Tình yêu như thảm họa
Căn hộ tầng sáu, quận Ba. Mười giờ đêm.
Thừa Dạ ngồi trên sàn, lưng tựa tường, mắt nhắm. Đau ở ngực vẫn đó, âm ỉ, đều, kiểu đau đã thành nền, kiểu đau mà anh quên bớt trong lúc tỉnh và nhớ lại mỗi khi nằm xuống.
Dị năng còn hai mươi phần trăm. Triệt đo chiều nay, lắc đầu, ghi vào sổ bằng bút bi đỏ.
Vãn Hạ ngồi ở bàn, đối diện anh, vẽ. Không vẽ anh, vẽ thành phố nhìn từ cửa sổ: mái nhà, đèn đường, bầu trời đêm Sài Gòn hơi đục vì ánh sáng phố. Tay trái giấu dưới bàn, ống tay áo dài kéo xuống tận cổ tay, nhưng anh vẫn thấy: ánh sáng mỏng lọt qua vải, nhịp nhẹ, kiểu nhịp đập.
Vết nứt sáng hơn rồi. Sáng đến mức lọt qua vải.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Triệt.
"Kiểm tra tin tức."
Anh mở điện thoại. Mở trang báo. Và dừng.
"Hiện tượng lạ tại nhiều quận: hàng trăm người bỗng khóc không rõ nguyên nhân."
Anh cuộn xuống. Ảnh chụp: một phụ nữ trung niên ngồi trên ghế đá công viên Tao Đàn, hai tay ôm mặt, khóc. Bên cạnh, một người đàn ông đứng nhìn, mắt đỏ, lau nước mắt bằng ống tay áo, không hiểu tại sao mình khóc.
Bài báo tiếp: "Cặp vợ chồng quận Bình Thạnh kể lại ký ức chia tay từ mười năm trước, dù đã hòa giải."
Bài nữa: "Thanh niên quận Tân Bình ôm người lạ giữa đường, nói 'tôi nhớ em' dù chưa gặp bao giờ."
Một bài nữa, dưới cùng, nhỏ: "Cụ bà 78 tuổi quận Phú Nhuận nhận ra con gái đã mất từ 30 năm trước. Khóc gọi tên suốt đêm."
Anh đặt điện thoại xuống. Tay run nhẹ. Không phải run vì dị năng suy yếu, run vì hiểu: ba mươi nghìn người đang đau bằng nỗi đau cũ, nỗi đau mà phong ấn đã chôn, và phong ấn nứt vì anh yêu cô.
Vãn Hạ vẫn vẽ, nhưng nét bút chậm lại, kiểu chậm của người đang cảm nhận thứ gì đó ngoài cửa sổ.
– Em cảm thấy gì không?
Cô đặt bút xuống. Nhìn ra cửa sổ.
– Cảm xúc, cô nói nhẹ. Không phải của em. Từ bên ngoài. Buồn, nhớ, yêu, tiếc nuối. Rất nhiều. Kiểu tràn qua mọi thứ, như mưa thấm qua tường.
Phong ấn đang rò rỉ.
Anh nhắm mắt. Trong ý thức, hệ thống im lặng từ sáng, kiểu im lặng mệt mỏi mà anh đã quen, kiểu im mà anh biết là Quân đang cố giữ giao thức không tái kích hoạt, kiểu giữ của người đã quá mệt mà vẫn giữ.
> "Ký chủ."
Giọng nhẹ. Kiểu giọng Quân, không phải giọng hệ thống.
– Gì.
> "Phong ấn rò rỉ ở cấp hai. Cảm xúc cũ đang tràn ra khắp thành phố. Ký ức tình yêu bị chôn trong phong ấn đang thấm qua các vết nứt."
– Bao nhiêu người bị ảnh hưởng?
> "Ước tính ba mươi nghìn. Và tăng. Mỗi giờ phong ấn rò rỉ thêm, mỗi giờ thêm người nhớ những gì họ đã quên."
Ba mươi nghìn người đang khóc vì ký ức tình yêu mà phong ấn đã giấu. Và phong ấn nứt vì tình yêu của mình.
Vãn Hạ đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài, nhìn Sài Gòn đêm, đèn đường, xe máy, mái nhà, bình thường. Nhưng cô nhìn bằng năng lực, và cô thấy: khắp nơi, ánh sáng mỏng, kiểu ánh sáng rò rỉ từ phía dưới, từ mặt đất, từ tường, từ trần, lan ra như sương, kiểu sương cảm xúc, mỏng nhưng dày dần.
– Em nhìn thấy, cô nói. Ánh sáng rò rỉ. Khắp nơi. Kiểu ánh sáng cũ, kiểu ánh sáng đã bị chôn lâu ngày, bây giờ thấm ra.
Cô quay lại nhìn anh. Mắt cô ướt nhẹ, không phải khóc, ướt vì đang cảm nhận quá nhiều cảm xúc từ bên ngoài, cảm xúc của ba mươi nghìn người, tình yêu, mất mát, tiếc nuối, tất cả tràn qua cô vì cô là mỏ neo, vì phong ấn nứt từ cô, và cảm xúc rò ra cũng quay về cô.
Cô đang gánh cảm xúc của cả thành phố. Và cô không nói.
– Em ổn không?
– Em ổn, cô nói, kiểu nói mà anh biết là không ổn, kiểu nói mà anh đã dùng hàng trăm lần, kiểu nói của người quen chịu đau một mình rồi mỉm cười.
Cô giống tao. Giống đến mức đau lòng.
Điện thoại rung lần nữa. Triệt:
"Cục họp khẩn. 11h đêm. Cả hai đến."
Cục Điều Phối, tầng sáu. Phòng họp nhỏ, đèn huỳnh quang trắng, bàn dài, ghế nhựa. Bốn người: Thừa Dạ, Vãn Hạ, Hứa Triệt, và chỉ huy phó Cục, một phụ nữ trung niên tóc ngắn, mặt cứng, mắt sắc.
– Phong ấn rò rỉ cấp hai, chỉ huy phó nói. Từ sáu giờ tối. Ba mươi nghìn người bị ảnh hưởng, con số tăng mỗi giờ. Nếu không can thiệp trong mười hai giờ, cấp ba, rồi phong ấn vỡ hoàn toàn.
Cô nhìn bảng trình chiếu. Bản đồ Sài Gòn, các chấm đỏ rải khắp: quận Ba, Bình Thạnh, quận Bảy, Tân Bình, Gò Vấp. Mỗi chấm là một vụ bùng phát cảm xúc.
– Nguồn gốc rò rỉ, chỉ huy phó nhìn Vãn Hạ, là mỏ neo.
Im lặng. Mọi ánh mắt hướng về cô. Cô ngồi thẳng, tay trái đặt trên đùi, ống tay áo kéo kín.
– Tôi biết, cô nói, giọng đều.
– Cục đã thảo luận và đi đến quyết định, chỉ huy phó nói, giọng lạnh, kiểu giọng người quen ra quyết định khó. Cách ly mỏ neo. Đưa cô Tô đến phòng cách ly tầng hầm, nơi phong ấn dày nhất, giảm thiểu rò rỉ. Đồng thời tách cô khỏi đối tượng cộng hưởng.
Chỉ huy phó nhìn Thừa Dạ.
– Tách hai người. Cộng hưởng giảm, phong ấn ổn định, rò rỉ dừng.
Tách. Cách ly. Lại tách. Lại cách ly. Sáu năm, luôn là giải pháp đó: chia tay, tách ra, đẩy xa.
Anh ngồi yên. Nhìn chỉ huy phó.
– Bao lâu?
– Cho đến khi cộng hưởng giảm dưới ngưỡng an toàn. Có thể vài tuần, có thể vài tháng.
– Cộng hưởng không giảm khi tách xa, anh nói, nhẹ. Hệ thống đã nói: yêu thật thì không giảm, chỉ tăng.
Chỉ huy phó nhìn anh.
– Vậy anh đề xuất gì?
Im lặng. Anh không có đề xuất. Chưa có. Và thời gian đang hết.
Vãn Hạ đứng dậy.
– Tôi đồng ý cách ly.
Anh quay sang nhìn cô. Cô nhìn lại, mắt đều, kiểu mắt mà anh đã thấy ở Đà Lạt, ở lễ đường, ở mỗi lần cô đưa ra quyết định mà anh không muốn nghe.
– Em...
– Mười hai giờ nữa phong ấn cấp ba. Cấp ba rồi cấp bốn. Rồi vỡ. Ba mươi nghìn người thành ba trăm nghìn. Rồi triệu. Em không để điều đó xảy ra.
Cô nhìn anh. Lớp vàng ấm trong cô vẫn sáng, sáng đều, kiểu sáng mà anh không cần dị năng cũng nhìn thấy, vì nó ở trong mắt cô, trong cách cô đứng, trong cách cô nói "em đồng ý" mà mắt không rời anh.
Cô không sợ cách ly. Cô sợ không kịp.
– Nhưng, cô nói tiếp, tôi có điều kiện.
Chỉ huy phó chờ.
– Cho tôi ba giờ. Trước khi cách ly. Ba giờ để tôi và anh ấy tìm cách khác.
Chỉ huy phó nhìn Triệt. Triệt gật, nhẹ.
– Ba giờ, chỉ huy phó nói. Không hơn. Sau ba giờ, dù có hay không, chúng tôi đưa cô xuống tầng hầm.
Cô gật. Quay sang nhìn anh.
Ba giờ. Để tìm cách yêu mà không phá vỡ thế giới.
Hành lang Cục, mười một giờ mười lăm đêm. Đèn huỳnh quang nhấp nháy, tiếng bước chân xa, mùi bê tông và nước lau sàn.
Hai người đi cạnh nhau. Không chạm. Gần thôi.
– Anh có kế hoạch gì không? cô hỏi.
– Chưa.
– Anh gặp Triệt rồi mà. Ở quán cũ, hôm trước.
– Triệt nói có thể có cách. Nếu cả hai cùng chủ động giảm cộng hưởng, không phải chia tay, mà giữ ở mức ổn định. Kiểu đập điều tiết thay vì đập phá.
– Cách nào?
Anh dừng lại. Nhìn cô. Đèn huỳnh quang chiếu lên mặt cô, trắng, mệt, đẹp, kiểu đẹp mà anh biết mình sẽ nhớ dù mất hết dị năng, mất hết ký ức, mất hết mọi thứ.
– Triệt đang nghiên cứu. Cần thêm thời gian. Nhưng ý tưởng là: thay vì nén cộng hưởng hoặc cắt dây, cho nó chảy qua, kiểu nước chảy qua khe thay vì đập vào tường.
– Chảy qua đâu?
– Chưa biết. Triệt nói cần đọc lại hồ sơ phong ấn lần một, trước Lạng Sơn. Có thể cấu trúc gốc của phong ấn có khả năng hấp thụ cộng hưởng thay vì chặn nó.
Cô im lặng. Nhìn ra cửa sổ hành lang, nhìn bầu trời đêm Sài Gòn đục, nhìn ánh đèn vàng nhấp nháy ở tòa nhà đối diện. Ở đâu đó phía dưới, tiếng xe cứu thương, xa, mỏng, kiểu tiếng đêm Sài Gòn quen nhưng hôm nay nghe buồn hơn.
– Anh biết không, cô nói nhẹ. Hồi bé em nhìn thấy mẹ buồn nhưng không biết nói sao. Em vẽ con mèo lên giấy, đưa cho mẹ, mẹ cười. Em nghĩ vẽ là cách em chữa lành mọi thứ. Nhưng bây giờ em nhìn cả thành phố đang đau, và em không thể vẽ cho ba mươi nghìn người.
Anh nhìn cô. Lớp vàng ấm trong mắt cô rung, mỏng, kiểu rung của người đang gánh thứ quá nặng nhưng không muốn đặt xuống.
– Em không cần vẽ cho ba mươi nghìn người, anh nói. Em chỉ cần ở đây.
Cô cười, nhẹ, kiểu cười mỏng mà anh đã quen.
– Anh nói "chưa biết" nhiều quá.
– Tao biết.
– Nhưng anh không bỏ cuộc.
– Không bao giờ.
Cô đưa tay ra. Chạm nhẹ mu bàn tay anh, qua lớp găng, nhanh, kiểu chạm rồi rút, kiểu chạm mà cô biết sẽ tăng cộng hưởng, nhưng vẫn chạm. Vì đây là lựa chọn.
Và ở đâu đó trong thành phố, một người phụ nữ đang ngồi trên ban công nhìn trời, bỗng nhớ lại mùi nước hoa người cũ, nhớ rõ đến mức khóc. Không biết tại sao. Không biết rằng nước mắt đó thuộc về một sợi dây cộng hưởng đang rò rỉ qua vết nứt trên tay một cô gái hai mươi hai tuổi ở quận Ba.
Anh nhìn ra cửa sổ hành lang. Sài Gòn đêm, đèn đường vàng, xa xa có ai đó khóc, tiếng nhỏ, lẫn trong tiếng xe.
Ba giờ. Rồi cô ấy bị cách ly. Rồi tao mất dị năng. Rồi giao thức tái kích hoạt.
Nhưng tao sẽ tìm được cách. Vì lần này không phải một mình.
> "Ký chủ. Cộng hưởng: 94.9%. Tăng 0.2% trong buổi tối."
Anh không đáp. Chỉ nhìn cô đi trước, bước nhẹ, vai hơi gập vì mệt, tay trái giấu trong ống tay áo, ánh sáng mỏng nhịp đều dưới vải.
0.1% nữa là 95%. Ngưỡng rò rỉ diện rộng.
Và tao vẫn bước về phía cô.