Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 28: Hệ thống mất kiên nhẫn
Chương 28

Hệ thống mất kiên nhẫn

Vùng dị năng nằm ở rìa quận Bình Tân, trong một khu nhà xưởng bỏ hoang.

Thừa Dạ đến lúc bốn giờ chiều, nắng xế, cùng hai đồng nghiệp Cục và Vãn Hạ. Cô xin đi theo vì cần ký họa hiện trường cho tài liệu minh họa, và anh không tìm được lý do từ chối mà không lộ sự bất thường.

Khu nhà xưởng rộng, trần cao, tôn gỉ, nền xi măng nứt, cỏ dại mọc xuyên kẽ. Ánh nắng chiếu xuyên qua những lỗ thủng trên mái, rọi xuống những vệt sáng chéo, bụi bay trong tia nắng. Không khí nặng, kiểu nặng đặc trưng của vùng dị năng, khiến tai ù nhẹ và da gáy châm chích.

Vãn Hạ đứng phía sau, sổ vẽ kẹp nách, mắt nhìn quanh. Anh biết cô đang nhìn màu, vì mắt cô hơi nheo, đầu hơi nghiêng, kiểu cô làm khi đang đọc ánh sáng cảm xúc.

– Cấp ba. Không cao.

Đồng nghiệp nói, tay cầm máy đo. Thừa Dạ gật, bước vào sâu hơn, găng tay đen siết chặt, và sợi dây cộng hưởng nối với Vãn Hạ rung nhẹ phía sau lưng anh, ấm, đều.

> **"Cộng hưởng: 45.3%. Ký chủ đang trong vùng dị năng cùng đối tượng. Đề nghị giãn cách."**

Anh không giãn cách. Anh bước vào khu nhà xưởng chính, nơi năng lượng dị năng tập trung, và bắt đầu trung hòa. Tay phải giơ, găng tay đen hấp thụ, sợi năng lượng quanh anh lung linh, xanh nhạt, và anh cảm nhận: vùng này không nguy hiểm. Dư năng thấp, dễ xử lý.

Mười phút.

Rồi hệ thống ra tay.

Không có cảnh báo. Không có báo hiệu. Một giây anh đang trung hòa vùng dị năng, giây tiếp theo, mọi thứ tắt.

Năng lực biến mất. Như ai vừa rút phích cắm. Sợi năng lượng quanh tay anh tan, găng tay đen trở về thành vải thường, và anh đứng giữa khu nhà xưởng, trống rỗng, bất lực, như người bình thường.

> **"Trừng phạt kích hoạt. Ký chủ đã vi phạm quy tắc cộng hưởng. Năng lực bị tước tạm thời. Thời gian: 30 phút."**

*Không.*

*Không phải bây giờ.*

Anh nhìn quanh. Vùng dị năng đang được trung hòa dở, năng lượng bất ổn, và khi anh mất kiểm soát, nó bùng lên. Không mạnh, nhưng đủ để sàn xi măng nứt thêm, trần tôn rung, và một mảng tường phía đông nghiêng ra, chậm, nặng, đổ.

Hai đồng nghiệp ở xa, phía cửa, an toàn.

Vãn Hạ ở gần anh. Quá gần.

Cô đứng cách anh bốn bước, sổ vẽ vẫn kẹp nách, và khi mảng tường nghiêng, cô không kịp phản ứng. Bụi, gạch, thanh sắt, tôn gỉ, đổ xuống, và Thừa Dạ lao đến, bản năng, tay vươn ra.

Tay không. Không năng lực. Không gì cả.

Anh ôm cô ngã ra, lăn, che đầu cô bằng cánh tay, và mảng tôn rơi xuống trượt qua vai anh, cắt, đau, nhưng không trúng cô. Gạch vỡ rơi quanh hai người, bụi bay mù, và anh ôm chặt, chặt hơn bất kỳ lần nào, vì lần này anh không có gì ngoài hai cánh tay trần.

Rồi tiếng chân. Tiếng gọi. Đồng nghiệp chạy đến. Hứa Triệt gọi điện (ai đó đã báo). Và khi bụi lắng, khi Thừa Dạ mở mắt, Vãn Hạ nằm trong tay anh, mắt nhắm, máu chảy ở thái dương, mỏng, đỏ, và cô không động đậy.

Ba giây.

Ba giây Thừa Dạ nghĩ cô đã chết.

Ba giây anh nhìn máu trên trán cô, nhìn mắt cô nhắm, nhìn tay cô buông thõng, và trong ba giây đó, thế giới dừng lại. Không có âm thanh, không có ánh sáng, không có hệ thống, không có sợi dây, chỉ có anh và cô, và máu, và ý nghĩ: *tôi đã giết cô ấy.*

*Giống Tư Nguyệt.*

*Lại giống Tư Nguyệt.*

Rồi cô mở mắt.

– Anh...

Giọng cô nhỏ, yếu, nhưng ở đó. Mắt cô nhìn anh, mờ, và anh thấy: cô đang cười. Nhẹ. Kiểu cười của người vừa tỉnh dậy sau cú ngã và thấy người mình tin đang ở đó.

– Anh không sao chứ?

Cô hỏi anh. Cô nằm trên sàn xi măng, máu trên trán, thái dương sưng, bụi phủ tóc, và cô hỏi anh có sao không.

Anh không trả lời. Không trả lời được.

Hứa Triệt đến trong mười lăm phút. Khám Vãn Hạ ngay tại hiện trường: chấn thương nhẹ, rách da thái dương, bầm vai trái, không gãy xương. Nhưng chỉ số sinh mệnh của cô giảm nhẹ, và Hứa Triệt nhìn Thừa Dạ, mắt sắc.

– Năng lực cậu đâu?

Thừa Dạ không trả lời. Hứa Triệt nhìn kỹ hơn, rồi hiểu.

– Bị tước?

– Ba mươi phút.

– Ai tước?

Im lặng.

– Hệ thống tước?

Thừa Dạ gật, nhẹ, không nhìn bạn. Hứa Triệt im lặng rất lâu. Rồi quay lại băng bó cho Vãn Hạ, tay vẫn đều, mắt vẫn bình tĩnh, nhưng hàm siết chặt.

Vãn Hạ được đưa về phòng y tế tầng ba. Thừa Dạ đi theo, đến cửa phòng, rồi dừng.

Không vào.

Anh đứng ngoài cửa phòng y tế, lưng dựa tường, nhìn qua khe cửa hẹp: Vãn Hạ nằm trên giường, mắt nhắm, tóc xõa trên gối trắng, băng gạc trên thái dương, và Hứa Triệt đang kiểm tra chỉ số trên màn hình cạnh giường.

Năng lực đã trở lại. Sợi dây cộng hưởng sáng lại, ấm lại, rung lại. Nhưng anh không vào.

Vì anh nhìn thấy: trên cổ tay trái Vãn Hạ, vết nứt ánh sáng đã lan thêm. Dài hơn. Sáng hơn. Không còn mảnh như sợi chỉ nữa, mà bằng đầu que diêm, chạy dọc từ cổ tay lên mu bàn tay, lấp lánh nhạt dưới ánh đèn phòng y tế.

Cô đang mất sinh mệnh. Vì anh.

Anh nắm chặt tay. Găng tay đen ép vào da, móng tay cứa qua lớp vải, và anh cảm nhận: đau. Nhưng đau ở tay không bằng đau ở ngực, không bằng đau khi nhìn cô nằm đó, im lặng, nhỏ bé, với vết máu khô trên thái dương và vết nứt lấp lánh trên cổ tay.

> **"Trừng phạt hoàn tất. Năng lực phục hồi. Ký chủ, đây là lần cảnh báo cuối. Nếu không cắt dây cộng hưởng trong thời gian tới, trừng phạt tiếp theo sẽ không giới hạn ở năng lực."**

Anh đọc dòng chữ. Đọc ba lần.

*Không giới hạn ở năng lực.*

*Nghĩa là lần sau, hệ thống không tước năng lực của tôi. Mà tước cái gì đó của cô ấy.*

Anh nhắm mắt. Lưng trượt dọc tường, ngồi bệt trên sàn hành lang, trước cửa phòng y tế, đầu gục, tay nắm chặt đến móng tay cứa vào da qua lớp găng.

Bên trong, Vãn Hạ ngủ. Sợi dây giữa hai người vẫn sáng, vẫn ấm, vẫn rung đều.

Và anh ngồi đó, ngoài cửa, không vào, vì anh sợ rằng mỗi bước đến gần cô là một bước đẩy cô gần hơn đến chỗ Tư Nguyệt đã biến mất.

Ch.28/91
1.200 từ