Cái tên bị cấm
Cô chọn sai thời điểm.
Chiều thứ tư, tầng sáu, hành lang vắng. Thừa Dạ vừa từ phòng họp bước ra, tay cầm tập hồ sơ, mắt mệt, kiểu mệt của buổi họp kéo dài. Vãn Hạ chờ ở đầu hành lang, lưng dựa tường, tay nắm dây túi vải, và khi cậu đi ngang, cô gọi:
– Anh.
Cậu dừng. Nhìn cô. Gật đầu nhẹ, kiểu gật quen thuộc, kiểu gật "tôi thấy cô rồi nhưng không biết nên nói gì".
– Em muốn hỏi anh một chuyện.
– Hỏi đi.
Giọng cậu nhẹ, không phòng thủ, bình thường hơn mọi khi. Có lẽ vì đang mệt, có lẽ vì hai tuần qua đã quen sự hiện diện của cô, có lẽ vì sau đêm mưa, cậu đã bớt giả vờ, dù chỉ một chút.
– Bạch Tư Nguyệt là ai?
Cô nhìn thấy ngay.
Không phải thay đổi từ từ. Mà tức thì. Lớp ánh sáng quanh Thừa Dạ co giật, toàn bộ, như thể ai vừa ném một hòn đá vào mặt hồ lặng, và sóng loang ra, nhanh, dữ, tối. Vệt vàng nhạt ở ngực tắt. Lớp tối ở vai, ở tay, ở mặt dày lên, đen, gần như hấp thụ mọi ánh sáng xung quanh. Và ở sâu bên trong, chỗ trái tim, một vệt đỏ bùng lên, dữ dội, rồi tắt, rồi bùng, rồi tắt, như nhịp tim đang loạn.
Mắt cậu thay đổi. Từ mệt sang trống. Không phải lạnh, không phải giận. Trống. Kiểu mắt của người vừa nghe một tiếng nổ mà tai chưa kịp xử lý.
Tay cậu nắm chặt. Găng tay đen kéo căng trên đốt ngón, và Vãn Hạ nghe thấy, nhẹ, tiếng da găng tay kêu khi bị kéo quá mức.
– Anh.
Cô bước đến một bước, và cậu lùi.
Lùi. Thừa Dạ lùi. Cô chưa bao giờ thấy cậu lùi. Cậu đứng yên khi bị mắng, đứng yên khi bị hỏi, đứng yên khi đau. Nhưng bây giờ cậu lùi, và bước lùi đó nói với cô: cái tên đó nguy hiểm hơn cô nghĩ.
– Đừng hỏi.
Giọng cậu không nhẹ nữa. Sắc. Ngắn. Kiểu giọng cô chưa từng nghe, kiểu giọng không phải vì giận cô mà vì sợ. Sợ sâu. Sợ cũ.
– Đừng nhắc cái tên đó.
> **"CẢNH BÁO: Phản ứng cảm xúc vượt ngưỡng. Cộng hưởng dao động bất thường: 31.7% → 34.2% → 31.9%. Ký chủ, ổn định lập tức."**
Hệ thống vang lên trong ý thức Thừa Dạ, gấp, nhanh hơn bình thường, kiểu gấp mà cậu ít khi nghe. Và kèm theo hệ thống, cơn đau, ở ngực, ở thái dương, ở chỗ mà sáu năm trước cậu đã nghĩ đã lành nhưng thực ra chỉ che đi.
*Bạch Tư Nguyệt.*
*Cô ấy biết tên Bạch Tư Nguyệt.*
*Ai nói?*
Cậu nhìn Vãn Hạ. Mắt cô, trong, lo lắng, nhưng không sợ. Cô không biết. Cô chỉ nghe được một cái tên, chỉ hỏi một câu hỏi, và cô không biết câu hỏi đó vừa mở lại vết thương mà cậu đã cố chôn sáu năm.
Hồ sơ rơi khỏi tay cậu. Giấy tờ tung ra trên sàn hành lang, trắng, bay nhẹ, rồi nằm im. Cậu không cúi nhặt.
Tiếng bước chân phía sau. Nhanh. Dứt khoát.
– Thừa Dạ.
Hứa Triệt.
Anh xuất hiện ở đầu hành lang, áo khoác trắng bác sĩ, mắt nhìn nhanh từ Thừa Dạ sang Vãn Hạ, đánh giá, rồi bước đến, tay đặt lên vai Thừa Dạ. Chắc. Nặng. Kiểu đặt tay của người đã làm điều này nhiều lần.
– Hít thở. Nhìn tao.
Thừa Dạ nhìn. Mắt cậu, trong một giây, không phải mắt hai mươi ba tuổi. Mà mắt mười tám, mười chín, mắt của đứa trẻ vừa nhìn thấy người yêu biến mất trước mặt. Rồi cậu chớp, và quay lại.
– Tao ổn.
– Cậu không ổn. Đi. Tầng ba.
Hứa Triệt không nhìn Vãn Hạ. Không nói gì với cô. Chỉ dẫn Thừa Dạ đi, tay vẫn trên vai, về phía cầu thang, về phía phòng y tế tầng ba, nơi cánh cửa sơn trắng cuối hành lang đợi sẵn.
Nhưng trước khi rẽ vào cầu thang, Hứa Triệt quay lại, nhìn cô, nhanh, và nói, giọng không giận nhưng rất rõ:
– Có những vết thương không nên đào lên. Cô hiểu không?
Rồi hai người khuất sau góc cầu thang. Tiếng bước chân nhẹ dần, nhẹ dần, rồi im.
Vãn Hạ đứng ở hành lang tầng sáu, một mình, giữa những tờ giấy trắng nằm rải trên sàn.
Cô cúi xuống nhặt hồ sơ. Từng tờ, gọn, xếp lại. Tay cô run nhẹ, không phải vì sợ, mà vì hiểu: cô vừa chạm vào thứ sâu nhất trong Thừa Dạ, và thứ đó không chỉ đau, nó phá hủy.
Mắt cậu. Mắt cậu khi nghe cái tên đó. Cô sẽ không quên.
Cô đặt tập hồ sơ lên bàn tầng sáu, chỗ của cậu, rồi quay về studio tầng năm. Ngồi xuống, mở sổ vẽ, nhưng không vẽ. Cô lấy điện thoại ra, mở tin nhắn.
Cô nhớ mình đã nhắn cho Thanh chiều qua hỏi về Bạch Tư Nguyệt. Thanh trả lời vài dòng, chủ yếu là lặp lại lời Đức, và cô đã ghi chú lại.
Cô mở đoạn chat.
Trống.
Đoạn tin nhắn với Thanh về Bạch Tư Nguyệt, bảy tin nhắn qua lại, biến mất. Lịch sử chat vẫn còn, những tin nhắn trước đó (hẹn ăn trưa, hỏi giờ) nguyên vẹn. Nhưng bảy tin nhắn hỏi về Bạch Tư Nguyệt, không còn.
Cô kéo lên. Kéo xuống. Kiểm tra thùng rác. Không có.
*Tin nhắn bị xóa?*
*Ai xóa?*
Cô nhìn điện thoại, màn hình sáng trong ánh đèn studio, và cô cảm nhận: có gì đó lớn hơn cô tưởng đang xảy ra. Không chỉ là Thừa Dạ giữ bí mật. Có một thứ gì đó, một hệ thống, một sức mạnh nào đó, đang chủ động giấu thông tin.
Cái tên Bạch Tư Nguyệt không chỉ bị cấm nói. Nó bị cấm tồn tại.
Cô đóng điện thoại. Nhìn ra cửa sổ tầng năm, nơi nắng chiều Sài Gòn hắt vào, vàng, nóng, và phía dưới, đường phố ồn ào, xe máy, tiếng còi, tiếng người, bình thường, bình thường đến mức gần như mỉa mai.
*Em sẽ tìm ra. Dù anh không nói. Dù ai đó xóa đi. Em sẽ tìm ra.*
Cô mở sổ vẽ. Trang trắng. Và cô viết, bằng bút chì, ba chữ, ở góc trang, nhỏ, đủ để mình đọc:
*Bạch Tư Nguyệt.*
Ba chữ mà không ai muốn cô biết.