Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 33: Người phụ nữ mặc váy trắng
Chương 33

Người phụ nữ mặc váy trắng

Quán trà nằm trong con hẻm nhỏ ở quận nhất, giữa hai tòa nhà cũ, mái ngói rêu phong, cửa gỗ sơn nâu, và bên trong tối nhẹ, mùi trà sen, mùi gỗ thông, mùi thời gian. Kiểu quán mà Vãn Hạ thường vẽ: cũ, đẹp, yên, như ai đó cắt một mảnh Hà Nội rồi đặt vào giữa Sài Gòn.

Cô đến sớm mười phút. Ngồi ở bàn gỗ góc trong, cạnh cửa sổ nhìn ra hẻm, và gọi trà ô long. Tách trà nóng, hơi bốc, và cô ôm tách bằng hai tay, nhìn ra ngoài, chờ.

Thừa Dạ nói đừng đi. Anh nói bằng giọng mà cô chưa từng nghe: không phải lạnh, không phải kiểm soát, mà sợ. Ánh sáng quanh anh tối sầm khi anh nói, và cô nhìn thấy: sợi dây giữa hai người co giật, kiểu co giật của người đang cố kéo lại thứ gì đó sắp tuột khỏi tay.

Nhưng cô vẫn đến. Vì cô cần biết.

Cô cần biết ai là người phụ nữ mà ánh sáng của Thừa Dạ tối sầm mỗi khi nhắc đến. Cô cần biết ai là người mà anh giấu kỹ đến mức hệ thống phải xóa tin nhắn trên điện thoại cô. Cô cần biết ai là Bạch Tư Nguyệt.

Cô đến đúng giờ hẹn.

Cửa mở. Ánh sáng từ ngoài hẻm tràn vào, chói một giây, rồi bóng người. Người phụ nữ bước vào, váy trắng, tóc dài, da trắng, và đẹp. Đẹp kiểu làm người ta dừng lại, kiểu đẹp có trọng lượng, kiểu đẹp mà Vãn Hạ, với con mắt họa sĩ, nhận ra ngay: không phải đẹp tự nhiên nữa, mà đẹp đau, đẹp kiểu người đã vỡ ra rồi tự ghép lại, và các mảnh không khớp hoàn toàn.

Và ánh sáng cảm xúc quanh cô ấy.

Vãn Hạ nhìn, và phải mất vài giây để xử lý: quanh người phụ nữ này, ánh sáng không giống bất kỳ ai cô từng gặp. Không phải một lớp, không phải nhiều lớp. Mà xoắn. Vàng bạc lẫn tím thẫm, đau và hận quấn vào nhau, chặt, như hai con rắn siết nhau, và ở giữa, sâu, mỏng, gần như không thấy: một chấm đỏ. Nhỏ. Ấm. Yêu.

*Cô ấy vẫn yêu ai đó.*

*Yêu rất nhiều. Và hận vì yêu.*

Người phụ nữ mỉm cười. Ngồi xuống đối diện. Gọi trà hoa cúc. Và nói, giọng nhẹ, dịu, kiểu dịu mà Vãn Hạ nhận ra ngay là không thật, vì màu quanh cô ấy không dịu chút nào:

– Cảm ơn em đã đến. Tôi là Nguyệt.

Nguyệt. Không nói họ. Không nói tên đầy đủ. Chỉ Nguyệt.

– Em là Vãn Hạ.

– Tôi biết.

Im lặng. Trà hoa cúc đến. Nguyệt cầm tách, ngón tay dài, móng sơn nhạt, và uống một ngụm, chậm, thanh lịch, kiểu người quen uống trà một mình.

– Em làm minh họa cho Cục, đúng không?

– Đúng.

– Và em quen Lâm Thừa Dạ.

Không phải câu hỏi. Vãn Hạ nhìn cô ấy, và khi tên Thừa Dạ được nói ra, ánh sáng quanh Nguyệt thay đổi. Tím thẫm sáng lên, vàng bạc rung, và chấm đỏ ở giữa nhói, kiểu nhói mà Vãn Hạ từng thấy ở Thừa Dạ mỗi khi anh nhìn bức tranh người che ô.

*Cô ấy yêu anh.*

*Cô ấy chính là Bạch Tư Nguyệt.*

Vãn Hạ không nói ra. Cô giữ mặt bình tĩnh, tay ôm tách trà, và chờ. Vì cô biết: người chủ động mời gặp sẽ nói trước.

Và Nguyệt nói.

– Tôi biết em nhìn thấy cái gì đó quanh người. Em có năng lực, giống anh ấy.

– Em nhìn thấy màu.

– Vậy em nhìn thấy màu gì quanh tôi?

Vãn Hạ nhìn kỹ. Rồi nói, thật:

– Đau. Hận. Và yêu.

Nguyệt cười. Nhẹ, buồn, và nụ cười đó không chạm đến mắt.

– Em giỏi. Anh ấy cũng giỏi nhìn thấy cảm xúc. Nhưng anh ấy không bao giờ nói ra. Anh ấy giấu hết, giả vờ không thấy, rồi rời đi.

Im lặng.

– Em biết anh ấy đã chia tay bao nhiêu người không?

– Biết.

– Và em vẫn ở đây.

– Vâng.

Nguyệt nghiêng đầu. Nhìn Vãn Hạ, lâu, kỹ, kiểu nhìn mà cô cảm nhận được: không phải đánh giá, mà tìm kiếm. Tìm xem cô có giống mình không.

– Tôi cũng từng ở đó. Từng tin rằng mình khác. Từng nghĩ: mình sẽ là người ở lại, mình sẽ là ngoại lệ. Anh ấy cười với mình, nắm tay mình, hứa với mình. Và một sáng, anh ấy nói: "Tôi chưa từng yêu em."

Giọng cô ấy không run. Không đau. Phẳng, như đọc lại một đoạn đã thuộc lòng.

– Cô không phải người đầu tiên nghĩ mình có thể cứu anh ấy, Vãn Hạ. Và cô cũng sẽ không phải người cuối cùng bị anh ấy bỏ lại.

Vãn Hạ nghe. Nghe hết. Không ngắt, không phản bác, không bảo vệ Thừa Dạ.

Cô nghe vì cô biết: mỗi câu Nguyệt nói đều thật. Thật từ góc nhìn của cô ấy. Thật trong trải nghiệm của cô ấy. Anh ấy đã hứa, đã nói dối, đã rời đi. Đó là sự thật.

Nhưng không phải toàn bộ sự thật.

– Tôi biết anh ấy nói dối.

Vãn Hạ nói, nhẹ.

Nguyệt dừng lại. Nhìn cô.

– Gì?

– Anh ấy nói dối khi chia tay chị. Anh ấy yêu chị. Và anh ấy suýt chết sau đó.

Im lặng. Ánh sáng quanh Nguyệt rung. Tím thẫm loang ra, rộng hơn, và chấm đỏ ở giữa sáng hơn, nhói hơn.

– Em biết gì?

– Em đọc hồ sơ. Anh ấy nằm viện ba tuần. Tim ngừng đập hai lần. Hứa Triệt cứu sống.

Nguyệt im lặng. Rất lâu. Tay cô ấy nắm chặt tách trà, và Vãn Hạ nhìn thấy: ngón tay trắng bệch, đốt ngón run, và ánh sáng quanh cô ấy không còn xoắn nữa, mà đứng yên, kiểu đứng yên của người vừa bị ai đó kéo ghế ra khi đang ngồi.

Rồi Nguyệt cười. Lần này khác. Không buồn, không lạnh. Mà cay, kiểu cười của người vừa nghe điều mà mình đã sợ nghe nhất.

– Vậy anh ấy không bỏ tôi vì không yêu. Anh ấy bỏ tôi để cứu tôi.

– Vâng.

– Và kết quả là tôi thành thế này.

Cô ấy đưa tay ra. Và Vãn Hạ nhìn: trên cổ tay Nguyệt, không phải vết nứt ánh sáng như cô, mà vết cháy. Vết cháy mỏng, xoắn, chạy dọc từ cổ tay lên cánh tay, kiểu vết cháy mà cô đã thấy trong ảnh hiện trường (cô vẽ minh họa cho hồ sơ Cục, cô biết).

*Sợi dây cộng hưởng bùng nổ đã để lại dấu trên cơ thể cô ấy.*

– Anh ấy cứu tôi bằng cách phá hủy tôi. Và bây giờ, em nghĩ anh ấy sẽ không làm điều tương tự với em?

Nguyệt đứng dậy. Đặt tiền lên bàn. Nhìn Vãn Hạ, và nụ cười cuối cùng của cô ấy mỏng, nhẹ, kiểu mỏng của lưỡi dao đã mài quá nhiều lần.

– Chúc em may mắn hơn tôi, Vãn Hạ. Thật lòng.

Cô ấy quay đi. Bước ra cửa. Váy trắng trong nắng chiều, tóc dài, lưng thẳng, và Vãn Hạ nhìn theo.

Và cô thấy: bóng của Nguyệt trên nền gạch hẻm tối sẫm bất thường. Không phải bóng bình thường, mỏng, xám. Mà đặc, đen, kiểu đen của năng lượng cảm xúc bị nén quá lâu, sắp bùng.

Cô nhìn cho đến khi bóng trắng khuất ở cuối hẻm. Rồi nhìn xuống tách trà ô long đã nguội. Và nhìn cổ tay trái mình, nơi vết nứt ánh sáng đang lấp lánh nhẹ dưới ánh nắng chiếu qua cửa sổ.

*Vết cháy của chị ấy. Vết nứt của em. Cùng một nguồn gốc.*

*Cùng vì yêu anh ấy.*

Cô uống nốt ngụm trà nguội. Đắng, nhạt, và cô nghĩ: *mình không sợ bị bỏ rơi. Mình sợ anh ấy phải chọn giữa mình và chính mình, lần nữa, một mình, không ai được biết.*

Cô lấy sổ vẽ ra. Vẽ nhanh, bằng bút chì, vài nét: người phụ nữ váy trắng, bóng đen, tách trà hoa cúc, và ở góc, nhỏ, ghi:

*"Cô ấy cũng từng được yêu."*

Ch.33/91
1.406 từ