Chương 55: Người lạ quen thuộc
Tiệm sách nhỏ ở quận Ba, góc đường Pasteur giao Lý Tự Trọng, nằm giữa một tiệm trà và một cửa hàng đồ cũ. Biển gỗ sơn xanh đã bạc, chữ viết tay: Sách Cũ Minh An. Cửa kính mờ, chuông gió bằng đồng treo trên cánh cửa, rung nhẹ khi ai đó bước vào.
Vãn Hạ bước vào lúc bốn giờ chiều.
Cô không có mục đích cụ thể. Đi ngang, thấy biển, dừng lại. Kiểu dừng mà cô không giải thích được, kiểu chân bước chậm rồi quay vào, kiểu cơ thể biết trước đầu.
Bên trong: kệ gỗ cao đến trần, sách xếp nghiêng, mùi giấy cũ và mực in lâu ngày. Đèn vàng, quạt trần quay chậm, sàn gạch hoa cũ kiểu Sài Gòn những năm bảy mươi. Ông chủ tiệm ngồi sau quầy, kính lão, đọc báo, không nhìn lên.
Cô đi dọc kệ, ngón tay lướt trên gáy sách. Tiểu thuyết, truyện ngắn, thơ, sách dịch bìa mỏng. Cô rút một cuốn, lật qua, đặt lại. Rút cuốn khác. Không tìm gì cụ thể, chỉ thích cảm giác ở giữa sách, giữa mùi giấy, giữa yên tĩnh.
Rồi cô cảm nhận điều quen thuộc.
Không phải mùi, không phải âm thanh. Một thứ khó gọi tên hơn: rung, nhẹ, ấm, kiểu rung mà năng lực nhìn màu của cô phản ứng khi ở gần nguồn cảm xúc rất mạnh. Giống hôm chiều ở studio khi bức tranh phát sáng. Giống đêm mưa ở cửa sổ khi thoáng thấy bóng dưới mái hiên.
Cô quay lại.
Cuối lối sách, cạnh kệ thơ, một người đàn ông đứng. Cao, gầy, áo tối, tay đeo găng đen, cầm một cuốn sách mỏng. Anh đứng nghiêng, mặt nửa khuất sau kệ, nhưng cô nhìn thấy vai, thấy lưng, thấy đường gân cổ tay lộ qua mép găng.
Và cô nhìn thấy màu.
Nhiều lớp. Dày. Kiểu cô chưa từng thấy ở ai khác: xám bạc, đen sâu, vàng ấm bên trong, vệt trắng run ở rìa. Giống hệt bức tranh cô vẽ. Giống hệt hình ảnh cô mang trong đầu từ ba tuần nay mà không biết từ đâu.
Là anh.
Người mà mình vẽ.
Cô đứng yên. Tim đập nhanh. Tay nắm chặt gáy sách, ngón tay trắng.
Rồi người đàn ông ngẩng lên. Mắt nhìn thấy cô. Dừng. Cứng, kiểu người đang bước bỗng chạm phải tường kính trong suốt. Cuốn sách trên tay anh nghiêng, suýt rơi, anh nắm lại, và trong một thoáng, cô thấy: lớp vàng ấm sâu trong anh bùng sáng, mạnh, rực, rồi tắt ngay, kiểu người cố giấu thứ gì đó vừa lộ ra.
Thừa Dạ nhìn cô.
Tại sao cô ấy ở đây?
Tiệm sách Minh An. Tiệm mà anh đến mỗi tuần từ ba năm nay, mua sách cũ, ngồi đọc ở góc kệ thơ, kiểu thói quen nhỏ mà không ai biết. Tiệm mà cô chưa bao giờ đến, vì cô sống ở Bình Thạnh, không có lý do đi ngang quận Ba.
Nhưng cô ấy ở đây. Đứng cách tao năm bước. Nhìn tao.
Anh muốn quay đi. Phải quay đi. Hai trăm mét. Hệ thống nói hai trăm mét. Đây không phải hai trăm mét. Đây là năm bước.
Nhưng chân anh không nhúc nhích. Mắt anh không rời cô. Và trong ngực, ở chỗ mà sợi dây cộng hưởng từng nối, anh cảm nhận một thứ nhẹ, ấm, thoáng, kiểu dư âm của bài hát đã tắt nhưng giai điệu còn vang trong phòng trống.
"Ký chủ. Rời đi. Ngay."
Tao biết.
"Khoảng cách hiện tại kích hoạt năng lực đối tượng. Ký ức đang phục hồi nhanh gấp hai mươi lần tốc độ bình thường."
Tao biết.
Anh không rời đi.
Vãn Hạ bước tới. Một bước. Hai bước.
Cô không biết tại sao mình bước. Chân cô tự di chuyển, kiểu chân biết đường mà đầu không biết. Và mỗi bước gần hơn, năng lực nhìn màu của cô sáng hơn, rõ hơn, kiểu mắt đang lấy nét sau lâu ngày mờ.
Cô nhìn thấy: lớp xám không chỉ là mệt mỏi, mà là gánh nặng cụ thể, kiểu gánh mà người ta mang vì ai đó, không vì mình. Lớp đen không chỉ là bí mật, mà là đau, nhiều lần, nhiều năm, kiểu đau mà người ta giấu vì sợ người khác thấy sẽ thương. Lớp vàng không chỉ ấm, mà đẹp, đẹp kiểu hiếm, kiểu chỉ sáng khi nhìn một người, và người đó là cô.
Anh sáng vì mình.
Ý nghĩ đó đến tự nhiên, không qua suy luận, không qua ký ức, chỉ qua cảm giác. Và cùng lúc, nước mắt chảy.
Cô không biết khi nào bắt đầu. Chỉ biết mắt cô ướt, rồi nóng, rồi nước mắt rơi, một giọt, hai giọt, chảy trên má, rơi trên sàn gạch hoa cũ, và cô không lau, vì cô không hiểu tại sao mình khóc.
Không buồn. Không sợ. Không đau. Chỉ nhìn người đàn ông lạ mà mắt cô ướt, kiểu ướt của người nhìn thấy thứ đã mất rất lâu mà không nhớ mình từng có.
– Xin lỗi, cô nói, giọng run, tay chạm lên má lau vội. Tôi không biết tại sao...
Cô cười nhẹ, ngượng, kiểu cười xin lỗi, kiểu cười của người biết mình đang kỳ lạ nhưng không kiểm soát được.
– Tại sao nhìn anh, tôi lại thấy đau lòng?
Thừa Dạ nhìn cô khóc.
Cô ấy khóc mà không nhớ vì sao. Cô ấy nhìn tao mà không biết tao là ai. Và cô ấy hỏi tại sao đau.
Vì cô từng yêu tao. Vì tao xóa mình khỏi đời cô. Vì cơ thể cô nhớ dù đầu cô quên. Vì sáu năm tuổi thọ tao mất cho cô, vì ba mươi ngày đếm ngược, vì một đêm Đà Lạt, vì bức chân dung nằm trong túi áo tao sát tim.
Nhưng tao không nói được. Không thể nói.
Anh muốn lau nước mắt cho cô. Muốn đưa tay chạm lên má cô, lau giọt nước chảy trên da, kiểu anh đã làm một lần trên mái tầng bảy, kiểu anh đã muốn làm hàng trăm lần nhưng chỉ dám một lần.
Nhưng tay anh đeo găng. Và mỗi lần chạm là cộng hưởng, và cộng hưởng là lời nguyền, và lời nguyền là cô chết.
Anh giữ tay buông bên người. Nắm chặt. Gân trên mu bàn tay nổi qua lớp vải đen.
– Có lẽ cô nhầm tôi với ai đó, anh nói.
Giọng bình thường. Nhẹ. Kiểu giọng người lạ nói với người lạ. Anh giỏi giọng này. Đã dùng sáu lần. Đã nói những lời tương tự với sáu người trước, mỗi người một kiểu, nhưng luôn cùng ý: tôi không phải người cô nghĩ.
Nhưng lần này, giọng anh run. Nhẹ, gần không nghe thấy, nhưng run.
Cô nhìn anh. Mắt ướt, mũi hơi đỏ, tay vẫn cầm cuốn sách. Cô không gật, không "ừ," không quay đi. Cô nhìn, kiểu nhìn mà anh quen, kiểu nhìn mà Vãn Hạ nhìn anh ngày đầu tiên ở Cục: trong, sáng, tò mò, nhưng lần này thêm ướt, thêm đau, thêm thứ gì đó sâu hơn tò mò.
– Tôi không nhầm, cô nói nhẹ. Tôi không biết anh. Nhưng tôi không nhầm.
Cô nhìn tay anh. Găng tay đen. Rồi nhìn mặt anh. Đường hàm gầy. Mắt mệt. Và lớp vàng ấm đang cố giấu nhưng vẫn sáng, vẫn rực, vẫn hướng về phía cô.
– Anh có lớp vàng, cô nói, giọng nhỏ, kiểu nói với chính mình hơn là nói với anh. Sâu. Ấm. Đẹp.
Anh cứng người. Vì cô đã nói câu gần giống thế, ở lễ đường giả, trong kho hàng quận Bốn, khi cô mặc đầm trắng và hoa nhài cài tóc: "Em nhìn thấy lớp vàng ấm sâu nhất. Và nó đẹp."
Cô ấy không nhớ. Nhưng cô ấy vẫn nhìn thấy.
– Xin lỗi, cô nói lần nữa, lau nước mắt, cười ngượng. Tôi hơi kỳ lạ. Chắc anh thấy phiền.
– Không phiền.
Hai chữ. Nhẹ. Thật.
Cô nhìn anh thêm một lúc. Rồi bước lùi. Một bước. Quay người, bước nhanh ra cửa, chuông đồng rung khe khẽ, ánh nắng chiều tràn vào khi cửa mở rồi đóng lại, và cô đi, dọc vỉa hè Pasteur, tay ôm cuốn sách chưa mua, nước mắt vẫn chảy, bước nhanh, không quay lại.
Thừa Dạ đứng trong tiệm sách, một mình.
Cuốn sách trên tay anh rơi lúc nào không biết. Nằm trên sàn gạch hoa, mở trang, chữ ngửa lên. Ông chủ tiệm nhìn lên từ tờ báo, chớp mắt, rồi cúi xuống tiếp tục đọc.
Anh nhặt sách. Đặt lại kệ. Bước ra cửa, nhìn dọc đường Pasteur.
Cô đã mất hút. Hòa vào đám đông chiều thứ năm, xe máy, người đi bộ, nắng xế. Nhưng ở đâu đó trên vỉa hè, anh biết, có vệt nước mắt khô trên gạch, và vệt đó thuộc về người đã khóc vì anh mà không nhớ tên anh.
"Ký chủ. Cộng hưởng dư âm: 0.7%. Ký ức phục hồi ước tính: 4.2% sau lần tiếp xúc này."
Bốn phần trăm. Chỉ năm phút. Đủ để cô ấy nhớ thêm một mảnh.
"Cần tránh tiếp xúc tiếp."
Anh nhìn xuống tay mình. Găng tay đen. Ngón tay anh run. Nhẹ.
Cô ấy nói "tôi không nhầm."
Cô ấy nhìn thấy lớp vàng.
Cô ấy khóc mà không nhớ vì sao.
Và tao đứng đây, nhớ tất cả, nhìn cô ấy khóc, và nói "có lẽ cô nhầm."
Sáu lần chia tay. Mỗi lần đều nói dối. Và lần thứ bảy, tao vẫn nói dối.
Nhưng lần này, cô ấy nhìn thấy.
Chuông đồng rung nhẹ khi anh bước ra. Nắng chiều Sài Gòn chói trên mái tôn, vàng, nóng, kiểu nắng không biết buồn. Anh đi ngược hướng cô, bước dài, găng tay đen, lưng thẳng, và trong túi áo ngực, bức chân dung cô vẽ ấm sát tim, kiểu ấm mà anh biết không phải vì nhiệt độ cơ thể.
Mà vì bức tranh cũng nhớ.