Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 81: Cộng hưởng 100%
Chương 81

Cộng hưởng 100%

Ấm.

Thừa Dạ mở mắt trong ánh sáng trắng, không có trần, không có sàn, không có phương hướng. Chỉ có sáng, và sáng, và sáng, kiểu sáng dày như nước, chảy qua da, qua xương, qua từng mạch máu trong lồng ngực. Anh thở, phổi đầy ánh sáng thay oxy. Không đau. Lạ. Anh nghĩ sẽ đau, nhưng không, chỉ ấm, kiểu ấm của mùa đông Đà Lạt khi cô quấn khăn quanh cổ anh bằng hai tay lạnh.

Hệ thống im. Không có giọng Quân, không có dòng chữ, không có cảnh báo đỏ chạy ngang ý thức. Lần đầu tiên trong sáu năm, đầu anh yên tĩnh hoàn toàn, kiểu yên của căn phòng sau khi tiếng máy lạnh tắt, cái yên mà người ta không nhận ra cho đến khi nó đến.

Quân đã tan rồi.

Anh nhìn xuống. Tay phải vẫn cong, giữ hình dạng bàn tay cô. Ngón áp út, ngón giữa, ngón trỏ. Khoảng cách giữa các ngón vừa khít với ngón cô, anh đã quen đến mức cơ thể nhớ dù không chạm.

Quanh anh, ánh sáng bắt đầu có hình. Không phải hình người, hình ký ức. Từng mảnh nhỏ bay qua, trong suốt, mỏng như cánh chuồn chuồn. Anh nhìn thấy: một người đàn ông ôm vợ ở sân bay Tân Sơn Nhất, nước mắt, valise cũ, mùi nắng trưa. Một cô gái mười bảy tuổi cầm bức thư trong lớp học, tim đập lệch, mực xanh nhòe trên giấy kẻ ngang. Một bà cụ ngồi bên giường bệnh viện, nắm tay ông cụ, bảy mươi năm, không nói, chỉ nắm.

Bốn mươi sáu năm cảm xúc dồn nén. Triệu mảnh tình yêu mà phong ấn đã giữ, đang trôi qua anh, qua da, qua ngực, qua đầu ngón tay còn cong.

Cô ấy ở đâu?


Anh bước. Không có mặt đất nhưng chân vẫn chạm, kiểu chạm mềm, như đi trên cát ướt. Mỗi bước, ký ức bay qua dày hơn, nhanh hơn, chạm vào vai, vào má, vào mi mắt. Anh cảm nhận từng mảnh: đau, vui, nhớ, hối hận, tha thứ, yêu. Không phải của anh nhưng chảy qua anh như nước qua lưới, và dị năng trong ngực anh rung, hấp thụ, kiểu hấp thụ không kiểm soát, vì không còn hệ thống nào giữ ngưỡng.

Cộng hưởng. Anh cảm nhận nó tăng, không phải bằng số, không phải bằng dòng chữ đỏ, mà bằng thể xác. Da nóng hơn. Tim đập nhanh hơn. Lồng ngực chặt, kiểu chặt khi cô nằm trên vai anh ở mái tầng 7, kiểu chặt khi cô nói "em chọn anh" lần đầu tiên.

Rồi anh thấy cô.

Vãn Hạ ngồi giữa vùng sáng, chân gập, tay giơ, ngón tay di chuyển trong không khí như đang vẽ. Xung quanh cô, hàng nghìn sợi ánh sáng mỏng chạy từ cột sáng trung tâm ra ngoài, và cô đang phân tán chúng, từng sợi, từng sợi, bằng mắt nhìn màu, bằng tay họa sĩ, bằng cách duy nhất cô biết: vẽ.

Vết nứt trên cánh tay cô sáng rực, từ cổ tay qua khuỷu, lên giữa cánh tay, phát quang trắng xanh, kiểu sáng của xương đang chịu quá tải.

Cô ấy đang cố giữ. Một mình. Từ khi bước vào.

– Vãn Hạ.

Cô quay lại. Mắt mở lớn, đồng tử giãn, và trong mắt cô anh nhìn thấy: lớp vàng ấm, dày, rực, kiểu vàng mà anh chỉ thấy khi cô nhìn anh, chỉ anh, không ai khác.

– Anh, cô nói, giọng khẽ, kiểu khẽ của người đã nói chuyện với im lặng quá lâu. Sao anh vào đây?

Vì em nói "em sẽ về." Và anh không muốn đợi bên ngoài.

Anh bước đến. Mỗi bước, cộng hưởng trong ngực tăng, rõ rệt, nặng, kiểu nặng của trọng lực kéo hai vật thể về phía nhau. Sợi dây đã tắt từ khi cô bước vào lõi, nhưng giờ nó không cần sợi dây nữa. Cả cơ thể anh là sợi dây. Cả cơ thể cô là đầu kia.

– Đừng, cô nói, tay giơ lên, lòng bàn tay hướng về phía anh, kiểu cách mà cô đã dùng một lần ở studio Bình Thạnh, khi cô sợ sơn dính áo anh. Nếu anh chạm em, cộng hưởng sẽ vượt 100. Em đang giữ nó. Đừng chạm.

Anh dừng. Hai bước. Khoảng cách hai bước giữa hai người, và ánh sáng giữa họ đặc lại, nóng, rung, kiểu rung của mặt nước trước khi sôi.

– Em giữ được bao lâu?

Cô không trả lời. Vết nứt trên tay cô lan thêm một centimet, chậm, sáng, đau. Cô cắn môi, mắt không rời mắt anh.

– Không lâu, cô nói.


Anh nhìn cô. Nhìn vết nứt. Nhìn tay cô run nhẹ giữa không trung, ngón tay vẫn cố phân tán ánh sáng dù đã mệt đến mức vai cô chùng xuống.

"Chạm vào cô ấy. Đừng buông."

Lời cuối của Quân. Không phải lệnh, không phải giao thức, lời của con người, lời của người đã mất hai mươi ba năm vì không dám chạm, vì chậm một giây, vì sợ.

Anh bước. Một bước.

– Thừa Dạ, cô gọi tên anh, đầy đủ, không phải "anh," tên, giọng run, kiểu run mà anh chưa nghe từ cô bao giờ. Nếu cộng hưởng vượt 100, một trong hai người sẽ...

– Anh biết.

– Vậy sao anh...

– Vì lần này anh không đứng ngoài nhìn.

Bước cuối. Tay anh chạm tay cô. Ngón tay chạm ngón tay, lòng bàn tay úp lên mu bàn tay, chỗ vết nứt sáng nhất, chỗ nóng nhất, chỗ đau nhất.

Và cộng hưởng vượt 100%.


Không có tiếng nổ. Không có ánh sáng bùng. Ngược lại: im.

Im tuyệt đối. Kiểu im của thế giới nín thở.

Rồi vỡ.

Phong ấn bốn mươi sáu năm vỡ từ lõi ra ngoài, không phải vỡ bạo lực, vỡ nhẹ, kiểu vỡ của bong bóng xà phòng dưới ánh chiều, kiểu vỡ mà người ta thấy đẹp trước khi hiểu nó không thể dựng lại. Ánh sáng tỏa ra, tròn, đều, xuyên qua bến Bạch Đằng, qua sông, qua quận 1, quận 4, quận 7, qua cầu Thủ Thiêm, qua Bình Thạnh, qua Gò Vấp, lan nhanh hơn gió, nhanh hơn âm thanh, chạm vào mỗi người đang ngủ, đang thức, đang sống trong thành phố mười triệu người.

Và mỗi người nhớ.

Người đàn ông bốn mươi tuổi ở quận 3 đang xem TV bỗng dừng tay, điều khiển rơi, mắt đỏ, anh nhớ cô gái tóc ngắn mười tám năm trước mà anh chưa bao giờ nói "anh yêu em." Bà cụ bảy mươi ở Phú Nhuận nằm trên giường bỗng gọi tên chồng đã mất, giọng nhỏ, tay sờ chỗ trống bên cạnh, nơi ông nằm suốt bốn mươi năm. Cậu sinh viên hai mươi tuổi ở ký túc xá Thủ Đức bỗng khóc, không hiểu tại sao, chỉ biết ngực đau, kiểu đau không có vết thương.

Cả thành phố khóc mà không biết vì sao.

Bầu trời Sài Gòn rạn. Không phải ẩn dụ. Rạn thật, kiểu rạn của kính cường lực khi chịu lực quá lớn, vệt trắng chạy ngang trời đêm, từ đông sang tây, chia bầu trời thành hai mảnh. Người ngoài đường ngước lên, miệng mở, tay chỉ, nhưng không ai la, vì tất cả đang bận nhớ, bận đau, bận yêu lại người đã mất.


Trong lõi phong ấn đã vỡ, Thừa Dạ ôm Vãn Hạ.

Không phải ôm mạnh, ôm nhẹ, kiểu ôm mà anh sợ nếu siết sẽ mất. Tay phải quanh lưng cô, tay trái giữ đầu cô áp vào ngực, chỗ tim đập nhanh, chỗ ảnh đen trắng Quân và Ngọc nằm trong túi áo.

Cô run trong tay anh. Cả người cô run, từ vai, từ tay, từ đầu gối, kiểu run của người đã gồng quá lâu và bây giờ được phép buông. Vết nứt trên cánh tay cô phát sáng mạnh, rồi chậm lại, rồi nhạt dần, không biến mất nhưng ngừng lan.

– Em ổn không?

Cô lắc đầu trong ngực anh. Rồi gật. Rồi lắc.

– Em không biết, cô nói, giọng nghẹn, ẩm, thở vào vải áo anh. Em không biết. Nhưng anh ở đây.

– Anh ở đây.

Ánh sáng quanh họ đang tan, chậm, kiểu tan của sương sáng Đà Lạt khi nắng lên. Ký ức triệu người đang tỏa ra ngoài, không còn bị giữ, không còn bị nén, chảy về với người sở hữu chúng, chảy về thành phố, thành những giọt nước mắt trên má mười triệu người.

Và trong ngực anh, nơi sáu năm hệ thống từng nằm, bây giờ trống. Trống hoàn toàn. Không có giao thức, không có cảnh báo, không có giọng nào nói "chia tay trong 24 giờ." Chỉ có tim đập, nhanh, mạnh, rõ, kiểu đập của người sống mà không có dây xích.

Tự do.

Nhưng bầu trời vẫn đang rạn. Và cộng hưởng 100% không biến mất chỉ vì phong ấn vỡ.

Vãn Hạ ngẩng lên nhìn anh. Mắt ướt, môi run, vết nứt trên tay vẫn phát sáng nhẹ. Cô nói, giọng nhỏ, kiểu nhỏ mà chỉ anh nghe:

– Anh có nghe không? Cả thành phố đang khóc.

Anh nghe. Qua lõi phong ấn đã vỡ, qua ánh sáng đang tan, anh nghe: tiếng khóc, triệu tiếng khóc, nhẹ, xa, vọng, kiểu vọng của sóng đánh vào bờ đêm khuya. Tiếng khóc của mười triệu người đang nhớ người đã mất.

Mình đã làm gì?

Cô nắm tay anh chặt hơn. Ngón tay cô lạnh, run, nhưng nắm.

– Mình sẽ sửa, cô nói. Giọng không phải hứa, giọng chắc, kiểu chắc của người đã bước vào lõi phong ấn một mình mà không do dự. Mình sẽ tìm cách.

Bầu trời Sài Gòn rạn thêm một vệt.

Và Thừa Dạ ôm cô chặt hơn, không buông, đúng như lời Quân đã dặn, đúng như lời anh đã tự hứa sáu năm trước khi nhìn Bạch Tư Nguyệt biến mất: Lần này sẽ không để ai biến mất nữa.

Dù cái giá là cả thành phố đang khóc.

Ch.81/91
1.709 từ