Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 76: Khi main mất sức mạnh
Chương 76

Khi main mất sức mạnh

Studio nhỏ ở Bình Thạnh. Sáng sớm ngày thứ hai.

Vãn Hạ đang pha cà phê thì điện thoại rung. Tin nhắn từ Triệt: "Cậu ấy yếu lắm rồi. Tôi không giữ được."

Cô đặt phin xuống, nước nhỏ giọt vào ly, mùi cà phê Buôn Ma Thuột loang trong căn studio nhỏ, quen, ấm, kiểu ấm mà mấy ngày nay cô phải cố giữ vì mọi thứ bên ngoài đang lạnh dần.

Anh yếu đi rồi. Không phải yếu kiểu mệt, kiểu yếu của người đang bị rút đi thứ nuôi sống mình từ bên trong.

Cô thay áo dài tay, kéo ống tay trái xuống tận cổ tay. Vết nứt đã lan đến gần khuỷu, sáng mờ dưới vải, không đau nhiều, chỉ ấm, kiểu ấm của thứ gì đó đang cháy chậm bên trong da.

Hai mươi phút sau, cô đứng trước căn hộ tầng sáu quận Ba.


Cửa mở. Triệt đứng trong, mặt nghiêm, quầng thâm đậm. Phía sau anh, Thừa Dạ ngồi trên ghế, lưng tựa tường, mắt nhắm, găng tay đen trên tay nhưng chưa đeo, ba vệt sẹo mỏng phơi dưới ánh sáng buổi sáng lọt qua cửa sổ.

Anh gầy hơn. Chỉ hai ngày mà gầy hơn rõ.

Cô nhìn anh bằng năng lực. Lớp ánh sáng quanh anh, lớp vàng ấm quen thuộc, vẫn đó, nhưng mỏng hơn, kiểu mỏng của ngọn nến sắp cạn sáp. Và bên dưới lớp vàng, lớp xám bạc đang lan, chậm, đều, kiểu lan của sương sáng phủ lên mặt ruộng.

– Dị năng cậu ấy còn khoảng ba mươi phần trăm, Triệt nói, giọng bác sĩ, kiểu giọng mà cô đã quen, kiểu giọng giấu lo lắng bằng số liệu. Thu hồi tiếp tục dù hệ thống nói tạm dừng. Cơ thể cậu ấy đang mất cân bằng.

– Sao lại tiếp tục? Hệ thống nói 48 giờ.

– Giao thức tự động khác với lệnh chủ động. Quân cho 48 giờ, nhưng cơ chế thu hồi đã kích hoạt ở cấp sinh học. Hệ thống không tắt được hết.

Thừa Dạ mở mắt. Nhìn cô.

– Em.

Một chữ. Nhẹ. Mệt. Nhưng ấm. Và lớp vàng trong anh rung, nhẹ, kiểu rung mà cô đã thấy hàng trăm lần nhưng lần nào cũng làm cô thấy ngực ấm.

Cô ngồi xuống cạnh anh. Không chạm. Gần thôi.

– Anh ăn gì chưa?

– Triệt ép ăn cháo.

Triệt khoanh tay, tựa bệ cửa sổ.

– Nửa bát. Rồi nôn. Cơ thể phản ứng với thu hồi.

Cô nhìn Triệt. Triệt nhìn lại, mắt sắc, kiểu mắt đang đánh giá cô, không phải đánh giá tình cảm, mà đánh giá sức chịu đựng.

– Cô Hạ, cô biết 48 giờ gần hết rồi chứ?

– Còn bao lâu?

– Mười sáu tiếng.

Mười sáu tiếng. Rồi giao thức tái kích hoạt. Rồi thu hồi hoàn toàn. Rồi anh chết.


Điện thoại Triệt rung. Anh nhìn màn hình, mặt đổi sắc.

– Vùng dị năng mới. Quận Bảy, gần nhà kho cũ. Ba Người Đồng Tâm.

Thừa Dạ ngồi thẳng.

– Tao đi.

– Cậu không có dị năng, Triệt nói, sắc. Cậu đi ra đó là đi chết.

– Tao là nhân viên Cục.

– Cậu là bệnh nhân. Của tao.

Im lặng. Hai người bạn mười năm nhìn nhau, kiểu nhìn mà cô đã thấy nhiều lần, kiểu nhìn không cần nói nhiều vì đã quen nói bằng im lặng.

Cô đứng dậy.

– Em đi.

Cả hai quay sang nhìn cô.

– Em nhìn thấy màu cảm xúc. Em nhìn thấy dây cộng hưởng. Em biết Người Đồng Tâm trông như thế nào qua năng lực. Em đi được.

– Cô không được huấn luyện chiến đấu, Triệt nói.

– Em không cần chiến đấu. Em cần nhìn. Dẫn đội Cục tránh vùng nguy hiểm, chỉ vị trí Đồng Tâm. Mắt em là thứ duy nhất Cục không có.

Thừa Dạ nhìn cô. Lớp vàng trong anh rung mạnh hơn, và cô nhìn thấy: lớp trắng mỏng ở rìa, sợ hãi, kiểu sợ mà cô đã nhận ra từ ngày đầu tiên gặp anh, sợ mất cô, sợ cô đau, sợ cô vỡ.

– Em, anh nói, rồi dừng.

– Em biết anh muốn nói gì, cô nói nhẹ. Đừng đi. Nguy hiểm. Phong ấn nứt. Em biết hết. Và em vẫn chọn đi.

Vì lần này, em được chọn.

Triệt nhìn cô lâu. Rồi gật.

– Tôi đi cùng. Cục cần bác sĩ hiện trường. Cậu ấy, Triệt chỉ Thừa Dạ, ở nhà.

Thừa Dạ đứng dậy. Chân run nhẹ, tay vịn thành ghế.

– Tao không ở nhà khi cô ấy ra ngoài đó.


Quận Bảy. Khu nhà kho gần Trần Xuân Soạn, nơi bẫy nói thật ngày xưa. Nắng trưa Sài Gòn đổ xuống mái tôn, mùi bê tông nóng, mùi dầu máy cũ, tiếng quạt công nghiệp quay chậm trong nhà kho bỏ hoang.

Ba nhân viên Cục đi trước, đồng phục, trang bị. Vãn Hạ đi sau, cạnh Triệt. Thừa Dạ theo sau cùng, bước chậm hơn bình thường, tay không đeo găng, mồ hôi trên trán dù trời nóng không đủ để đổ mồ hôi.

Cô nhìn bằng năng lực. Không gian bình thường, nhà kho, tường tôn, nền bê tông nứt. Nhưng ở phía trong, cô thấy: ba cụm ánh sáng méo mó, xoắn, kiểu xoắn mà cô đã thấy ở hiện trường những vụ mất tích trước, kiểu xoắn của dây cộng hưởng bị cắt cưỡng bức, đau, hận, yêu, tất cả vặn vào nhau thành thứ gì đó không còn hình dạng.

– Ba người, cô nói nhẹ. Bên trong, góc trái, cách khoảng mười lăm mét. Hai người gần nhau, một người tách ra phía sau.

Đội trưởng Cục gật, ra hiệu cho nhóm dàn hai bên.

– Cô thấy gì nữa? Triệt hỏi.

Cô tập trung. Nhìn sâu hơn. Và vết nứt trên cổ tay nhói, nhẹ, kiểu nhói quen, kiểu nhói mỗi lần cô đẩy năng lực qua ngưỡng bình thường.

– Dây cộng hưởng của họ không đứt hẳn. Còn tro, kiểu tro mà Triệt nói ngày trước. Tro đó đang cháy. Nếu ai chạm vào, cảm xúc sẽ tràn ngược.

Triệt nhìn cô, mắt sắc.

– Cô dùng năng lực mạnh lên thì sao?

Cô biết câu trả lời. Biết trước khi Triệt hỏi. Biết từ khi đọc hồ sơ, từ khi nhìn thấy vết nứt trên tay mình lần đầu tiên, từ khi hiểu mình là mỏ neo phong ấn.

– Phong ấn nứt thêm.


Tiếng động bên trong nhà kho. Một trong ba Người Đồng Tâm bùng phát, ánh sáng méo mó tràn ra ngoài như sóng, đập vào tường, vào sàn, vào mọi người xung quanh.

Nhân viên Cục gần nhất ngã, ôm đầu, mắt trợn, miệng mở nhưng không ra tiếng. Cảm xúc tràn ngược: nỗi đau chia tay của ai đó, không phải của anh ta, nhưng anh ta cảm nhận như của mình.

Vãn Hạ nhìn thấy: sóng cảm xúc lan ra, hình tròn, nhanh, sắp chạm Thừa Dạ.

Cô bước tới. Đứng trước anh. Giơ tay ra.

Không nghĩ. Không tính toán. Chỉ đứng trước anh, kiểu đứng mà sáu tháng trước anh đã đứng trước cô ở vùng dị năng quận Chín, khi anh ôm cô, khi anh chọn cô thay vì chọn an toàn.

Lần này em đứng trước anh.

Năng lực cô bật ra, không chủ ý, bản năng. Cô nhìn sóng cảm xúc, nhìn màu, nhìn hướng, và cô hiểu: sóng đó không phải tấn công, là đau tràn ra, như nước vỡ đập, không biết chảy đâu.

Cô giơ tay, tập trung, nhìn sóng bằng mắt năng lực, và cô thấy: sóng vòng qua cô, qua lớp ánh sáng quanh cô, kiểu vòng qua tảng đá giữa suối. Sóng không chạm cô. Không chạm anh.

Nhưng vết nứt trên cổ tay nhói mạnh. Cô nghiến răng. Đau lan lên cánh tay, nóng, sáng hơn qua lớp vải, kiểu sáng mà cô biết là phong ấn đang nứt thêm.

Thừa Dạ nắm vai cô từ phía sau.

– Em!

– Em ổn.

– Em không ổn. Tay em đang sáng.

Cô quay lại nhìn anh. Mắt anh, mệt, sợ, lớp trắng mỏng ở rìa ánh sáng dày hơn lúc ở nhà. Tay anh trên vai cô, không đeo găng, run nhẹ, yếu, kiểu yếu mà cô chưa từng thấy ở anh.

Anh luôn là người đứng trước. Luôn là người chịu đau. Bây giờ anh không đứng được nữa, và em mới hiểu: đau thay cho người mình yêu, nặng hơn đau cho mình nhiều lắm.

– Lui lại, cô nói, nhẹ nhưng chắc. Để em.

Đợt sóng thứ hai tràn ra. Mạnh hơn. Cô đứng vững, tập trung, nhìn sóng, để nó vòng qua. Nhân viên Cục tỉnh lại, kéo nhau ra. Triệt chạy đến kiểm tra.

Và vết nứt nhói lần nữa, lần này đau thật, kiểu đau không nén được, cô cắn môi, vị máu mỏng trên đầu lưỡi.


Mười phút sau. Đội Cục khống chế được hai Người Đồng Tâm, người thứ ba bỏ chạy. Nhà kho im lặng, mùi bê tông nóng và bụi tôn.

Vãn Hạ ngồi trên thùng gỗ ngoài kho, cánh tay trái đặt trên đùi. Triệt kiểm tra, nhẹ nhàng, tay bác sĩ, mắt bạn thân.

– Vết nứt lan đến giữa cánh tay, Triệt nói, giọng thấp, chỉ đủ cô nghe. Trước đây ở khuỷu. Bây giờ quá khuỷu mười phân.

Cô nhìn xuống. Kéo ống tay áo lên. Đường sáng mỏng chạy từ cổ tay, qua mu bàn tay, ngón giữa, ngón áp út, lên khuỷu, bây giờ lan lên giữa cánh tay, kiểu vết rạn trên bình gốm cổ, đẹp và đáng sợ cùng lúc.

Mỗi lần em dùng năng lực mạnh, phong ấn nứt thêm. Vì em là mỏ neo. Năng lực em giữ phong ấn ổn định, nhưng khi em dùng nó cho việc khác, phong ấn mất chỗ dựa.

Bảo vệ anh bằng năng lực của em. Nhưng năng lực của em là thứ giữ thế giới. Dùng nó bảo vệ anh nghĩa là rút sức khỏi phong ấn. Nghĩa là phá hủy thế giới.

Thừa Dạ đứng cách hai bước. Cô biết anh nhìn thấy vết nứt. Biết anh hiểu.

– Em, anh nói, giọng khàn. Đừng dùng năng lực nữa.

Cô nhìn anh. Anh gầy, mệt, mồ hôi trên cổ, dị năng còn ba mươi phần trăm, có thể ít hơn sau khi chạy đến đây. Người thường sắp thành. Và thế giới ngoài kia, mười triệu người, không biết rằng họ an toàn vì một cô họa sĩ hai mươi hai tuổi đang nứt dần từ bên trong.

– Nếu em không dùng, ai bảo vệ anh?

– Tao không cần bảo vệ.

– Anh không còn dị năng.

– Tao sống được bằng cách khác.

Cô cười, nhẹ, kiểu cười mỏng, kiểu cười mà cô biết anh nhìn thấy lớp vàng ấm phía sau.

– Anh nói y như em nói lúc trước. Lúc em chưa biết gì, lúc em chỉ là họa sĩ nhìn thấy màu, anh cũng đứng trước em, cũng chịu đau thay, cũng nói "đừng lại gần tôi." Bây giờ em hiểu tại sao anh làm vậy. Vì đau thay cho người mình yêu, dễ hơn nhìn họ đau.

Anh im. Vì câu đó đúng. Và cả hai biết.


Triệt lái xe về. Thừa Dạ ngồi ghế sau, mắt nhắm, đầu tựa kính xe. Vãn Hạ ngồi cạnh, không chạm, gần thôi, kiểu gần mà cô đã quen từ những ngày cơm hộp và ô mưa.

Nắng chiều Sài Gòn chiếu xiên qua kính, vàng, nóng, bóng cây bên đường lướt qua, xe máy, người đi bộ, bình thường. Mười triệu người sống bình thường.

Cô nhìn xuống tay trái. Vết nứt sáng mờ qua lớp vải, ấm, đều, kiểu ấm của thứ đang đếm ngược.

Em bảo vệ anh. Nhưng mỗi lần em bảo vệ, thế giới nứt thêm một vệt.

Nếu em tiếp tục, phong ấn sẽ vỡ. Hai trăm nghìn người, mười bốn người chết, thành phố bị xóa khỏi ký ức. Lạng Sơn sẽ lặp lại.

Nhưng nếu em dừng, anh sẽ chết. Không dị năng, không bảo vệ, không ai đứng trước anh.

Bảo vệ anh hay bảo vệ thế giới. Có cách nào chọn cả hai không?

Cô nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn chiều, quán cơm mở cửa, mùi cá kho tộ từ hẻm, tiếng trẻ con chạy, tiếng bà bán chè gọi khách. Bình thường. Đẹp. Kiểu đẹp mà mười triệu người thấy mỗi ngày mà không biết quý.

Giống như anh nhìn ra cửa sổ chiều hôm trước. Giống hệt.

Cô hít vào. Vết nứt nhói nhẹ, ấm, đều.

Em chưa có câu trả lời. Nhưng em sẽ tìm. Trong mười sáu tiếng còn lại, hoặc ít hơn, em sẽ tìm.

Vì em đã được chọn. Và em chọn không bỏ cuộc.

Xe qua ngã tư Nguyễn Huệ, đèn đỏ, dừng. Nắng chiếu ngang mặt cô, ấm, và cô nhìn thấy: trên tay trái, qua lớp vải mỏng, vết nứt sáng lên, rồi tắt, rồi sáng, kiểu nhịp đập, kiểu thứ gì đó đang thở cùng cô.

Phong ấn đang thở. Và em đang nứt.

Ch.76/91
2.230 từ