Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 87: Cách duy nhất
Chương 87

Cách duy nhất

Sáng hôm sau, Vãn Hạ nói cô đã hiểu.

Phòng trực Cục, ánh sáng ban mai chiếu qua cửa kính mờ, bụi bay, mùi cồn y tế, mùi cà phê Triệt pha bằng phin cũ ở góc phòng. Vãn Hạ ngồi trên giường y tế, chân gập, tay đặt trên đầu gối, mắt nhìn vào khoảng không phía trước, kiểu nhìn mà Thừa Dạ biết: cô đang thấy thứ mà người thường không thấy.

– Mảnh ký ức Bạch Tư Nguyệt cho em, cô nói. Giọng chậm, kiểu giọng người đang dịch thứ gì đó từ ngôn ngữ khác sang tiếng nói. Em đã xem hết đêm qua. Trong giấc ngủ.

Thừa Dạ ngồi ở mép giường đối diện, tay ôm cốc trà nóng Triệt đưa, chưa uống. Triệt đứng cạnh cửa sổ, vai băng trắng, tay cầm phin cà phê, mắt nhìn hai người.

– Cô ấy tìm được gì? Triệt hỏi.

Vãn Hạ nhìn xuống tay mình. Vết nứt trên cánh tay phát sáng nhẹ trong nắng sớm, kiểu sáng êm, không đau, nhưng vẫn ở đó, nhắc.

– Phong ấn không phải nhà tù, cô nói. Nó là thỏa thuận. Giữa cảm xúc và thế giới. Khi có quá nhiều tình yêu dồn vào một điểm, thế giới không chứa nổi, nên nó nén. Phong ấn là cách thế giới nén.

– Và bây giờ nó đã vỡ, Thừa Dạ nói.

– Bạch Tư Nguyệt đã vá bầu trời. Nhưng cô ấy chỉ vá vết nứt, không dựng lại phong ấn. Cảm xúc đã thoát ra ngoài, đã trở về với mọi người. Đêm qua cả thành phố khóc, nhưng sáng nay sẽ ổn. Họ chỉ nhớ, rồi quên, rồi sống tiếp. Vấn đề không phải họ.

– Vấn đề là gì?

Vãn Hạ nhìn anh. Mắt buồn, kiểu buồn mà cô ít khi cho anh thấy, kiểu buồn mà cô hay giấu sau nụ cười hoặc sau cây cọ.

– Vấn đề là cộng hưởng 100% giữa anh và em. Phong ấn vỡ không xóa cộng hưởng. Nó vẫn ở đó. Và nếu nó vẫn ở 100%, một trong hai người sẽ mất. Thời gian, tuổi thọ, hoặc cả mạng.


Im lặng. Phin cà phê nhỏ giọt, đều, kiểu đều của đồng hồ đếm.

– Hệ thống cũ chỉ có một cách: cắt dây, Vãn Hạ nói tiếp. Chia tay. Nhưng Bạch Tư Nguyệt tìm được cách khác. Cách mà Quân không kịp tìm vì anh ấy biến thành giao thức quá nhanh.

Cô hít sâu, chậm, kiểu hít của người chuẩn bị nói thứ gì đó nặng:

– Cộng hưởng 100% không cần cắt. Nó cần phân tán. Giống cách em phân tán ánh sáng trong lõi phong ấn bằng tay. Nhưng không phải phân tán vào không trung. Phân tán vào thế giới.

– Nghĩa là?

– Nghĩa là cho thế giới mang hộ. Tình yêu giữa anh và em, thay vì dồn vào sợi dây giữa hai người, sẽ tỏa ra, tan vào ký ức của tất cả mọi người. Cả thành phố, cả thế giới, sẽ mang một mảnh nhỏ tình yêu của mình mà không biết.

Thừa Dạ nhìn cô. Tim đập chậm lại, nặng, kiểu nặng khi hiểu trước khi muốn hiểu.

– Và cái giá?

Vãn Hạ nhìn anh. Mắt ướt, nhưng không khóc. Giọng nhẹ, đều, kiểu đều của người đã khóc hết trong giấc ngủ:

– Cả thế giới sẽ quên tình yêu của mình. Quên rằng anh và em từng yêu nhau. Quên tên em trong ký ức anh. Quên tên anh trong ký ức em. Mọi dấu vết, mọi bức tranh, mọi tin nhắn, mọi ký ức có hai người cùng nhau, biến mất. Như chưa từng có.

Im lặng dài. Cà phê ngừng nhỏ. Triệt đặt phin xuống bàn, tiếng kim loại chạm gỗ, khẽ, nhưng trong phòng im nó vang.

– Cả hai đều quên? Triệt hỏi, giọng sắc.

– Không, Vãn Hạ nói. Có một ngoại lệ. Người tự nguyện nhớ. Nếu một người chọn nhớ, thì thế giới quên, nhưng người đó giữ lại tất cả. Ký ức, tình yêu, đau, tất cả.

– Cái giá cho người nhớ?

Vãn Hạ nhìn xuống tay. Vết nứt sáng, nhẹ, kiểu sáng mà cô đã quen.

– Mang lời nguyền. Suốt đời. Người nhớ sẽ nhớ một tình yêu mà thế giới nói không tồn tại. Không ai xác nhận. Không ai biết. Không có bằng chứng. Chỉ có ký ức trong đầu, và kiểu đau đó, kiểu đau nhớ người mà thế giới nói chưa bao giờ ở đó, là lời nguyền.


Thừa Dạ đặt cốc trà xuống. Tay anh yên, không run, nhưng ngực anh nặng, kiểu nặng mà anh nhận ra: nặng của quyết định, nặng của lựa chọn mà không có đáp án đúng.

– Tao nhớ, anh nói. Đơn giản. Kiểu đơn giản mà anh biết là không đơn giản chút nào.

Vãn Hạ nhìn anh. Không ngạc nhiên, nhưng đau.

– Anh biết nghĩa là gì không? cô hỏi. Nghĩa là anh sẽ nhớ em, nhưng em không nhớ anh. Anh sẽ sống trong thế giới mà không ai biết em từng tồn tại trong đời anh. Anh sẽ gặp em ngoài đường và em sẽ không nhận ra anh. Mỗi ngày. Suốt đời.

– Tao biết.

– Và anh vẫn chọn?

– Tao chọn.

Vãn Hạ nhìn anh lâu. Mắt ướt, môi mím, tay nắm chặt vải chăn trên đùi. Rồi cô nói, giọng nhỏ, run nhẹ:

– Em cũng muốn nhớ.

Thừa Dạ lắc đầu.

– Chỉ một người được nhớ. Cậu vừa nói.

– Em biết. Nhưng em không muốn quên anh.

Anh nhìn cô. Nhìn vết nứt trên tay cô sáng, nhìn mắt cô ướt, nhìn cách cô nắm chăn chặt đến mức ngón tay trắng.

– Nếu em nhớ, em mang lời nguyền, anh nói. Em sẽ nhớ người mà thế giới nói không có. Em sẽ nhớ tao mà không ai tin. Em sẽ vẽ tao mà không ai nhận ra. Tao không muốn em sống kiểu đó.

– Và anh thì có thể?

– Tao quen đau, anh nói. Đơn giản, thẳng, không tự thương. Sáu năm tao sống với đau mỗi ngày. Thêm kiểu đau này, tao chịu được.

Vãn Hạ nhìn anh. Rồi cô nhắm mắt, hít sâu, và khi mở mắt ra, mắt cô khô, quyết định, kiểu quyết định mà anh từng thấy khi cô bước vào lõi phong ấn một mình.

– Em không đồng ý, cô nói. Chưa. Em cần nghĩ.


Triệt nhìn hai người. Tay ôm vai băng, mắt đỏ, mệt, nhưng sáng, kiểu sáng của bác sĩ khi có bệnh nhân cần quyết định sống chết.

– Có bao lâu? Triệt hỏi. Trước khi cộng hưởng 100% giết một trong hai.

Vãn Hạ nhìn vết nứt trên tay.

– Không biết chính xác. Nhưng vết nứt đang yên. Bạch Tư Nguyệt vá bầu trời đã giảm áp lực. Có lẽ vài ngày. Có lẽ một tuần. Nhưng không lâu hơn.

Triệt gật.

– Thì nghĩ đi. Cả hai.

Anh đứng dậy, cầm phin cà phê, bước ra cửa. Dừng ở ngưỡng cửa, không quay lại:

– Nhưng dù chọn gì, nói thật với nhau. Đừng tự quyết thay ai nữa.

Cánh cửa đóng nhẹ. Và trong phòng trực yên, nắng sáng, bụi bay, Thừa Dạ và Vãn Hạ ngồi đối diện, không nói, chỉ nhìn, chỉ biết rằng thời gian đang đếm, và lựa chọn đang đợi, và dù chọn gì, một trong hai sẽ quên.

Ch.87/91
1.264 từ