Anh sợ em yêu anh
Cái ôm kéo dài bao lâu, Thừa Dạ không biết.
Có thể một phút. Có thể năm phút. Có thể cả đêm mưa. Cậu mất khái niệm thời gian từ khi cảm nhận hai cánh tay ướt luồn qua khe cửa, vòng quanh eo cậu, ấm, lạnh, run, thật. Trán cô áp vào lưng cậu, và cậu cảm nhận nhịp thở cô qua lớp vải, đều, nhẹ, kiểu thở của người đang cố giữ bình tĩnh nhưng tim đập nhanh.
Sợi dây cộng hưởng giữa hai người sáng rực, sáng đến mức cậu nhìn thấy nó khi nhắm mắt, một dải ánh sáng ấm nối ngực cô sang ngực cậu, dao động, run, mỗi giây mỗi sáng hơn.
> **"Cộng hưởng: 31.4%. Ngưỡng tăng cấp. Đối tượng mất sinh mệnh: 0.5 năm/tuần. Đề nghị ký chủ lập tức cắt—"**
Đau.
Cơn đau đến không báo trước, như mọi khi, nhưng lần này mạnh hơn. Mạnh hơn lần nghe tin nhắn "em nhớ anh rồi", mạnh hơn lần cởi găng nắm tay trong hẻm Bình Thạnh. Ngực cậu co thắt, như ai nắm tim bóp chặt, và cậu đẩy cô ra.
Không phải muốn đẩy. Là phản xạ. Là cơ thể tự biết: gần thêm một giây, sợi dây sáng thêm một chút, cô ấy mất thêm một năm.
Vãn Hạ lùi lại, tay buông, mắt mở lớn. Trong bóng tối hành lang, cô nhìn cậu, và cô nhìn thấy: lớp ánh sáng quanh cậu bùng lên rồi co giật, đỏ, tối, xoắn, kiểu ánh sáng của cơ thể đang chiến đấu với chính mình.
Và trên cổ tay mình, trong một thoáng, cô nhìn thấy: một vệt sáng mỏng, nhạt, như vết nứt trên kính, chạy dọc từ mu bàn tay đến cổ tay, lấp lánh rồi biến mất.
Cô nhìn xuống cổ tay. Không có gì. Da bình thường, ướt, lạnh. Nhưng cô chắc chắn cô đã nhìn thấy.
*Vết nứt?*
Thừa Dạ quỳ xuống.
Không phải vì muốn. Là vì đầu gối không giữ được nữa. Cơn đau từ ngực lan xuống chân, kiểu đau của phản phệ, quen thuộc, nhưng mạnh hơn bình thường. Cậu tựa tay vào mép cửa, mặt cúi, tóc rủ, thở gấp, và cố giấu. Cố giấu tiếng thở, cố giấu tay run, cố giấu vị tanh ở cuống họng mà cậu biết là máu.
Vãn Hạ quỳ xuống theo.
– Anh. Anh nhìn em.
Cô nắm tay cậu. Qua lớp găng. Tay cô lạnh, ướt, nhưng nắm chặt, kiểu nắm không cho phép ai buông.
– Anh có sao không? Anh nhìn em đi.
Cậu không nhìn. Không phải vì không muốn. Mà vì nếu nhìn, cô sẽ thấy mắt cậu ướt, và cậu không biết giải thích vì sao. Vì đau? Vì sợ? Vì cái ôm vừa nãy ấm quá? Vì đây là lần đầu tiên trong sáu năm có người tìm đến khi cậu trốn, thay vì để cậu trốn?
– Đau ở đâu? Anh nói cho em.
*Ở khắp nơi. Ở ngực, ở chân, ở cuống họng, ở chỗ tim cậu đang đập nhanh hơn thuốc cho phép. Nhưng đau nhất là ở chỗ biết rằng mỗi giây cô ở đây, cô mất thêm một chút.*
– Về đi. Xin cô.
Giọng cậu khàn, gãy, và cậu biết: cậu đang cầu xin lần thứ hai trong đêm nay. Lần đầu là "làm ơn". Lần này là "xin cô". Cậu chưa bao giờ cầu xin ai. Chưa bao giờ cần phải cầu xin. Nhưng đêm nay, với người con gái ướt sũng đang quỳ trước mặt cậu trong bóng tối, nắm tay cậu qua lớp găng, nhìn cậu bằng đôi mắt nhìn thấy mọi thứ, cậu cầu xin.
Và cô không đi.
– Anh đang yêu em, hay đang sợ em yêu anh?
Câu hỏi đó. Câu hỏi đó cắt qua mọi thứ, qua tiếng mưa, qua cơn đau, qua sáu năm chia tay, qua lớp găng tay đen, qua lời nói dối "tôi vô tình", qua tất cả.
Vãn Hạ hỏi, giọng nhẹ, không giận, không trách, không cầu xin. Chỉ hỏi. Hỏi như cô đã hỏi ở studio tầng năm, hỏi như cô đã hỏi trên mái tầng bảy, hỏi bằng giọng của người không đòi câu trả lời mà chỉ muốn cậu nghe câu hỏi.
Thừa Dạ ngẩng lên.
Trong bóng tối, mắt cậu gặp mắt cô. Và Vãn Hạ nhìn thấy, lần đầu tiên kể từ khi gặp: mắt cậu không lạnh. Không mệt. Không phòng thủ. Mà đỏ. Ướt. Kiểu đỏ của người đã nén quá lâu, quá nhiều, quá sâu, và bây giờ, trong đêm mưa, trước mặt người duy nhất nhìn thấy mình, nước mắt dâng lên mà không rơi, vì cậu đã quên cách khóc.
*Sáu năm. Sáu năm không khóc. Sáu năm nén mọi thứ vào trong, giấu sau găng tay đen, giấu sau câu "tôi vô tình", giấu sau bước chân rời đi.*
*Và bây giờ một cô gái ướt sũng quỳ trước mặt cậu trong bóng tối, hỏi câu hỏi mà không ai hỏi, và cậu không giấu được nữa.*
Cậu không trả lời. Không bằng lời. Nhưng mắt cậu trả lời. Lớp ánh sáng quanh cậu trả lời. Sợi dây nối hai người trả lời, sáng rực, run rẩy, ấm đến mức Vãn Hạ cảm nhận được hơi ấm trên da dù không chạm.
*Cả hai.*
*Anh đang yêu em. Và anh đang sợ em yêu anh.*
*Bởi vì lần cuối cùng có ai yêu anh, người đó biến mất.*
Vãn Hạ không nói gì thêm. Cô chỉ giữ tay cậu, qua lớp găng, trong bóng tối, trong mưa, và cô nhìn đôi mắt đỏ ướt đó, và cô nghĩ:
*Em sẽ không biến mất.*
*Em không biết câu hứa đó có giữ được không. Em không biết sợi dây sáng quá sẽ xảy ra chuyện gì. Em không biết cái giá là gì.*
*Nhưng em sẽ không biến mất.*
Mưa tạnh dần. Tiếng rả rích nhỏ lại, nhỏ lại, rồi chỉ còn tiếng giọt nước rơi từ mái hiên, chậm, buồn, kiểu tiếng rơi cuối cùng trước khi im bặt.
Hai người quỳ ở ngưỡng cửa, nửa trong nửa ngoài, tay nắm tay, không nói.
Thừa Dạ không khóc. Nước mắt dâng mà không rơi, đọng ở mi, lung linh trong ánh đèn đường hắt qua cửa sổ hành lang, rồi từ từ rút xuống, như thể chúng hiểu: chưa đến lúc.
Cậu nhìn cô. Vãn Hạ. Tóc ướt dính trán, áo sẫm màu vì nước, mắt trong, ấm, kiểu ấm không đòi hỏi. Cô quỳ ở đó, tay nắm tay cậu, và cô không hỏi thêm, không nói thêm, không làm gì thêm. Chỉ ở đó.
Và cậu nghĩ, trong lần đầu tiên từ rất lâu, một ý nghĩ không phải vì sợ mà vì muốn:
*Tôi muốn cô ở đây.*
*Dù tôi biết cô ở đây sẽ giết cô.*
*Tôi vẫn muốn.*
*Và đó là điều đáng sợ nhất tôi từng nghĩ.*
> **"Cộng hưởng: 31.7%. Ổn định. Ký chủ, đề nghị—"**
*Im đi.*
Lần đầu tiên trong sáu năm, Thừa Dạ nói với hệ thống: im đi.
Hệ thống im.
Mưa tạnh. Đêm vẫn đen. Nhưng ở ngưỡng cửa căn hộ tầng sáu, giữa mùi mưa và mùi sơn vương trên tay một cô họa sĩ ướt sũng, lần đầu tiên trong sáu năm, Lâm Thừa Dạ cho phép mình nắm tay ai đó mà không buông.