Vậy thì để nó sụp
Cô mất rồi.
Thừa Dạ đứng giữa bến Bạch Đằng, tay phải giơ trong không, ngón tay còn ấm vì vừa nãy có bàn tay cô ở đó. Cột ánh sáng trắng từ mặt sông đang xoáy chậm, rộng, cao, nuốt cả trăng và mây, biến bến sông thành thế giới chỉ có sáng và tối, không có gì ở giữa.
Triệt đứng phía sau, tay ôm vai, máu đã ngừng chảy nhưng mặt trắng. Bạch Tư Nguyệt đứng cạnh lan can, nhìn cột sáng, mắt mở lớn, tay nắm chặt lan can sắt gỉ, và lần đầu tiên trong năm năm, cô trông giống con bé hai mươi tuổi ngày xưa, sợ hãi, nhỏ bé, trước thứ lớn hơn mình.
Cô ấy mất rồi. Giống Tư Nguyệt năm năm trước. Giống Bích Ngọc hai mươi ba năm trước. Ánh sáng nuốt, người tan, và người đàn ông đứng nhìn, không làm được gì.
Trong ý thức, hệ thống sáng lên. Giọng Hoàng Định Quân, không phải giọng giao thức, giọng con người, giọng mệt mỏi, giọng của người đã đứng chính chỗ này hai mươi ba năm trước:
"Cộng hưởng 95.7%. Phong ấn mất ổn định hoàn toàn. Rò rỉ lan rộng toàn thành phố. Ước tính 120.000 người bị ảnh hưởng trong vòng một giờ."
Anh nhìn xuống tay mình. Găng tay đã bỏ từ Đà Lạt, ba vệt sẹo mỏng trên mu bàn tay trái, vết chai đốt ngón giữa. Tay không run. Lạ. Anh nghĩ tay sẽ run, nhưng không, tay rất yên, kiểu yên của người đã qua cái sợ lớn nhất rồi.
"Ký chủ."
Tao nghe.
"Nếu cậu bước vào lõi phong ấn, cộng hưởng sẽ vượt 100%. Phong ấn vỡ hoàn toàn. Không ai kiểm soát được rò rỉ cảm xúc. Thành phố, rồi miền Nam, rồi cả nước. Hàng triệu người sẽ bị nhấn chìm trong cảm xúc không phải của họ."
Tao biết.
"Cậu sẽ chết. Dị năng gắn phong ấn, phong ấn vỡ thì dị năng mất, cậu mất theo. Vãn Hạ sẽ mất tình yêu hoặc mất mạng. Không ai biết."
Tao biết.
"Vậy tại sao cậu vẫn đứng đây?"
Anh không trả lời ngay. Anh nhìn cột sáng, nhìn xoáy nước trắng, nhìn sâu vào trong, nơi mà anh biết Vãn Hạ đang ở đó, một mình, giữa bốn mươi sáu năm cảm xúc dồn nén, giữa triệu sợi ký ức tình yêu của người khác đang tràn qua cô.
Cô ấy nói "em sẽ về." Cô ấy không nói "tạm biệt." Cô ấy nói "về."
Bạch Tư Nguyệt bước đến cạnh anh. Gió từ cột sáng thổi tóc cô bay ngược, váy trắng bay, vết cháy trên cổ tay cô phát sáng nhẹ dưới ánh sáng phong ấn.
– Anh không thể vào, cô nói. Giọng không phải ra lệnh, kiểu giọng cầu xin, nhẹ, mỏng. Quân đã thử. Hai mươi ba năm trước. Ông ta bước vào lõi phong ấn để kéo Bích Ngọc ra. Và ông ta biến thành thứ mà anh gọi là hệ thống.
Anh nhìn cô.
– Cậu biết chuyện đó?
– Tôi biết nhiều hơn anh nghĩ. Năm năm. Tôi đi tìm câu trả lời mà anh không bao giờ cho tôi.
Im lặng. Gió mạnh hơn. Ánh sáng từ cột sáng bắt đầu mở rộng, từ từ, chạm lan can, chạm bậc tam cấp, chạm mặt đường bến. Nơi nào ánh sáng chạm, bê tông nóng lên, xi măng rạn, kiểu rạn chậm của vật liệu không chịu nổi năng lượng cảm xúc.
– Nếu anh vào, cô nói tiếp, giọng khẽ hơn, anh sẽ như Quân. Biến thành giao thức. Mất mình. Vĩnh viễn.
"Cô ấy nói đúng," giọng Quân trong ý thức, buồn, kiểu buồn của người nhìn thấy ai đó sắp lặp lại sai lầm của mình. "Ta đã thử. Ta kéo Ngọc. Ta mất mình. Hai mươi ba năm ta không ngủ, không khóc, không nhớ mùi bồ kết nữa. Đừng bước vào."
Anh nhìn xuống. Mặt sông sáng, gợn, ánh sáng xoáy. Trong lõi, anh không thấy Vãn Hạ, chỉ thấy sáng, và sáng, và sáng.
Nhưng anh cảm nhận cô.
Dù sợi dây đã tắt, dù cộng hưởng không còn hiện số, dù hệ thống nói "không phát hiện sợi dây", anh cảm nhận cô. Ở đâu đó trong cột sáng kia, cô đang đứng, hoặc đang quỳ, hoặc đang vẽ, vẽ bằng ánh sáng thay sơn, nhìn ký ức của triệu người chảy qua và cố tìm cách phân tán chúng bằng đôi mắt nhìn màu.
Cô ấy không biến mất. Cô ấy đang làm việc. Cô ấy đang cố cứu thế giới ở bên trong.
Và tao đứng đây. Bên ngoài. Nhìn.
"Ký chủ. Đây là cảnh báo cuối cùng."
Giọng Quân nặng hơn, chậm hơn, kiểu giọng đang dùng sức lực cuối cùng để nói:
"Nếu cậu bước vào lõi, ta không giữ cậu được nữa. Giao thức sẽ tan. Ta sẽ tan. Phong ấn sẽ mất hoàn toàn. Và tất cả những gì ta đã giữ hai mươi ba năm sẽ tràn ra."
Cậu mệt lắm rồi, đúng không, Quân?
Im lặng trong ý thức. Rồi, nhẹ, rất nhẹ:
"Ừ. Mệt."
Thì nghỉ đi.
"Nếu ta nghỉ, cậu sẽ chết."
Có lẽ. Có lẽ không. Nhưng cậu đã giữ đủ rồi. Hai mươi ba năm. Đủ rồi.
Im lặng dài. Gió sông thổi qua bến, mang mùi bùn, mùi rong, mùi sắt, và một chút mùi bồ kết, nhẹ, thoáng, kiểu mùi không thể có ở bến sông Sài Gòn mùa hè. Nhưng nó ở đó. Mùi của Bích Ngọc. Mùi mà Quân đã quên hai mươi ba năm.
"Cậu giống ta quá," Quân nói, giọng vỡ, kiểu vỡ mà anh chưa từng nghe từ hệ thống, vì hệ thống không khóc, giao thức không khóc, nhưng con người bên trong giao thức thì có thể. "Ta cũng nói 'sẽ dựng lại.' Ta cũng nghĩ mình đủ mạnh. Và ta mất hai mươi ba năm."
Tao khác cậu.
"Khác chỗ nào?"
Tao có cô ấy ở bên kia. Và cô ấy nói 'em sẽ về.'
Im lặng. Rồi:
"Cô ấy cũng nói 'em sẽ về.' Bích Ngọc cũng nói vậy."
Anh nhắm mắt. Trong bóng tối phía sau mí, anh thấy: Vãn Hạ ở bậc cầu thang studio Bình Thạnh, nắng chiều, tóc buộc, sơn dính trên ngón tay, mắt nhìn anh, kiểu nhìn mà anh biết lớp vàng ấm đang sáng. Thấy cô ở lễ đường, hoa nhài cài tóc, nhẫn nhựa, giọng run: "Em nhìn thấy anh." Thấy cô ở Đà Lạt, sương sáng, phin cà phê, bức chân dung vẽ mắt anh bằng ánh sáng. Thấy cô ở quán trà, ở mái tầng 7, ở hẻm Q9 ngày mưa, ở mỗi lần cô nói "em chọn" mà không do dự.
Cô ấy chưa bao giờ do dự. Tại sao tao lại do dự?
Anh mở mắt. Tay phải vẫn giơ trong không, ngón tay vẫn cong, giữ hình dạng bàn tay cô.
Ảnh đen trắng trong túi ngực ấm, sát tim. Hoàng Định Quân hai mươi lăm tuổi, Ngô Bích Ngọc hai mươi ba tuổi, mùa xuân Lạng Sơn, nắng, cười. Hai mươi ba năm trước, Quân đã đứng đúng chỗ này, đúng tư thế này, nhìn người mình yêu tan vào ánh sáng. Rồi anh ấy bước vào. Rồi anh ấy mất mình.
Nhưng anh ấy đã bước vào. Dù biết cái giá.
Cô ấy chưa bao giờ do dự. Tại sao tao lại do dự?
Anh nhìn cột sáng. Nhìn sâu, qua lớp trắng, qua lớp vàng, đến tận lõi.
Triệt gọi phía sau:
– Cậu, đừng.
Bạch Tư Nguyệt không nói. Cô chỉ nhìn. Mắt nâu, mệt mỏi, và ở góc mắt cô, anh thấy nước mắt, một giọt, phát quang nhẹ, kiểu nước mắt của người mang dị năng.
Cô ấy cũng sợ mất tao. Sau tất cả, sau năm năm hận, cô ấy vẫn sợ mất tao.
Anh nhìn Bạch Tư Nguyệt. Rồi nhìn Triệt. Hai người đã ở cạnh anh lâu nhất, bạn mười năm, người yêu cũ năm năm. Cả hai đang nói "đừng" bằng mắt, bằng cách đứng, bằng cách nắm chặt tay, bằng tất cả những gì có thể nói mà không cần nói.
– Triệt. Tao cảm ơn cậu. Mười năm.
Triệt không trả lời. Anh cắn môi, gân hàm nổi, mắt đỏ, kiểu đỏ của bác sĩ khi không cứu được bệnh nhân mà bệnh nhân là bạn mình.
– Tư Nguyệt. Tao xin lỗi. Lẽ ra tao phải nói thật từ đầu.
Bạch Tư Nguyệt nhìn anh. Nước mắt rơi, phát quang, nhỏ xuống bê tông, để lại vệt sáng nhỏ hình giọt nước.
– Đi đi, cô nói. Giọng nghẹn, nhẹ, kiểu nhẹ mà anh nhớ từ rất lâu, kiểu giọng ngày xưa trước khi tất cả tan vỡ. Đi kéo cô ấy về.
Anh quay lại. Nhìn cột sáng. Bước.
"Ký chủ!" Quân gào trong ý thức, lần đầu tiên giao thức gào, lần đầu tiên con người trong giao thức gào. "Ta sẽ mất. Nếu cậu vào, ta mất. Cậu hiểu không? Ta mất."
Tao biết. Và tao xin lỗi. Nhưng cậu đã giữ đủ rồi, Quân. Để tao thử.
Bước. Mỗi bước, hệ thống trong ý thức rung, kiểu rung của cấu trúc đang tan, hai mươi ba năm giao thức đang vỡ từng mảnh vì ký chủ đang đi ngược lại tất cả những gì giao thức được tạo ra để ngăn.
Bê tông nóng dưới chân, ánh sáng chạm đùi, chạm bụng, ấm, nóng, kiểu nóng không phải lửa mà là cảm xúc, triệu cảm xúc, tình yêu, mất mát, nhớ nhung, đau, vui, buồn, tất cả dồn vào da anh cùng lúc.
Vậy thì để nó sụp. Tao sẽ tự dựng lại.
Bước cuối.
Tay anh chạm vào cột sáng. Ánh sáng bùng, trắng, rộng, nuốt bến sông, nuốt bậc tam cấp, nuốt lan can gỉ, nuốt Bạch Tư Nguyệt và Hứa Triệt đứng phía sau, nuốt đêm Sài Gòn, nuốt tất cả.
Và trong giây cuối cùng trước khi ánh sáng nuốt cả ý thức, anh nghe: giọng Quân, nhẹ, kiểu nhẹ của lời thì thầm cuối cùng trước khi giao thức hai mươi ba năm tan biến:
"Chạm vào cô ấy. Đừng buông."
Rồi trắng. Rồi ấm.