dây sáng giữa hai người, bất ổn, nứt, nhưng không đứt. Chưa đứt. Và cô sẽ không để nó đứt.
Ngoài cửa sổ, Sài Gòn đêm, đèn đường vàng, xe máy thưa, và ở đâu đó, trong căn hộ tầng sáu chung cư cũ quận ba, Thừa Dạ đang ngồi trên giường, nhìn điện thoại, nhìn tin nhắn của cô, nhìn mười bốn chữ mà anh muốn trả lời bằng hai trăm cách nhưng không dám chọn cách nào.
Sợi dây giữa họ rung. Bất ổn. Ấm. Đau.
Nhưng vẫn ở đó. Cả sợi dây, cả hai người, vẫn ở đó.