Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 79: Trận chiến ba người yêu
Chương 79

Trận chiến ba người yêu

Bến Bạch Đằng, hai giờ sáng.

Sông Sài Gòn đen dưới trăng mỏng, mặt nước phẳng lặng, không gợn, kiểu phẳng bất thường mà anh đã thấy ở mỗi vùng dị năng lớn. Gió từ sông mang mùi bùn, mùi rong, mùi sắt, và một thứ mùi khác, nhẹ hơn, ngọt hơn, kiểu ngọt của hoa nhài héo.

Mùi của Bạch Tư Nguyệt.

Anh dừng lại ở bậc tam cấp xuống bến. Vãn Hạ dừng cạnh, tay cô nắm nhẹ ống tay áo anh, không phải vì sợ, mà vì cô biết: nếu anh ngã, cô sẽ giữ.

Bến cũ, tường xi măng nứt, lan can sắt gỉ, đèn đường duy nhất nhấp nháy vàng bệch. Năm năm trước, chỗ này, cùng đêm khuya, cùng mùi hoa nhài, Bạch Tư Nguyệt đã biến mất. Anh đứng đúng bậc tam cấp này, nhìn cô tan vào ánh sáng trắng, mắt cô đỏ, miệng cô mở, không kịp nói gì.

Lần này khác. Lần này tao biết mình đang đi vào cái gì.

Vùng dị năng bắt đầu từ chân cầu thang. Anh cảm nhận được, dù dị năng còn không đầy ba mươi phần trăm: không khí đặc hơn, nặng hơn, kiểu nặng của ký ức nhiều người dồn vào một chỗ. Cảm xúc tràn, không phải của anh, không phải của cô, mà của hàng chục nghìn sợi dây cộng hưởng từng chạy qua lõi phong ấn trong bốn mươi sáu năm.

– Em nhìn thấy gì? anh hỏi.

Vãn Hạ nheo mắt. Mắt cô đang dùng năng lực, anh biết, vì cô hơi nghiêng đầu, kiểu nghiêng khi đang đọc những lớp màu không ai khác nhìn thấy.

– Lõi phong ấn ở dưới, cô nói. Dưới mặt sông. Hoặc dưới bến. Ánh sáng xoáy xuống, nhiều lớp, trắng ở ngoài, vàng ở trong. Và có một chỗ đỏ.

– Tư Nguyệt.

– Ừ. Đỏ thẫm. Kiểu đỏ mà em nhìn thấy lần đầu ở quán trà. Hận đã nguội nhưng đau thì chưa.

Hai người bước xuống cầu thang. Mỗi bậc, không khí nặng thêm. Mỗi bậc, anh nghe rõ hơn: tiếng thì thầm, không phải tiếng nói thật, mà tiếng vọng của cảm xúc cũ, ký ức cũ, tình yêu cũ, đổ vỡ cũ, tất cả dồn nén dưới phong ấn bốn mươi sáu năm đang rò rỉ.

Đau quá. Không phải đau của tao. Đau của thành phố.


Bạch Tư Nguyệt đứng ở cuối bến, lưng quay sông, tóc bay nhẹ trong gió, váy trắng, kiểu váy mà anh nhớ từ năm năm trước, kiểu váy mà cô mặc ngày biến mất. Chân cô chạm mặt nước sông, nhưng nước không ướt vải, kiểu nước chịu sự chi phối của dị năng.

Cạnh cô, Hứa Triệt ngồi dựa tường, tay trái ôm vai phải, máu thấm qua vải áo blouse, mặt trắng, mồ hôi, nhưng mắt mở, sáng, kiểu mắt mà anh biết Triệt vẫn còn sức.

– Triệt, anh gọi.

Triệt nhìn lên. Cười méo.

– Tao bảo hai mươi phút. Cậu đến sớm.

Bạch Tư Nguyệt quay lại. Nhìn Thừa Dạ. Nhìn Vãn Hạ. Mắt cô dừng ở tay Vãn Hạ đang nắm ống tay áo anh, và anh thấy cô hơi nhíu mày, nhẹ, kiểu nhíu mày của người từng nắm chính chỗ đó.

– Anh đến, cô nói. Giọng nhẹ. Không dịu, không lạnh, kiểu giọng ở giữa, kiểu giọng mệt.

– Thả Triệt.

– Triệt không bị trói. Anh ấy bị thương. Tôi băng hộ rồi.

Triệt gật nhẹ, xác nhận. Anh nhìn vai Triệt, vải băng trắng quấn qua áo, không chuyên nhưng kỹ, kiểu băng của người biết đau và biết cách giảm đau cho người khác.

Cô ấy không muốn giết ai. Cô ấy muốn kết thúc.


Vãn Hạ bước ra cạnh Thừa Dạ. Nhìn Bạch Tư Nguyệt. Lần thứ hai hai người nhìn nhau trực tiếp, lần đầu là quán trà cổ quận 1, lần này là bến sông đêm, nơi mà một người đã biến mất và một người đang mang vết nứt của phong ấn trên cánh tay.

– Cô Tô, Bạch Tư Nguyệt nói. Cô biết mình là gì chưa?

– Mỏ neo, Vãn Hạ nói. Phong ấn cảm xúc bốn mươi sáu năm. Em biết.

Bạch Tư Nguyệt cười, nhẹ, kiểu cười mà Thừa Dạ nhớ từ rất lâu trước, kiểu cười trước khi tất cả xảy ra.

– Cô biết. Nhưng cô có biết cái giá không? Bích Ngọc, mỏ neo lần một, đã sống bốn mươi năm. Sống, nhưng không yêu được. Phong ấn lấy đi khả năng yêu của mỏ neo. Đó là cái giá.

Im lặng. Gió sông thổi qua bến, mang theo mùi bùn nặng.

– Hồ sơ không ghi điều đó, Thừa Dạ nói.

– Vì Cục giấu. Tôi tìm được ở chỗ khác. Năm năm tôi lang thang, anh nghĩ tôi chỉ hận sao? Tôi tìm hiểu. Tôi đọc. Tôi biết nhiều hơn Cục biết. Bích Ngọc sống bốn mươi năm, không yêu ai, không khóc, không cười vì ai. Phong ấn lấy cảm xúc mạnh nhất của mỏ neo làm nhiên liệu. Và cảm xúc mạnh nhất luôn là tình yêu.

Vãn Hạ nhìn vết nứt trên cánh tay mình. Ánh sáng nhẹ, mỏng, kiểu sáng của sợi chỉ phát quang dưới da.

Phong ấn lấy tình yêu làm nhiên liệu. Nếu em mở phong ấn, nếu em cho nó chảy qua, cái giá là em không còn yêu được nữa.

– Vì thế tôi muốn phá, Bạch Tư Nguyệt nói, giọng lặng dần. Không phải vì hận. Vì tôi không muốn thêm một người phụ nữ nào phải trả cái giá đó.

Cô nhìn Vãn Hạ, và lần đầu tiên, Thừa Dạ thấy mắt Bạch Tư Nguyệt không có vệt đỏ hận. Chỉ có nâu. Nâu mệt mỏi. Nâu của người đã đi hết vòng tròn từ yêu qua hận rồi quay về đau.

– Nhưng nếu phá, Thừa Dạ nói, ba mươi nghìn người đang bị rò rỉ cảm xúc sẽ không còn kiểm soát. Cộng hưởng tràn, diện rộng, kiểu Lạng Sơn.

– Tôi biết.

– Cậu vẫn muốn phá.

– Tôi muốn, Bạch Tư Nguyệt nói, nhìn anh, mắt đều. Nhưng tôi cho anh cơ hội khác. Nếu cô Tô mở phong ấn từ bên trong, chuyển về dòng chảy, không ai chết. Nhưng cô ấy mất tình yêu. Hoặc tôi phá. Và không ai sống sót.

Hai lựa chọn. Cả hai đều lấy đi thứ quan trọng nhất.


Triệt cố đứng dậy, tay vẫn ôm vai. Anh nhìn Thừa Dạ, rồi nhìn Vãn Hạ.

– Hồ sơ gốc không ghi Bích Ngọc mất khả năng yêu, Triệt nói, giọng bác sĩ, kiểu giọng phân tích dù đang đau. Nhưng cũng không ghi cô ấy còn. Tao không biết Tư Nguyệt nói đúng hay sai. Tao chỉ biết: phong ấn gốc là dòng chảy. Dòng chảy không lấy, dòng chảy cho qua.

– Nhưng Quân đã biến nó thành đập, Bạch Tư Nguyệt nói. Và cái đập đã lấy của Bích Ngọc bốn mươi năm cảm xúc. Cô Tô mở lại dòng chảy, nhưng bốn mươi sáu năm cảm xúc nén dưới đập sẽ chảy qua cô ấy cùng lúc. Cô ấy có chịu nổi không?

Im lặng.

Gió sông thổi mạnh hơn. Mặt nước bắt đầu gợn, không phải gợn gió, mà gợn từ bên dưới, kiểu gợn của thứ gì đó đang thức dậy. Ánh sáng trắng mờ bắt đầu lóe dưới mặt sông, nhấp nháy, yếu, kiểu nhấp nháy của phong ấn đang rạn.

– Em chọn mở, Vãn Hạ nói.

Tất cả nhìn cô.

– Em không biết có mất tình yêu hay không. Nhưng em biết: nếu không mở, tất cả sẽ chết. Và em biết: Triệt nói đúng. Dòng chảy không lấy, dòng chảy cho qua.

Cô nhìn Thừa Dạ.

– Em tin vào cái gốc. Phong ấn gốc không lấy tình yêu. Quân biến nó thành đập vì sợ. Em không sợ.

Cô giỏi quá. Cô dũng cảm quá. Và tao sợ mất cô quá.

Anh nắm tay cô. Sợi dây cộng hưởng sáng lên, mạnh hơn bất cứ lần nào, ấm, rực, kiểu ấm mà anh biết đang đẩy cộng hưởng qua ngưỡng 95%.

Trong ý thức, hệ thống vang lên, lần đầu tiên từ khi bắt đầu đêm nay:

"Cộng hưởng 95.4%. Phong ấn mất ổn định cấp 3. Rò rỉ diện rộng. Cảnh báo cuối."


Mặt sông vỡ.

Không phải vỡ nước. Vỡ ánh sáng. Từ dưới đáy sông, ánh sáng trắng bùng lên, xé mặt nước thành cột sáng cao, rộng, quét qua bến, qua lan can gỉ, qua bậc tam cấp xi măng. Gió rít, không phải gió tự nhiên, mà gió cảm xúc, gió ký ức, kiểu gió mang theo ba mươi nghìn nỗi đau đang tràn ra từ lõi phong ấn.

Bạch Tư Nguyệt bước lùi, mắt mở lớn. Cô nhìn cột sáng, và lần đầu tiên, Thừa Dạ thấy cô sợ.

– Phong ấn đang vỡ, cô nói, giọng run. Không phải tao phá. Nó tự vỡ. Cộng hưởng quá cao.

Vãn Hạ nhìn cột sáng. Mắt cô sáng theo, năng lực bật lên, và cô thấy: bên trong cột sáng, hàng triệu sợi cảm xúc quấn vào nhau, bốn mươi sáu năm tình yêu, mất mát, chia ly, dồn nén dưới đáy sông, bây giờ đang bùng.

– Em phải vào, cô nói.

– Không, anh nói.

– Nếu em không vào, nó vỡ kiểu Lạng Sơn. Mỏ neo phải ở trong lõi để dẫn dòng chảy.

Cô đúng. Anh biết cô đúng. Hồ sơ ghi rõ: mỏ neo ở trung tâm phong ấn, dẫn cảm xúc qua, phân tán. Nếu không có mỏ neo ở lõi, cảm xúc sẽ tràn không kiểm soát.

Cô bước về phía cột sáng. Anh nắm tay cô, giữ, không buông.

– Anh, cô nói, quay lại, mắt ấm, kiểu ấm mà anh đã nhìn thấy ở lễ đường, ở Đà Lạt, ở mỗi lần cô chọn mà không do dự. Em sẽ về.

Cô rút tay. Nhẹ. Không giằng, không kéo, chỉ rút, kiểu rút của người muốn đi nhưng không muốn anh đau.

Ánh sáng nuốt cô.

Từ bàn tay, lên cánh tay, qua vai, qua tóc, qua khuôn mặt đang cười, kiểu tan biến mà anh đã thấy một lần, năm năm trước, cùng chỗ này, cùng bến sông, cùng mùi hoa nhài. Nhưng lần trước, mắt Bạch Tư Nguyệt đỏ, mắt kinh hoàng, mắt không kịp nói gì. Lần này, mắt Vãn Hạ bình yên, kiểu bình yên của người đã chọn, và câu cuối cùng anh nghe trước khi cô tan vào ánh sáng là:

– Em sẽ về.

Rồi cô mất.

Sợi dây cộng hưởng giữa hai người bùng sáng, rực, ấm, rồi mỏng dần, mỏng, mỏng, như sợi tóc, như sợi khói, như hơi thở, rồi tắt.

Anh đứng giữa bến sông, tay phải giơ trong không, nơi vừa nãy có bàn tay cô, bây giờ chỉ có gió và ánh sáng trắng đang tản dần.

Không.

– Không!

Tiếng anh vang trên mặt sông, vang qua bến, vang qua đêm Sài Gòn, và không ai trả lời.

Ch.79/91
1.876 từ