Chương 39: Trận chiến với quá khứ
Hứa Triệt mang hồ sơ đến lúc mười giờ đêm.
Không phải bản kỹ thuật số. Bản giấy, nằm trong phong bì nâu cũ, mép đã ngả vàng, dấu mật đỏ "TỐI MẬT, SỰ CỐ BÌNH THẠNH 2021" in chéo góc. Anh ngồi bên bàn phòng y tế tầng ba, mặc áo blouse trắng, cà phê nguội ngắt, mắt thâm.
– Tao trộm từ kho hồ sơ, Triệt nói. Bộ phận tư liệu sẽ phát hiện trong hai ngày. Cậu đọc nhanh.
Thừa Dạ mở phong bì. Trong đó: bốn trang báo cáo, ba trang phân tích năng lực, một trang ảnh chụp hiện trường. Và ở trang cuối, dòng chữ viết tay, chữ nhỏ, nét run: "Đối tượng không chết. Đối tượng thay đổi trạng thái. Năng lực mới: Đồng Tâm, phái sinh từ Đồng Cảm Cộng Hưởng. Khả năng: điều khiển ký ức tình yêu, ép sống lại cảm xúc đã chết, xoắn dây cộng hưởng người khác."
– Nghĩa là, Thừa Dạ nói, cô ấy dùng được ký ức của người khác làm vũ khí.
– Không chỉ người khác. Triệt ngồi xuống đối diện. Của cậu nữa. Cô ấy có thể ép cậu sống lại ký ức cũ. Và ký ức đó không phải ảo giác, nó là vùng dị năng thu nhỏ: cậu bị nhốt trong đó, cơ thể phản ứng thật, đau thật, suy sụp thật.
Ký ức tôi. Ngày chia tay cô ấy. Lời nói dối lớn nhất đời tôi.
– Cô ấy đã dùng cái đó trên bốn cặp đôi?
– Khác nhau. Triệt lật trang. Bốn cặp đôi, cô ấy xoắn dây từ bên ngoài, kiểu ký sinh, bám vào sợi dây rồi bơm ký ức đau vào. Nhưng với cậu, cô ấy không cần bám. Sợi dây giữa cậu và cô ấy chưa bao giờ đứt hẳn, Dạ. Nó cháy, nhưng nó còn tro. Và tro đó là đường dẫn.
Im lặng. Thừa Dạ nhìn ảnh hiện trường: phòng BTN ở Cục cũ Bình Thạnh, tường cháy đen, sàn nứt, một vệt sáng trắng xoáy giữa phòng, kiểu vết mà ánh sáng để lại khi ai đó biến mất trong nó.
– Cô ấy nói sẽ phá hỏng Vãn Hạ, Thừa Dạ nói.
Triệt không nói gì. Chỉ nhìn.
– Tao phải tìm cô ấy trước.
– Cậu không thể thắng cô ấy. Triệt nói thẳng. Không phải vì cậu yếu. Mà vì cô ấy dùng đúng vũ khí cậu không chống được: ký ức. Tội lỗi. Quá khứ cậu.
– Vậy tao phải làm gì? Ngồi đây đợi cô ấy tấn công Vãn Hạ?
– Tao không biết.
Hai chữ hiếm hoi nhất từ miệng Hứa Triệt. Anh bác sĩ luôn có đáp án, luôn có phương án, luôn biết cắt ở đâu để cầm máu. Nhưng tối nay, ngồi trong phòng y tế tầng ba, cà phê nguội, hồ sơ tối mật trải trên bàn, anh nói "tao không biết" và giọng anh không lạnh nữa, mà mệt.
Thừa Dạ tìm thấy Bạch Tư Nguyệt ngày hôm sau.
Không phải anh tìm được. Cô để anh tìm. Dấu hiệu rõ ràng: mùi hoa lài ở ngã tư Đinh Tiên Hoàng, vệt bóng đen ở bậc thang dẫn xuống bến Bạch Đằng, và cuối cùng, ở mé sông, dưới gốc cây sao cổ thụ, cô đứng đợi, váy trắng bay trong gió chiều.
Anh đến một mình. Không gọi Cục. Không gọi Triệt. Vì đây không phải nhiệm vụ. Đây là giữa anh và cô, giữa quá khứ và hiện tại.
– Anh đến nhanh, cô nói. Em tưởng anh sẽ mang cả đội.
– Không.
– Vì đây là chuyện riêng?
– Vì tao không muốn ai bị thương.
Cô cười nhẹ. Gió sông thổi tóc cô, và trong ánh sáng chiều, cô đẹp, đẹp kiểu cũ, kiểu hai mươi tuổi cười trên mái nhà Cục Bình Thạnh, trước khi mọi thứ cháy.
– Anh biết em mạnh cỡ nào chưa?
– Đọc hồ sơ rồi.
– Hồ sơ không đủ, cô nói. Hồ sơ không ghi được điều này.
Bóng đen quanh chân cô lan ra. Nhanh. Rộng. Bao phủ cả gốc cây, cả vỉa hè, cả bậc thang, và trước khi Thừa Dạ kịp lùi, bóng đen đã nuốt tầm nhìn. Mọi thứ tối đi: sông, trời, cây, nắng. Chỉ còn bóng tối, và trong bóng tối, ánh sáng nhỏ, vàng, ấm, quen thuộc đến đau lòng.
Phòng BTN. Cục cũ Bình Thạnh. Năm năm trước.
Anh đứng trong ký ức.
Không phải hồi tưởng, không phải giấc mơ. Vùng dị năng của Bạch Tư Nguyệt: ký ức sống, ba chiều, đầy đủ, cảm giác thật. Anh ngửi được mùi nước hoa cô dùng ngày xưa, hoa lài pha cam bergamot, nhẹ. Anh cảm nhận nhiệt độ phòng: hơi lạnh vì máy lạnh cũ kêu rè rè. Và anh nhìn thấy chính mình.
Thừa Dạ mười tám tuổi. Không găng tay. Áo trắng. Tay trần, da sáng, chưa có vết sẹo phản phệ. Cậu đang đứng trước cửa phòng BTN, tay cầm hộp bánh ngọt nhỏ mua ở tiệm dưới phố, miệng gần cười, kiểu cười mà hai mươi ba tuổi đã quên.
Tao. Ngày đó.
Tao cười.
Ký ức chạy. Cửa mở. BTN mỉm cười, tóc buộc lỏng, mặc áo thun trắng quá khổ, nói: "Anh lại mua bánh. Ăn không hết đâu." Rồi cười. Rồi cầm tay cậu kéo vào phòng. Tay trần chạm tay trần, sợi dây cộng hưởng giữa hai người sáng rực, đẹp, ấm, kiểu sáng mà Thừa Dạ hai mươi ba tuổi đã quên.
Tao từng hạnh phúc.
Ký ức tiếp. Đêm. Nằm trên giường nhỏ, BTN kề bên, đầu cô tựa vai, tay đan vào tay. Cô hỏi: "Nếu mất dị năng, anh có còn yêu em không?" Cậu trả lời: "Vì em làm anh muốn thức dậy mỗi sáng."
Tao đã nói câu đó. Và tao có ý đó. Tất cả.
Rồi ký ức nhảy. Sáng. Hệ thống đến. Dòng chữ trong ý thức: "Cộng hưởng 83.7%. Đối tượng sẽ chết trong 72 giờ." Và Thừa Dạ mười tám tuổi, tay run, đứng trước cửa phòng BTN, miệng khô, chuẩn bị nói lời nói dối cứu mạng.
"Tôi chưa từng yêu em."
Đừng. Đừng nói. Đừng nói lần nữa.
Nhưng ký ức không nghe. Cậu mười tám tuổi bước vào, nhìn BTN, nhìn đôi mắt cô đầy tin tưởng, và nói, từng chữ, chậm, lạnh, kiểu lạnh mà cậu phải tập suốt đêm:
"Tôi chưa từng yêu em. Em chỉ là thói quen."
Thừa Dạ hai mươi ba tuổi quỳ xuống trong vùng ký ức. Đau. Không phải đau cơ thể, mà đau kiểu ai đó lấy dao khoét vào chỗ đã lành, bóc sẹo ra, để máu cũ chảy lại. Anh nghe tiếng BTN khóc, nghe cô hỏi "Tại sao?", nghe cô nói "Em nhìn thấy sợi dây. Em biết anh yêu em. Tại sao nói dối?", nghe cậu mười tám tuổi im lặng, quay lưng, bước ra, và nghe tiếng bùng nổ phía sau: ánh sáng trắng, nóng, nuốt hết, cháy hết.
Tôi không quay lại. Tôi đã không quay lại.
Anh ngã trên sàn ký ức, hai tay chống, găng tay đen cọ vào sàn gỗ cũ, và anh khóc. Lần đầu tiên kể từ ngày BTN biến mất. Không phải khóc thành tiếng, mà nước mắt chảy, im, nóng, rơi lên sàn gỗ ký ức, và mỗi giọt đều có cùng một câu hỏi:
Nếu ngày đó tao quay lại, mọi chuyện có khác không?
Vãn Hạ tìm đến bằng sợi dây.
Cô đang ở studio tầng năm khi dây rung mạnh, rung kiểu đau, kiểu kêu cứu. Không phải rung bất ổn thường ngày. Mà rung kiểu ai đó đang chìm và sợi dây là tiếng gọi cuối.
Cô chạy. Không biết đi đâu, chỉ theo sợi dây: nó kéo cô ra cửa Cục, xuống phố, dọc bờ sông, đến gốc cây sao cổ thụ nơi bóng đen phủ kín mặt đất. Cô nhìn thấy Thừa Dạ nằm trên vỉa hè, mắt nhắm, mặt trắng, hai tay nắm chặt, toàn thân run, kiểu run của người đang bị ký ức tra tấn từ bên trong.
Và quanh anh, vùng dị năng. Bóng đen. Mùi hoa lài.
Cô ấy. Nguyệt.
Vãn Hạ không ngần ngại. Cô bước vào vùng bóng đen, bước qua rào dị năng như bước qua làn nước lạnh, và khi bóng tối nuốt tầm nhìn, cô thấy: ký ức. Không phải ký ức của cô, mà của anh. Căn phòng nhỏ, giường, bàn, áo treo trên móc, mùi nước hoa hoa lài, và một cậu trai mười tám tuổi đứng quay lưng, vai run.
Anh. Ngày xưa.
Cô nhìn cậu mười tám tuổi. Không găng tay. Áo trắng. Vai hẹp hơn bây giờ. Và quanh cậu, ánh sáng cảm xúc cô nhìn thấy: vàng ấm, rực rỡ, kiểu sáng mà cô chưa bao giờ thấy ở Thừa Dạ hai mươi ba tuổi. Cậu từng sáng đến thế. Cậu từng ấm đến thế.
Và cô nhìn thấy khoảnh khắc cậu nói: "Tôi chưa từng yêu em." Nhìn thấy ánh sáng vàng ấm vụt tắt, nhìn thấy lớp xám bạc phủ lên, nhìn thấy cậu quay lưng, bước ra, và mỗi bước, mỗi bước, ánh sáng tối thêm, cho đến khi cậu bước qua cửa và trở thành Thừa Dạ hai mươi ba tuổi: lạnh, tối, găng tay đen, mắt mệt.
Anh đã chết ở đây. Phần ấm nhất của anh đã chết trong căn phòng này.
Nước mắt cô chảy. Cô quỳ xuống cạnh Thừa Dạ hai mươi ba tuổi đang nằm trên sàn ký ức, tay cô chạm vai anh, và cô nói, nhẹ, như nói với người ngủ mơ:
– Anh. Em ở đây. Đây không phải bây giờ. Đây là ký ức.
Anh mở mắt. Mắt đỏ, ướt, kiểu ướt mà cô chưa bao giờ thấy. Lần đầu tiên cô thấy Thừa Dạ khóc.
Dù chỉ trong ký ức.
– Vãn Hạ, anh nói, giọng khàn.
– Em đi theo sợi dây, cô nói. Nó kéo em đến đây.
Anh nhìn cô. Nhìn tay cô trên vai mình. Nhìn nước mắt trên má cô. Và trong vùng ký ức của Bạch Tư Nguyệt, trong căn phòng mà anh đã phá hủy mối tình đầu tiên, anh nhìn thấy Vãn Hạ, và cô không sợ, không giận, không chạy.
Cô ở đây.
Ngay trong ký ức đau nhất của tôi, cô ở đây.