Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 65: Không chia tay nữa
Chương 65

Không chia tay nữa

Căn hộ tầng sáu, quận Ba. Chiều.

Thừa Dạ ngồi ở bàn, bức tranh người che ô trước mặt, bức ảnh đen trắng Hoàng Định Quân cạnh bên. Hai bức, hai câu chuyện, hai người đàn ông yêu kiểu giống nhau. Nhưng sáng nay, ở cầu thang studio Bình Thạnh, khi cô nắm tay anh và nói "chúng ta cùng chọn," anh nhìn thấy sợi dây cộng hưởng sáng ấm, không nứt, và anh nghĩ: có lẽ lần này khác.

Có lẽ.

> *"Ký chủ."*

Giọng hệ thống trở lại. Sau một đêm im lặng, giọng quay lại, nhưng khác. Không lạnh. Không đều. Giọng mệt, kiểu mệt mà anh đã nghe tối qua khi Quân nói "ta mệt," nhưng bây giờ có thêm thứ gì đó nặng hơn.

– Gì.

> *"Cộng hưởng: 94.7%. Tăng 0.6% sau tiếp xúc sáng nay."*

Nắm tay. Một lần nắm tay, 0.6%.

> *"Giao thức phong ấn cập nhật. Ngưỡng an toàn cuối cùng: 95%. Vượt 95%, phong ấn bắt đầu rò rỉ trên diện rộng."*

– Còn 0.3%.

> *"Đúng."*

Im lặng. Anh nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn chiều, nắng nghiêng, bóng tòa nhà đối diện kéo dài trên mặt đường. Mười triệu người sống bình thường, không biết rằng phong ấn giữ ổn định cảm xúc họ đang cách vỡ 5.3%.

> *"Ký chủ. Ta có nhiệm vụ cuối cho cậu."*

Anh không quay lại. Biết trước. Đã biết từ khi đọc hồ sơ.

> *"Chia tay vĩnh viễn."*

Ba chữ. Anh đã nghe hàng chục biến thể của ba chữ đó trong sáu năm. "Giảm thiện cảm." "Cắt liên lạc." "Nghi thức cắt dây." "Xóa ký ức." Mỗi lần một cách nói, nhưng nghĩa luôn giống nhau: buông cô ra.

> *"Lần này khác. Không phải chia tay rồi gặp lại. Chia tay vĩnh viễn. Ký chủ rời khỏi Sài Gòn, cắt mọi liên lạc, để cộng hưởng giảm tự nhiên theo thời gian. Có thể mất vài năm. Có thể mất cả đời."*

– Cả đời.

> *"Nếu ký chủ ở gần, cộng hưởng sẽ không bao giờ giảm. Chỉ tăng. Vì cậu yêu cô ấy, và cô ấy yêu cậu, và tình yêu không biết ngưỡng."*

Anh nhìn bức ảnh. Quân cười, nắm tay Ngọc, Lạng Sơn, mùa xuân, trước quán phở. Hai người không biết rằng nụ cười đó sẽ giết mười bốn người.

Nhưng tao không phải cậu ta. Và Vãn Hạ không phải Bích Ngọc. Và lần này, cả hai đều biết.

– Không.

Im lặng. Lâu.

> *"Ký chủ."*

– Tao nói không.

> *"Cậu hiểu hậu quả."*

– Tao hiểu. Tao đọc hồ sơ. Hai trăm nghìn người, mười bốn ca tử vong, thành phố bị xóa khỏi ký ức. Tao hiểu hết.

> *"Và cậu vẫn từ chối."*

Anh đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Nhìn ra ngoài. Nắng chiều Sài Gòn, vàng, nghiêng, chiếu lên mặt đường, lên xe máy, lên người đi bộ. Bình thường. Đẹp. Kiểu đẹp mà mười triệu người thấy mỗi ngày mà không biết quý.

– Sáu năm, cậu ép tao chia tay sáu lần. Sáu người. Sáu lần tao nghe lời, vì tao nghĩ cậu đúng, vì tao sợ, vì tao không biết cách chống. Nhưng lần này tao biết: cậu không ép vì cậu độc ác. Cậu ép vì cậu sợ. Vì cậu đã mất Bích Ngọc bằng cách đó, và cậu không muốn tao mất Vãn Hạ bằng cách đó.

Im lặng.

– Nhưng tao sẽ không mất cô ấy bằng cách đó. Vì cô ấy biết. Cô ấy chọn. Cô ấy nói: "Lần này, chúng ta cùng chọn."

> *"Cậu đặt cả thế giới lên một câu nói của cô ấy."*

– Tao đặt cả thế giới lên tình yêu mà hai người cùng hiểu và cùng nhận. Khác với lần trước, khi chỉ có một người biết và một người giấu.

Đèn huỳnh quang trên trần chớp. Quạt trần dừng một giây, rồi quay lại. Và anh cảm thấy: thứ gì đó trong ngực, sâu, nơi dị năng nằm, đang co lại.

Đau đến đột ngột. Không phải đau ngoài da, không phải đau cơ. Đau từ lõi, từ chỗ mà anh biết dị năng Đồng Cảm Cộng Hưởng nằm, kiểu đau giống lúc thổ huyết sau chia tay, nhưng sâu hơn, kiểu đau đang bị kéo ra, bị tước.

Anh ngã tay vịn thành cửa sổ. Đầu gối chùng. Mồ hôi lạnh chảy trên trán.

> *"Cưỡng chế kích hoạt. Ký chủ từ chối nhiệm vụ. Hệ thống bắt đầu thu hồi năng lực."*

Thu hồi. Cậu đang lấy lại dị năng tao.

> *"Không phải ta chọn. Giao thức tự động. Khi ký chủ từ chối nhiệm vụ bảo vệ phong ấn, hệ thống thu hồi năng lực để giảm khả năng cộng hưởng."*

Đau thêm. Anh nghiến răng, tay bám thành cửa sổ, gân nổi qua lớp găng. Cảm giác như ai đó đang rút sợi chỉ ra khỏi ngực, chậm, từng sợi, mỗi sợi là một phần của dị năng mà anh mang từ năm mười bảy tuổi.

Mất dị năng nghĩa là mất sợi dây nối với cô ấy. Nhưng cũng nghĩa là: cộng hưởng sẽ giảm, phong ấn an toàn, cô ấy sống.

Anh gục đầu xuống, trán chạm kính cửa sổ, lạnh, và suy nghĩ xoáy: nếu mất dị năng, anh sẽ không còn cảm nhận được cô. Không thấy sợi dây sáng. Không biết cô vui hay buồn. Sẽ trở thành người thường, kiểu người thường mà anh chưa bao giờ là từ năm mười bảy tuổi.

Nhưng anh vẫn sẽ yêu cô. Không cần dị năng để yêu. Người thường yêu mỗi ngày mà không cần cộng hưởng.

Anh gượng đứng thẳng. Đau vẫn kéo, chậm, đều, kiểu đau có nhịp.

– Cậu lấy dị năng tao. Được.

> *"Ký chủ..."*

– Cậu lấy hết đi. Lấy khả năng cảm nhận cảm xúc. Lấy cộng hưởng. Lấy sợi dây. Lấy hết.

> *"Nếu ta lấy hết, cậu sẽ..."*

– Tao sẽ thành người thường. Và tao sẽ yêu cô ấy bằng cách người thường yêu. Không cần dị năng. Không cần cộng hưởng. Không cần sợi dây sáng hay lời nguyền hay hệ thống hay phong ấn.

Im lặng. Đau vẫn kéo, nhưng anh đứng vững, lưng thẳng, kiểu đứng quen, kiểu đứng mà sáu năm chịu đau đã rèn.

> *"Cậu sẽ chết."*

– Tại sao?

> *"Dị năng gắn với sinh mạng ký chủ. Thu hồi hoàn toàn sẽ gây suy kiệt, suy đa tạng, tử vong trong vài tuần."*

Anh nhìn ra cửa sổ. Nắng đã nhạt, chiều muộn, bóng tối lan trên mặt đường. Ai đó bật đèn ở tòa nhà đối diện, ánh vàng ấm, cửa sổ nhỏ, có lẽ là bếp, có lẽ ai đó đang nấu cơm tối.

Tao có thể chết vì từ chối chia tay.

Nhưng tao cũng có thể sống sáu năm nữa, mười năm nữa, hai mươi năm nữa, mà không có cô ấy. Và kiểu sống đó, tao đã nếm rồi. Sau mỗi lần chia tay, tao nằm trên sàn, nhìn trần, uống thuốc giảm đau, đếm ngày. Kiểu sống đó không phải sống.

– Có lẽ tao sẽ chết, anh nói, nhẹ. Nhưng lần này tao chọn vì ai tao chết.

> *"..."*

Im lặng. Lâu. Hệ thống không nói. Đau trong ngực vẫn kéo, nhưng chậm hơn, kiểu chậm lại, kiểu do dự.

Cậu đang do dự. Cậu, hệ thống, cỗ máy, giao thức, đang do dự vì lần đầu tiên ký chủ không sợ chết.

> *"Ký chủ."*

Giọng mỏng. Giọng Quân, không phải giọng hệ thống.

> *"Ta không muốn cậu chết."*

– Tao biết.

> *"Ta đã mất Ngọc. Ta không muốn mất thêm ai."*

Anh nhắm mắt. Trong ý thức, bóng mờ của Quân vẫn ngồi đó, đầu cúi, tay ôm đầu gối, mệt, kiểu mệt của hai mươi ba năm không ngủ.

– Thì đừng lấy dị năng tao. Đừng ép tao chia tay. Để tao tìm cách.

> *"Giao thức tự động, ta không..."*

– Cậu là giao thức. Cậu tạo ra nó. Cậu có thể thay đổi nó.

Im lặng. Đau trong ngực dừng. Không tăng, không giảm, chỉ dừng, kiểu hệ thống đang giữ nguyên, không thu hồi thêm, nhưng cũng không trả lại.

> *"Tạm dừng cưỡng chế. 48 giờ. Nếu trong 48 giờ ký chủ không tìm được cách giảm cộng hưởng dưới 90%, giao thức tái kích hoạt."*

– 48 giờ.

> *"Ta cho cậu nhiều nhất ta có thể cho."*

Anh mở mắt. Đứng thẳng. Tay vẫn run nhẹ, mồ hôi chưa khô trên trán, đau còn âm ỉ trong ngực như than hồng chưa tắt. Nhưng anh đứng được. Và anh biết: 48 giờ. Hai ngày. Để tìm cách cứu cả tình yêu lẫn thế giới.

Tao sẽ là lỗi không thể sửa trong hệ thống của cậu. Lỗi đầu tiên. Lỗi duy nhất.

Và tao sẽ biến lỗi đó thành cách.

Anh lấy điện thoại. Gọi.

Chuông reo hai lần. Nghe máy.

– Triệt. Tao cần gặp cậu. Bây giờ.

Im lặng. Rồi giọng Triệt, kiểu giọng đã quen với kiểu gọi này, kiểu giọng bạn mười năm:

– Quán cũ. Hai mươi phút.

Anh cúp máy. Nhìn bức ảnh Hoàng Định Quân lần cuối. Quân cười, nắm tay Ngọc, mùa xuân, trước quán phở.

Tao sẽ không trở thành cậu. Tao hứa.

Anh bỏ ảnh vào túi áo ngực. Mang theo. Vì đó là lời nhắc: tình yêu không phải tội lỗi, nhưng tình yêu mà không nói thật sẽ giết.

Anh mở cửa. Bước ra. Và cầu thang chung cư tối, mùi bê tông cũ, tiếng bước chân anh vang đều, kiểu bước của người đang chạy đua với thời gian, hai ngày, 48 giờ, để tìm cách yêu mà không phá vỡ thế giới.

Ch.65/91
1.569 từ