Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 48: Chương 48: Cô dâu không bỏ chạy
Chương 48

Chương 48: Cô dâu không bỏ chạy

Bạch Tư Nguyệt dừng lại.

Cô đã bước ra cửa kho, đã nửa người chìm trong đêm, gió biển thổi váy trắng bay về phía sông. Nhưng cô dừng. Quay lại. Không phải vì tiếc, không phải vì muốn nói thêm. Vì năng lực cô bùng lên, không chủ đích, kiểu phản xạ của người mang quá nhiều cảm xúc mà không kịp kìm.

Vãn Hạ cảm nhận trước khi nhìn thấy: ánh sáng xung quanh Bạch Tư Nguyệt xoắn mạnh, xoáy vào trong, rồi bật ra như sóng. Không khí trong kho đặc lại. Nến tắt lần nữa, nhưng lần này không phải bị thổi. Bị nuốt. Ánh sáng bị hút về phía Bạch Tư Nguyệt, và từ cô, lan ra một thứ Vãn Hạ đã thấy ở bến Bạch Đằng: vùng ký ức.

Nhưng lần này không phải ký ức của Thừa Dạ. Là ký ức của Vãn Hạ.


Vãn Hạ không kịp phản ứng. Một giây trước cô còn ngồi trên sàn bê tông, tay giữ vai Thừa Dạ, mùi nến tắt và gió biển. Một giây sau, cô đứng trong ánh sáng trắng, một mình, và xung quanh là tương lai.

Không phải ký ức. Ảo ảnh.

Cô nhìn thấy mình nằm trên giường bệnh viện. Trắng. Tóc rụng, da xanh, mắt nhắm. Vết nứt ánh sáng không còn mỏng nữa, đã lan khắp cơ thể, từ cổ tay lên cánh tay lên vai lên cổ, như mạng nhện phát quang dưới da. Và bên cạnh giường, một chiếc ghế trống.

Không ai ngồi đó. Không ai giữ tay cô.

Cảnh đổi. Cô nhìn thấy Thừa Dạ đứng trước mộ cô. Một mình. Mưa. Áo đen. Găng tay đen. Và trên bia mộ, tên cô, hai mươi hai tuổi. Anh không khóc. Anh chỉ đứng, và trên cổ tay trái anh, vệt sẹo cũ sáng lên trong mưa.

Anh sẽ tự gây tổn thương. Giống như sau Bạch Tư Nguyệt.

Cảnh đổi lần nữa. Hứa Triệt đứng trước cửa căn hộ tầng sáu, gõ cửa, không ai mở. Gõ lâu. Rồi phá cửa. Bên trong, tối. Bàn gỗ cũ, hai ghế, một cốc nước chưa uống, và bức tranh người che ô treo trên tường, bụi phủ.

Anh sẽ không sống nổi nếu em chết.


Vãn Hạ sợ.

Lần đầu tiên, cô sợ thật sự. Không phải sợ cho mình. Sợ cho anh. Sợ cái tương lai cô vừa nhìn thấy: Thừa Dạ một mình, lặng, mục rữa từ bên trong, giống hệt những gì Hứa Triệt đã mô tả về ba tuần sau ngày Bạch Tư Nguyệt biến mất. Tim ngừng hai lần. Tự gây tổn thương. Không ăn, không nói, không sống.

Nếu em chết, anh sẽ lặp lại.

Và lần này, Hứa Triệt có thể không cứu kịp.

Ảo ảnh xoáy mạnh hơn. Cảnh bệnh viện quay lại, gần hơn, rõ hơn: cô nhìn thấy tay mình trên giường, vết nứt sáng rực, da nứt ra, ánh sáng thoát qua, kiểu ánh sáng phá từ bên trong. Đau. Không phải đau trong ảo ảnh, mà đau thật, trên mu bàn tay phải cô, vết nứt rung, ấm, lan thêm nửa phân.

Đây không chỉ là ảo ảnh. Bạch Tư Nguyệt đang dùng năng lực kích hoạt vết nứt.

Vãn Hạ quỳ xuống trong ánh sáng trắng. Hai tay chống đất, thở gấp, mồ hôi lạnh. Xung quanh, ảo ảnh xoáy: tương lai mà cô chết, tương lai mà anh chết, tương lai mà cả hai đều biến mất và không ai nhớ.

Giọng Bạch Tư Nguyệt vọng từ xa, nhẹ, buồn, không ác ý:

"Đây là cái cô chọn. Cô muốn nhìn rõ không?"


Vãn Hạ nhắm mắt.

Ảo ảnh vẫn quay. Tương lai vẫn hiện. Nhưng sau mắt nhắm, cô nhìn thấy thứ khác: sợi dây cộng hưởng. Sáng. Ấm. Rung. Nối từ ngực cô đến nơi Thừa Dạ đang ở, xuyên qua ảo ảnh, xuyên qua vùng năng lực Bạch Tư Nguyệt, vẫn không đứt.

Dây vẫn đó.

Cô mở mắt. Nhìn xung quanh. Ảo ảnh vẫn xoáy, nhưng cô nhìn khác: không nhìn bằng mắt thường, nhìn bằng năng lực. Và bằng năng lực, cô thấy: ảo ảnh không phải tương lai thật. Chỉ là nỗi sợ được chiếu ra. Nỗi sợ của Bạch Tư Nguyệt, nỗi sợ cô đã sống năm năm: "Anh ấy sẽ chết vì tôi."

Cô ấy không ép em sợ. Cô ấy cho em thấy nỗi sợ của chính cô ấy.

Vì cô ấy tin đây là tương lai. Cô ấy đã sống trong nỗi sợ này năm năm, và cô ấy tin.

Vãn Hạ đứng dậy. Chậm. Đầu gối run, tay run, vết nứt trên mu bàn tay sáng nhẹ. Nhưng cô đứng.

Và cô bước.

Bước về phía sợi dây. Bước ngược ảo ảnh, ngược nỗi sợ, ngược tương lai mà Bạch Tư Nguyệt tin. Mỗi bước, ảo ảnh nhạt đi. Không phải vì cô phá được năng lực Đồng Tâm. Vì sợi dây cộng hưởng sáng hơn ảo ảnh. Vì tình cảm thật sáng hơn nỗi sợ.

Ánh sáng trắng nứt. Như kính vỡ, từng mảng tương lai giả rơi xuống, vỡ trên sàn không tồn tại, và phía sau, Vãn Hạ nhìn thấy: kho hàng Q4, bê tông, nến, ghế nhựa xô vẹo, và Thừa Dạ đang đứng, tay với về phía cô, mắt đỏ, miệng gọi tên cô mà cô không nghe tiếng.

Cô bước ra khỏi ảo ảnh.


Kho hàng. Bê tông. Nến cháy yếu.

Vãn Hạ đứng giữa lối đi, váy trắng dính bụi xi măng, tóc rối, hoa nhài rơi mất một bông, tay phải có vết nứt sáng hơn trước. Mắt cô ướt, nhưng không phải ướt vì sợ.

Thừa Dạ đứng cách cô ba bước. Tay anh vẫn với về phía cô, găng tay đen, mắt đỏ, mũi vẫn vương vệt máu khô. Triệt đứng sau, tay nắm chặt thành quyền. Bốn nhân viên Cục bao quanh vị trí Bạch Tư Nguyệt đứng, nhưng cô đã biến mất. Chỉ còn mùi hoa nhài và vệt sáng mỏng trên sàn bê tông, nơi giọt nước mắt cô rơi.

– Vãn Hạ, Thừa Dạ nói, giọng khàn.

Cô nhìn anh. Rồi nhìn tay mình. Vết nứt sáng, mỏng, chạy từ mu bàn tay xuống ngón giữa và ngón áp út, dài hơn trước, sáng hơn trước. Nhẫn nhựa vẫn trên ngón tay, ba nghìn đồng, mạ bạc tróc.

Cô bước tới. Ba bước. Đến trước mặt anh. Nắm tay anh, tay phải nắm tay trái anh qua lớp găng, và sợi dây giữa hai người sáng, rung, ấm, kiểu ấm mà không ảo ảnh nào giả được.

– Em nhìn thấy, cô nói, giọng nhẹ, hơi run. Tương lai mà em chết. Tương lai mà anh đứng trước mộ em. Tương lai mà anh lặp lại sau Bạch Tư Nguyệt.

Anh nhìn cô. Đợi.

– Và em vẫn chọn ở lại.

Anh nhắm mắt. Một giây. Hai giây. Rồi mở. Mắt ướt, lần đầu tiên đêm nay, ướt thật, không phải đỏ khô kiểu đã khóc hết. Ướt kiểu có nước mắt đang giữ, chưa rơi, nhưng ở đó.

– Vãn Hạ. Em có thể chết.

– Em biết.

– Vết nứt đang lan.

– Em nhìn thấy.

– Tám ngày nữa...

– Em biết. Và em vẫn đứng đây.

Cô mỉm cười. Nhỏ. Nhẹ. Kiểu cười quen thuộc, kiểu Vãn Hạ: không rực rỡ, không vui vẻ, chỉ ấm, chỉ ở đây, chỉ em biết anh rồi.

– Em không bỏ chạy. Bạch Tư Nguyệt cho em nhìn thấy nỗi sợ của cô ấy, và em hiểu. Em hiểu tại sao cô ấy hận. Vì cô ấy sợ y như em. Nhưng khác một điều.

– Gì?

– Cô ấy không được chọn. Em được.


Triệt đứng sau lưng hai người. Nhìn. Lâu.

Rồi anh cởi kính, lau mắt kính bằng vạt áo vest mượn, đeo lại, và nói, giọng nhẹ hơn bình thường:

– Về thôi. Tín hiệu đã phát đủ. Bẫy hoạt động, nhưng không bắt được ai.

– Cô ấy không đến vì bẫy, Thừa Dạ nói.

– Tao biết.

Im lặng. Ba người đứng trong kho hàng bỏ hoang, nến cháy yếu, hoa giả lệch xô. Lễ đường đã tan, nhưng nhẫn nhựa vẫn trên ngón tay Vãn Hạ, và sợi dây giữa hai người vẫn sáng.

Họ bước ra khỏi kho. Đêm Sài Gòn, trời trong, sao thưa, gió mang vị sông. Bốn nhân viên Cục dọn dẹp phía sau, xếp ghế, cuốn vải, nhặt hoa giả, kiểu người dọn xong một buổi tiệc mà không ai vui.

Vãn Hạ bước cạnh Thừa Dạ. Váy trắng dính bụi, dép, tóc rối, hai bông hoa nhài còn lại trên tóc đã héo. Tay phải cô có vết nứt sáng nhẹ trong đêm, mỏng như sợi chỉ phát quang, và cô nhìn nó, lần đầu tiên nhìn rõ, nhìn lâu, rồi nói:

– Đẹp.

Thừa Dạ nhìn cô. Không hiểu.

– Vết nứt. Sáng. Đẹp.

Cô ấy nhìn thứ đang giết mình và nói đẹp.

Anh không nói gì. Chỉ bước cạnh cô, trong đêm, và nghĩ: Có bao giờ tao xứng đáng với người này không?

Không. Nhưng cô ấy không cần tao xứng đáng. Cô ấy cần tao ở đây.

Sợi dây rung nhẹ giữa hai người. Ấm. Đều. Sáng.

Tám ngày.

Ch.48/91
1.561 từ