Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 85: Người từng yêu anh
Chương 85

Người từng yêu anh

Thừa Dạ và Vãn Hạ đang bước ra khỏi thành phố ký ức khi ánh sáng vàng bùng lên từ phía bến sông.

Không phải sáng trắng của phong ấn. Sáng vàng, ấm, kiểu sáng mà anh nhận ra ngay vì anh đã nhìn nó một lần, năm năm trước, khi Bạch Tư Nguyệt đứng trước mặt anh và tan vào không khí. Sáng của cộng hưởng bùng nổ. Sáng của người đang biến mất.

– Tư Nguyệt, anh nói, giọng nghẹt.

Vãn Hạ nắm tay anh chặt. Cô không hỏi, không cần hỏi, mắt nhìn màu đã cho cô biết: ánh sáng vàng kia là cảm xúc ai đó đang cháy, toàn bộ, hết sạch, kiểu cháy mà không có gì còn lại.

Thành phố ký ức tan nhanh hơn. Bến Bạch Đằng hiện ra, đêm, sông đen, lan can gỉ. Và ở mép nước, Bạch Tư Nguyệt đứng, phát sáng.


Cô đứng giữa sông mà không chìm. Nước đen đến mắt cá chân, gợn quanh bàn chân trần, và từ cổ tay cô, từ vết cháy cũ, ánh sáng vàng tỏa ra, dày, mạnh, chạy dọc theo mặt sông về phía lõi phong ấn đã vỡ. Cô đang vá, Thừa Dạ hiểu ngay, cô đang dùng cảm xúc của mình để vá những vết nứt trên bầu trời.

Hứa Triệt đứng trên bến, tay vẫn ôm vai, mắt nhìn cô, mặt trắng, không phải vì mất máu, vì sợ.

– Tư Nguyệt! Thừa Dạ gọi, chạy đến mép bến, tay buông Vãn Hạ. Dừng lại!

Bạch Tư Nguyệt quay đầu. Mắt cô sáng, không phải sáng phát quang, sáng thật, sáng của người đang mỉm cười, sáng mà anh nhớ từ năm năm trước, từ cửa Cục cũ Bình Thạnh, từ khi cô cầm hai ly trà đá đợi anh tan ca.

– Anh ra rồi, cô nói. Giọng nhẹ, gió mang, kiểu giọng qua khoảng cách nước. Tốt.

– Cậu đang làm gì?

– Vá. Phong ấn vỡ nhưng không cần vỡ hết. Cảm xúc tràn ra có thể hút lại nếu có mỏ neo mới. Và tôi vẫn là mỏ neo phụ, cô nói, bình tĩnh, kiểu bình tĩnh mà anh nhận ra là cô đã suy nghĩ kỹ rồi, không phải bốc đồng. Năm năm tôi nghiên cứu phong ấn để phá. Giờ tôi dùng kiến thức đó để vá. Hơi mỉa mai.

Ánh sáng từ cô mạnh hơn. Vệt nứt trên bầu trời bắt đầu mờ đi, chậm, từ viền, ánh sáng vàng của cô chạy dọc vệt nứt như sơn lấp vết rạn trên tường.

– Cái giá là gì? anh hỏi, dù anh biết. Dù Triệt đứng cạnh, mắt đỏ, đã biết.

Bạch Tư Nguyệt cười.

– Anh biết rồi mà.


Vãn Hạ bước đến cạnh Thừa Dạ. Cô nhìn Bạch Tư Nguyệt ở giữa sông, phát sáng, và trong mắt cô, Thừa Dạ thấy: lớp xanh nhạt, buồn, kiểu buồn mà cô dành cho người lạ đang đau, dù người lạ đó từng là kẻ thù.

Bạch Tư Nguyệt nhìn Vãn Hạ. Ánh mắt hai người phụ nữ gặp nhau qua mặt nước đen, qua ánh sáng vàng, qua tất cả những gì đã xảy ra giữa họ: sự nghi ngờ, sự đe dọa, ký ức giả, và cuối cùng, hiểu.

– Tô Vãn Hạ, Bạch Tư Nguyệt gọi, giọng rõ hơn. Tôi có thứ cho cô.

Cô giơ tay, lòng bàn tay hướng về phía Vãn Hạ, và từ giữa lòng bàn tay cô, một mảnh sáng nhỏ bay ra, nhẹ, tròn, kiểu mảnh ký ức mà Thừa Dạ đã thấy hàng nghìn cái trong lõi phong ấn. Mảnh sáng bay chậm qua mặt sông, qua không khí đêm, đến trước mặt Vãn Hạ, đợi.

– Đây là ký ức về cơ chế phong ấn, Bạch Tư Nguyệt nói, giọng yếu hơn, ánh sáng quanh cô mạnh hơn, cô đang cháy nhanh. Năm năm tôi tìm được cách đánh bại hệ thống. Không phải phá. Không phải chống. Đánh bại. Tôi không kịp dùng, nhưng cô có thể.

Vãn Hạ nhìn mảnh sáng, rồi nhìn Bạch Tư Nguyệt.

– Tại sao cho tôi?

– Vì cô là người ở lại, Bạch Tư Nguyệt nói. Đơn giản. Giọng không hận, không cay, chỉ thật. Vì cô ở lại khi anh ấy đẩy, cô nhìn thấy màu khi anh ấy diễn, và cô không bỏ chạy. Tôi đã bỏ chạy, theo nghĩa nào đó. Tôi biến mất và hận thay vì ở lại và hiểu. Cô khác.

Vãn Hạ đưa tay ra. Mảnh sáng chạm ngón tay cô, tan vào da, và cô nhắm mắt, hít nhanh, như vừa uống ngụm nước lạnh giữa trưa nóng. Khi mở mắt, đồng tử cô giãn, và Thừa Dạ biết: cô đã nhận, đã hiểu, đã thấy thứ mà Bạch Tư Nguyệt năm năm tìm kiếm.


Ánh sáng quanh Bạch Tư Nguyệt mạnh hơn. Chân cô bắt đầu trong suốt, từ ngón chân, lên mắt cá, kiểu tan chậm mà Thừa Dạ nhận ra, kiểu tan giống năm năm trước nhưng lần này không bạo lực, không bùng nổ, chỉ nhạt dần, mềm, kiểu nắng chiều phai.

– Tư Nguyệt, anh gọi, giọng khẽ, tay nắm lan can, khớp ngón trắng.

Cô nhìn anh. Cười. Cười thật, kiểu cười mà anh nhớ, kiểu cười hai mươi tuổi, kiểu cười trước khi tất cả tan vỡ.

– Thừa Dạ, cô gọi tên anh, đầy đủ, lần cuối. Tôi từng thật sự hạnh phúc. Anh biết không? Hai năm đó. Tôi hạnh phúc thật. Không phải vì dị năng, không phải vì sợi dây, vì anh. Vì anh hay mua trà đá cho tôi dù tôi không nhờ. Vì anh đợi tôi tan ca dù tôi bảo đừng đợi. Vì anh cười khi tôi kể chuyện dở.

Mắt anh nóng, cổ nghẹn, kiểu nghẹn khi nuốt thứ gì đó quá lớn mà không được nhả ra. Anh muốn khóc nhưng chưa, chưa phải lúc, chưa được phép, vì nếu anh khóc bây giờ thì khi cần khóc thật sự sẽ không còn gì để cho.

Giữ.

– Tôi tha thứ cho anh từ lâu rồi, cô nói, giọng nhẹ hơn, thân hình cô trong suốt đến đầu gối. Tôi chỉ không biết. Hận dễ hơn tha. Nhưng giờ tôi biết. Giờ tôi chọn tha.

Ánh sáng vàng từ cô bùng lên, mạnh, rộng, phủ khắp bến sông, và trên bầu trời, vệt nứt thứ nhất mất hẳn, vệt thứ hai mờ đi, mờ hơn, gần biến mất. Cô đang vá bằng tất cả những gì còn lại: tình yêu cũ, hận thù đã buông, năm năm nghiên cứu, năm năm sống mà không sống, tất cả biến thành ánh sáng, thành keo vá bầu trời.


Bạch Tư Nguyệt trong suốt đến eo.

Cô nhìn Hứa Triệt, người đã đứng cạnh cô đêm nay dù bị thương, người đã chữa vết cháy cổ tay cô ngày cô quay lại, người đã im lặng giữ bí mật của Thừa Dạ suốt năm năm dù biết cô hận.

– Triệt, cô gọi. Cảm ơn. Vì đã chữa cái tay.

Triệt cười, méo, mắt ướt, kiểu ướt mà anh giấu bằng cách nhìn xuống.

– Bác sĩ không cần được cảm ơn.

– Bạn thì cần.

Triệt ngước lên, và lần đầu tiên đêm nay, anh không giấu: nước mắt rơi, im, một giọt, rồi hai, rồi anh quệt bằng mu tay lành.

Bạch Tư Nguyệt quay lại nhìn Thừa Dạ lần cuối. Thân cô trong suốt đến ngực, chỉ còn khuôn mặt rõ, mắt sáng, cười.

– Lần này em vẫy tạm biệt được rồi, cô nói. Giọng nhẹ, gần không nghe, gió mang đi nửa. Lần trước em biến mất quá nhanh. Lần này em chọn.

Cô giơ tay. Vẫy. Nhẹ, kiểu vẫy mà cô chưa bao giờ được vẫy năm năm trước. Ngón tay cô trong suốt, ánh sáng chảy qua, và nụ cười cô ở đó, ở đó đến giây cuối cùng, khi khuôn mặt cô mờ đi, nhạt đi, và tan.

Ánh sáng vàng bùng lên lần cuối, rồi tắt.

Mặt sông lại đen. Bầu trời Sài Gòn không còn vệt nứt. Gió thổi, mùi bùn, mùi rong, mùi muối. Không có mùi bồ kết nữa.

Bạch Tư Nguyệt không còn ở đây.


Thừa Dạ đứng bất động ở mép bến sông. Tay nắm lan can, chặt, sắt gỉ ấn vào da, đau, nhưng anh cần đau vật lý vì đau trong ngực quá nhiều mà anh không được phép khóc. Chưa. Chưa phải lúc.

Cô ấy vẫy. Cô ấy cười. Cô ấy nói "em từng hạnh phúc thật." Và cô ấy biến mất.

Lần này cô ấy chọn.

Vãn Hạ đứng cạnh anh. Không nói. Không chạm. Chỉ đứng, gần, im, kiểu im của người biết rằng bây giờ không có lời nào đúng, chỉ có ở đây là đủ.

Hứa Triệt đứng phía sau, lưng dựa cột đèn, mắt đỏ, tay ôm vai, nhìn mặt sông nơi Bạch Tư Nguyệt vừa đứng.

Ba người. Đêm. Bến sông. Im lặng dài, kiểu im lặng sau tang lễ, kiểu im lặng mà không ai phá vì phá cũng không biết nói gì.

Rồi Vãn Hạ, nhẹ, rất nhẹ, đặt tay lên cánh tay anh. Không nắm, không siết, chỉ đặt. Kiểu đặt của người nói em ở đây mà không cần mở miệng.

Và Thừa Dạ thở. Thở sâu, hít mùi sông, mùi đêm, mùi mùa hè Sài Gòn. Thở như người vừa lặn quá lâu.

Bầu trời lành rồi. Thành phố ngừng khóc. Nhưng cái giá là Bạch Tư Nguyệt.

Lần này tao không để ai biến mất. Nhưng cô ấy chọn biến mất. Và tao không có quyền ngăn cô ấy chọn.

Anh nhìn mặt sông. Yên. Đen. Không còn gì.

– Về thôi, Triệt nói, giọng khàn, mệt. Về rồi tính tiếp.

Thừa Dạ gật. Nhưng không nhúc nhích. Chưa. Cho anh thêm một phút. Nhìn mặt sông. Nhìn chỗ cô đứng. Nhớ nụ cười cuối cùng.

Rồi anh quay lưng. Và bước đi.

Ch.85/91
1.681 từ