Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 78: Đưa cô ấy đi
Chương 78

Đưa cô ấy đi

Cục Điều Phối, tầng ba. Phòng y tế. Một giờ sáng.

Triệt ngồi trước máy tính, màn hình sáng xanh, hồ sơ phong ấn lần một mở trên màn hình, chữ nhỏ, biên bản cũ, giấy scan mờ. Thừa Dạ đứng cạnh, tựa tủ thuốc, hai tay đút túi, mắt nhìn màn hình nhưng không đọc được, vì đau trong ngực lại trồi lên mỗi khi đứng lâu.

Vãn Hạ ngồi trên giường bệnh, chân treo, tay trái đặt trên đùi, ống tay áo kéo kín. Cô nhìn hai người, nhìn cái cách Triệt cuộn chuột không ngừng, nhìn cái cách Thừa Dạ cố đứng thẳng dù vai hơi gập vì mệt. Hai người đàn ông mười năm bạn, một người đang đọc để cứu, một người đang đứng để không ngã.

– Đây rồi, Triệt nói, dừng cuộn. Phong ấn lần một, năm 1980. Trước Lạng Sơn. Cơ chế gốc.

Anh quay màn hình cho cả hai nhìn. Biên bản cũ, chữ đánh máy trên giấy vàng:

"Phong ấn cảm xúc không phải tường chắn. Phong ấn là dòng chảy. Cảm xúc mạnh được dẫn qua mỏ neo, phân tán, trả về dạng trung tính."

– Dòng chảy, Triệt nói, ngón tay gõ lên bàn phím không đều, kiểu gõ khi đang nghĩ nhanh hơn nói. Không phải đập. Phong ấn gốc thiết kế như sông, dẫn cảm xúc chảy qua rồi phân tán. Mỏ neo không chịu áp lực, mỏ neo là bến nước, cho dòng chảy qua rồi tan vào đất.

Anh nhìn biên bản, chữ đánh máy nhòe, giấy vàng, góc trang có vết mực nhỏ hình giọt nước. Ai đó đã viết tài liệu này bốn mươi sáu năm trước, khi phong ấn chưa phải thứ đáng sợ, khi nó còn là thiết kế khoa học thuần túy.

– Nhưng sau Lạng Sơn, khi Quân tái lập phong ấn lần hai, ông ta biến nó thành đập. Chặn thay vì dẫn. Vì ông ta sợ. Vì ông ta đã mất Ngọc và không muốn bất cứ ai yêu mạnh đến mức phá vỡ.

Vì sợ. Giống tao. Giống cách tao nói dối sáu người, bảy người, tám người. Sợ thì chặn. Chặn thì vỡ.

Thừa Dạ nhìn Triệt.

– Cậu định nói gì?

– Nếu chuyển phong ấn từ "đập" về "dòng chảy" gốc, cộng hưởng không bị chặn, nó chảy qua, phân tán. Không tích tụ, không vỡ.

– Cách nào?

Triệt nhìn Vãn Hạ.

– Mỏ neo là người điều phối dòng chảy. Cô Hạ, nếu cô chủ động mở phong ấn từ bên trong, cho cộng hưởng chảy qua thay vì chặn, phong ấn sẽ chuyển trạng thái.

Cô nhìn Triệt. Nhìn lâu.

– Cái giá là gì?

Im lặng. Triệt tháo kính, lau, kiểu lau khi không muốn nhìn ai.

– Chưa biết chắc. Hồ sơ gốc không ghi. Nhưng mỏ neo lần một đã sống sau khi phong ấn hoạt động bốn mươi năm. Cô có thể sống.

– "Có thể."

– Tao không nói dối cô, Triệt nói, giọng mệt, kiểu giọng bác sĩ khi phải nói sự thật mà mình cũng sợ. Tao không biết chắc. Nhưng đây là lựa chọn tốt nhất tao tìm được trong hai ngày.


Thừa Dạ bước tới. Đứng trước Vãn Hạ.

– Em không làm.

Cô nhìn lên. Anh nhìn xuống. Khoảng cách nửa bước, gần, mùi mồ hôi nhẹ của anh, mùi thuốc giảm đau, mùi vải áo cũ.

– Anh nghe Triệt nói. "Có thể sống." Nghĩa là cũng "có thể không."

– Em biết.

– Tao không chấp nhận "có thể."

Cô cười, nhẹ, kiểu cười mà cô đã cười nhiều lần với anh, kiểu cười mà cô biết anh sẽ nhìn thấy lớp vàng ấm phía sau.

– Anh nói "lần này tao chọn vì ai tao chết." Bây giờ em nói: lần này em chọn vì ai em sống.

Anh im. Vì câu đó là câu của anh, đảo ngược, và anh không thể phản bác mà không phản bác chính mình.

Cô giỏi quá. Giỏi đến mức tao không cãi được.

Triệt nhìn hai người, gật nhẹ, kiểu gật của người đã quen đứng giữa, kiểu gật của bạn mười năm.

– Nhưng cần thời gian chuẩn bị. Ít nhất mười hai giờ. Cô Hạ cần nghỉ, dưỡng sức, và tao cần hiểu cơ chế kỹ hơn trước khi cô mở phong ấn.

– Cục cho ba giờ, cô nói.

– Tao sẽ lo chuyện Cục, Triệt nói. Mắt sắc. Cậu, Triệt nhìn Thừa Dạ, đưa cô ấy đi. Ra khỏi Cục. Ra khỏi tầm giám sát. Tao sẽ kéo thời gian.

Im lặng. Anh nhìn Triệt. Triệt nhìn lại.

– Cậu sẽ bị kỷ luật.

– Tao biết.

– Cục sẽ coi cậu là phản bội.

– Tao biết. Tao phản bội lệnh Cục vì bạn tao, Triệt nói, giọng bình thản, kiểu giọng mà anh đã nghe mười năm, kiểu giọng không cần giải thích vì đã hiểu từ lâu. Nếu có ai tìm được cách khác, đó là hai người. Không phải tao. Không phải Cục.

Anh nhìn Triệt lâu. Mười năm, từ năm mười bảy tuổi, Triệt cầm tay anh suốt đêm khi phản phệ lần đầu. Mười năm, kê thuốc, mắng, lo, giấu bí mật, giữ hồ sơ. Và bây giờ, mười năm đó dồn vào một câu: "Đưa cô ấy đi."

– Cảm ơn.

Triệt cười nhẹ, kiểu cười hiếm, kiểu cười mà anh chỉ thấy vài lần trong cả mười năm.

– Đi đi. Tao có hai mươi phút trước khi trực đêm hết ca.


Cầu thang bộ tầng ba. Đèn cầu thang tắt, chỉ ánh sáng lọt từ cửa sổ hành lang, trăng mỏng, mờ. Bước chân hai người vang đều trong cầu thang vắng, bê tông lạnh dưới đế giày.

Anh đi trước. Cô đi sau. Không nói.

Tầng hai, rồi tầng một, rồi sảnh. Cửa sau Cục, lối ra hẻm nhỏ đường Đồng Khởi, nơi nhân viên hay ra hút thuốc lúc khuya. Anh mở cửa, nhìn ra, hẻm vắng, đèn đường vàng, tiếng xe máy xa, gió đêm Sài Gòn mùa hè mang mùi hoa sữa nồng và mùi bê tông nóng đang nguội dần.

Cô bước ra cạnh anh. Và anh nhận ra: lần đầu tiên trong sáu năm, anh ra khỏi Cục không phải vì nhiệm vụ. Ra vì trốn. Ra vì phản bội. Ra vì bạn thân đã chọn đứng về phía anh thay vì phía tổ chức.

Tao không xứng đáng với cậu ấy.

Hai người đi trong hẻm, vai cách vai, bóng in trên tường, dài, mỏng dưới đèn đường. Gió mang mùi cơm ai nấu muộn, mùi dầu chiên, mùi nước thải nhẹ từ rãnh gạch. Tiếng tivi vọng qua cửa sổ tầng hai, bản tin đêm, giọng phát thanh viên đọc tin tức mà không biết ba mươi nghìn người vừa khóc vì ký ức không phải của họ.

Không dị năng, không hệ thống, không Cục. Chỉ hai người đi trong đêm Sài Gòn, và anh nhận ra mình không nhớ lần cuối đi bộ với ai đó trong hẻm lúc một giờ sáng mà không phải vì nhiệm vụ.


Điện thoại rung.

Anh nhìn màn hình. Số lạ. Nhưng không lạ, vì anh nhận ra mã số đầu: mã nội bộ Cục, đường dây cũ, kiểu đường dây mà chỉ người trong hệ thống mới có.

Anh nghe.

Giọng phụ nữ. Dịu. Lạnh. Quen.

– Anh Thừa Dạ.

Bạch Tư Nguyệt.

Anh dừng lại. Vãn Hạ nhìn anh, mắt hỏi.

– Tôi có bạn anh, giọng Bạch Tư Nguyệt nói, nhẹ, kiểu nhẹ mà anh biết là nguy hiểm. Hứa Triệt. Anh ấy đang ở đây.

Triệt.

– Cậu ấy giúp anh trốn, đúng không? Cậu ấy gọi điện cho Cục, nói dối, kéo thời gian. Nhưng Cục không phải nơi duy nhất đang theo dõi mỏ neo.

Im lặng. Anh nắm chặt điện thoại, gân nổi trên tay, đau trong ngực trồi lên mạnh hơn.

– Tư Nguyệt. Cậu muốn gì.

– Muốn anh đến chỗ phong ấn. Lõi phong ấn, nơi cảm xúc hội tụ. Anh biết ở đâu, hồ sơ ghi rõ.

– Để làm gì?

– Để kết thúc. Tôi mệt rồi, anh ơi. Năm năm, tôi đau, tôi hận, tôi phá. Nhưng phong ấn rò rỉ đêm nay làm tôi nhớ lại: tôi từng yêu anh kiểu gì. Và tôi muốn kết thúc đúng cách.

Giọng cô nhẹ dần, mỏng, kiểu giọng mà anh nhớ từ năm năm trước, kiểu giọng Bạch Tư Nguyệt hai mươi tuổi, trước khi tất cả xảy ra.

– Đưa cô ấy theo. Mỏ neo. Tôi cần cô ấy ở đó. Nếu anh muốn mở phong ấn theo cách mới, cả ba người cần ở lõi.

Cả ba. Tao, Vãn Hạ, và Tư Nguyệt. Ba người từng yêu hoặc đang yêu cùng một người.

– Triệt sao?

– Bị thương nhẹ. Tôi không giết bạn anh. Tôi chỉ cần anh đến.

Tiếng thở nhẹ ở đầu bên kia. Rồi:

– Anh có ba giờ. Sau ba giờ, tôi mở phong ấn theo cách của tôi. Và cách của tôi không ai sống sót.

Cúp máy.


Anh đứng giữa hẻm, điện thoại trong tay, gió đêm lạnh trên mặt, mùi hoa sữa nồng.

– Bạch Tư Nguyệt, Vãn Hạ nói. Cô nhìn mặt anh đã biết.

Anh gật.

– Cô ấy bắt Triệt.

Cô im. Rồi:

– Mình đi.

Anh nhìn cô.

– Em biết cô ấy nguy hiểm. Biết lõi phong ấn nguy hiểm hơn. Biết em ở đó sẽ đẩy cộng hưởng vượt 95%.

– Em biết.

– Và em vẫn muốn đi.

Cô nhìn anh. Mắt đều, kiểu mắt mà anh đã thấy ở bậc cầu thang studio Bình Thạnh, ở lễ đường, ở Đà Lạt, ở mỗi lần cô nói "em chọn" mà mắt không rời anh.

– Triệt là bạn anh. Và em nợ anh ấy một lời cảm ơn chưa nói.

Anh nhắm mắt. Hít vào. Gió đêm mang mùi bê tông nguội, mùi đường phố, mùi Sài Gòn khuya.

Lõi phong ấn. Ba người. Tình yêu cũ, tình yêu mới, và thế giới đang vỡ. Ba giờ.

Vậy thì đi.

Anh mở mắt. Nhìn cô. Không nói "đừng đi." Không nói "nguy hiểm." Vì cô đã biết hết, và cô đã chọn, và anh đã học được: bảo vệ cô không có nghĩa là tước đi lựa chọn.

– Đi.

Hai người bước vào đêm Sài Gòn, vai cách vai, bóng dài trên mặt đường, hướng về phía lõi phong ấn, nơi mà hồ sơ ghi là khu vực bến Bạch Đằng, nơi mà năm năm trước Bạch Tư Nguyệt biến mất, nơi mà tình yêu và bi kịch luôn quay về cùng một chỗ.

Ch.78/91
1.805 từ