Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 88: Em không muốn bị quên
Chương 88

Em không muốn bị quên

Chiều đó họ ngồi trên mái tầng 7 Cục.

Khoảng sân nhỏ, chậu cây bỏ, lan can sắt nhìn ra Đồng Khởi. Nắng chiều Sài Gòn vàng, dày, kiểu nắng cuối ngày khi thành phố bắt đầu chậm lại, xe cộ thưa hơn, tiếng còi xa dần. Gió nhẹ, mang mùi khói xe, mùi cơm chiều từ hẻm phía dưới, mùi hoa sữa đầu mùa.

Vãn Hạ ngồi dựa tường, chân duỗi, tay đặt trên đùi, ngón tay dính vệt sơn xanh cô vẽ sáng nay khi không ngủ được. Cô vẽ bầu trời Sài Gòn không có vết nứt, vẽ bến Bạch Đằng yên tĩnh, vẽ mọi thứ bình thường, kiểu bình thường mà cô biết sẽ không còn thuộc về mình sau khi nghi thức hoàn tất.

Thừa Dạ ngồi cạnh, vai chạm vai cô, không nắm tay, chỉ ngồi, kiểu ngồi của hai người đã qua đủ thứ mà không cần chạm để biết người kia ở đây.

– Em sợ, cô nói. Giọng nhẹ, không nhìn anh, nhìn nắng chiều chiếu xiên qua lan can.

Anh không hỏi "sợ gì." Anh biết.

– Không phải sợ chết, cô nói tiếp. Sợ không tồn tại. Bị cả thế giới quên. Tất cả bức tranh em vẽ về anh sẽ biến mất. Tất cả ký ức, tin nhắn, cuộc gọi, bức chân dung, sẽ mất. Như em chưa bao giờ ở trong đời anh. Như mình chưa bao giờ gặp.

Gió thổi, nhẹ, tóc cô bay qua vai, chạm cánh tay anh.

– Em biết anh sẽ nhớ, cô nói. Anh nói anh chọn nhớ. Nhưng chỉ anh. Chỉ anh nhớ mà không ai tin. Không ai nói "ừ, Vãn Hạ đó, cô gái vẽ tranh ở Cục." Không ai biết em từng ở đây. Em sẽ thành, cô dừng, nuốt, giọng nghẹn nhẹ, em sẽ thành người chưa bao giờ tồn tại trong mắt thế giới.


Thừa Dạ nhìn nắng chiều. Nhìn bóng lan can sắt đổ dài trên sàn bê tông, nhìn chậu cây bỏ có lá vàng, nhìn Đồng Khởi phía dưới bắt đầu lên đèn.

– Em sẽ tồn tại, anh nói. Trong tao. Tao nhớ em. Mỗi ngày. Mỗi bức tranh em vẽ, mỗi lần em nói "em chọn," mỗi lần em nhìn tao bằng mắt nhìn màu và nói "em nhìn thấy." Thế giới quên nhưng tao không quên. Và một người nhớ cũng đủ.

Vãn Hạ quay sang nhìn anh. Mắt ướt, không chảy, kiểu ướt nén, kiểu ướt của người đang giữ.

– Anh nói vậy vì anh quen đau, cô nói, giọng nhẹ, không trách, chỉ buồn. Anh nói "tao chịu được" như nó là lý do. Nhưng em không muốn anh đau vì em suốt đời. Em không muốn anh nhìn thấy em ngoài đường mà em không nhận ra, và anh phải giả vờ không biết. Em không muốn là lý do anh đau thêm ba mươi, bốn mươi, năm mươi năm nữa.

Anh quay sang nhìn cô. Nắng chiều chiếu mặt cô, ấm, vàng, vết nứt trên cánh tay cô phát sáng nhẹ trong nắng, kiểu sáng mà chỉ anh và cô biết.

– Đau vì em cũng là một cách nhớ em, anh nói.

Vãn Hạ nhìn anh. Im. Mắt mở lớn, và anh thấy trong mắt cô: lớp vàng ấm, sáng, kiểu sáng mà cô dành cho anh, chỉ anh, từ ngày đầu đến bây giờ.

– Anh nói lại đi, cô nói, giọng nhỏ, kiểu nhỏ của người muốn nghe thêm một lần dù đã nghe.

– Đau vì em cũng là một cách nhớ em. Mỗi lần đau, tao biết em có thật. Tao biết mình từng yêu em. Tao biết em từng ở đây, trên mái này, chiều nay, ngón tay dính sơn xanh, tóc bay, mắt nhìn tao. Nếu tao không đau, nghĩa là tao quên. Và tao không muốn quên.


Im lặng lâu. Nắng tắt dần, trời chuyển cam, rồi tím, rồi xanh đen. Đèn Đồng Khởi bật, vàng ấm, vọng lên mái tầng 7.

Vãn Hạ đặt đầu lên vai anh. Nhẹ, chậm, kiểu chậm của người muốn nhớ từng giây.

– Em muốn hỏi anh một điều, cô nói, giọng nhỏ, hơi thở ấm qua vải áo vai anh.

– Hỏi.

– Nếu em nhớ thay anh, anh có đồng ý không?

Anh không trả lời ngay. Tay anh giơ lên, đặt trên tóc cô, nhẹ, vuốt, kiểu vuốt mà anh biết cô thích vì cô hay nghiêng đầu vào tay anh khi anh làm vậy.

– Tại sao em muốn nhớ? anh hỏi.

– Vì em là họa sĩ, cô nói. Giọng nhỏ nhưng chắc. Em vẽ bằng ký ức. Nếu em quên anh, em mất phần đẹp nhất trong tranh. Em mất lý do em vẽ. Em mất mắt nhìn màu mà anh cho em lý do để nhìn.

– Nhưng em sẽ mang lời nguyền. Nhớ người mà thế giới nói không có.

– Em nhìn màu cảm xúc từ năm sáu tuổi, cô nói. Thế giới nói không có màu đó. Em sống với "nhìn thấy thứ không ai tin" hai mươi hai năm. Thêm một thứ nữa, em chịu được.

Anh nhìn cô. Tóc cô trên vai anh, mùi dầu gội, mùi sơn acrylic, mùi nắng chiều đọng trên vải áo. Và anh nhớ lời Diễm nói trong thành phố ký ức: "Anh không tin người ta đủ. Anh tự quyết thay tất cả."

Lần này tao không quyết thay. Lần này tao hỏi.

– Em chắc không?

– Chắc.

– Em hiểu là anh sẽ quên em? Anh sẽ không nhớ gì. Không nhớ mặt em, tên em, giọng em. Anh sẽ sống như người chưa bao giờ gặp em.

Vãn Hạ ngẩng lên khỏi vai anh. Nhìn anh, mắt ướt nhưng trong, kiểu trong của quyết định đã chín.

– Em biết. Và em chọn.

– Tại sao?

– Vì anh đã đau đủ rồi, cô nói, tay giơ lên, chạm má anh, ngón tay dính sơn xanh chạm da anh, mát, nhẹ. Sáu năm. Sáu lần chia tay. Mất tuổi thọ. Mất người. Mất mình. Em không muốn anh thêm kiểu đau nào nữa. Nếu phải có người mang lời nguyền nhớ, để em. Anh được phép quên. Anh được phép sống mà không đau.


Anh nắm tay cô trên má anh. Giữ. Ngón tay anh ôm ngón tay cô, chặt, kiểu chặt khi biết sẽ buông.

– Tao không muốn quên em, anh nói. Giọng khẽ, kiểu khẽ mà anh hiếm khi dùng vì anh quen nói đều, nói phẳng, nói như không có gì quan trọng. Nhưng bây giờ giọng anh khẽ, run, mỏng. Tao không muốn tỉnh dậy mà không biết em là ai.

– Nhưng anh sẽ không đau.

– Tao không sợ đau. Tao sợ quên em.

Vãn Hạ cười, nhẹ, buồn, kiểu cười mà anh biết: cười khi cô muốn khóc nhưng chọn không.

– Vậy mình bàn thêm, cô nói. Không cần chọn ngay tối nay. Mình còn vài ngày, đúng không?

Anh gật. Tay vẫn giữ tay cô.

– Nhưng có một điều em muốn, cô nói, giọng nhẹ, mắt nhìn anh, kiểu nhìn mà lớp vàng ấm sáng rực trong bóng tối đang phủ mái tầng 7. Dù ai nhớ ai quên, em muốn thời gian còn lại, mình không lãng phí. Đừng đau trước. Đừng buồn trước. Ở đây. Với em. Bây giờ.

Anh nhìn cô trong bóng tối nhẹ, đèn Đồng Khởi vàng phía dưới chiếu ngược lên mái, sáng mờ, đủ để thấy mặt cô, đủ để thấy mắt cô, đủ để biết rằng bây giờ, giây này, cô ở đây, và anh ở đây, và đó là thứ duy nhất quan trọng.

– Ở đây, anh nói.

Cô gật, mắt nhắm, đầu lại đặt lên vai anh, và họ ngồi trên mái tầng 7, đêm Sài Gòn, gió nhẹ, đèn vàng, tiếng xe xa, mùi hoa sữa, mùi sơn, mùi cà phê nguội từ tầng dưới vọng lên. Ngồi và không nói gì, vì đôi khi không nói là cách nói nhiều nhất.

Và trong im lặng đó, Thừa Dạ nhớ: lời Quân nói trong ký ức Lạng Sơn, "tin cô ấy." Lời Diễm nói trong thành phố ký ức, "đừng tự quyết thay." Lời Tư Nguyệt nói trước khi tan, "lần này tôi chọn."

Cô ấy chọn. Và tao tôn trọng lựa chọn đó. Dù nó giết tao theo cách khác.

Nhưng chưa. Còn vài ngày. Và bây giờ, mái tầng 7, vai cô trên vai anh, và anh không cần gì hơn.

Ch.88/91
1.438 từ