Chương 36: Cái bẫy cảm xúc
Sáng hôm đó, Sài Gòn không nóng.
Thừa Dạ bước ra khỏi căn hộ tầng sáu lúc bảy giờ hai mươi, sớm hơn thường lệ, tay găng tay đen cầm chiếc điện thoại hiển thị tin nhắn từ Cục: vùng dị năng cấp hai xuất hiện ở khu nhà kho cuối đường Trần Xuân Soạn, quận bảy. Cần đội phản ứng nhanh.
Anh đi thang bộ xuống. Từng bậc đều, từng tiếng chân gõ nhẹ trên bê tông cũ, và trong ngực, sợi dây cộng hưởng rung đều, ấm nhưng bất ổn, kiểu rung mà anh đã quen trong vài ngày qua. Vãn Hạ đang thức. Có thể đang pha cà phê. Có thể đang vẽ. Cô luôn dậy sớm khi buồn.
Và cô đang buồn vì tôi.
Anh gạt ý nghĩ đó đi. Nhiệm vụ trước. Cảm xúc sau. Anh đã sống theo cách này sáu năm. Một ngày nữa không phải vấn đề.
Nhưng khi xe Cục dừng ở khu nhà kho, khi anh bước xuống, khi đôi mắt lướt qua hiện trường, anh biết ngay: đây không phải vùng dị năng bình thường.
Không khí đặc quánh.
Không phải đặc kiểu nóng ẩm Sài Gòn, mà đặc kiểu có thứ gì đó chặn lại, ép lại, như ai đó đã dựng một bức tường vô hình quanh khu nhà kho rồi bơm đầy bên trong bằng cảm xúc. Mùi hoa lài rất nhạt bay trong gió, thoáng qua, như ai đó đã đứng ở đây vài giờ trước rồi bỏ đi.
Hoa lài.
Anh dừng lại. Tay phải nắm chặt.
Lần cuối anh ngửi thấy mùi hoa lài ở hiện trường là vụ mất tích Thủ Đức. Bạch Tư Nguyệt. Cô ấy đã ở đây.
"Phát hiện dị năng không xác định. Phạm vi: bán kính 200m. Loại: thao túng cảm xúc. Cảnh báo: vùng này ép đối tượng nói điều thật lòng nhất."
Anh đọc dòng chữ hai lần. Ép nói thật.
Bẫy.
Anh quay lại, định ra khỏi phạm vi. Nhưng bước thứ hai, sợi dây trong ngực giật mạnh. Không phải đau. Mà là tín hiệu: Vãn Hạ đang đến gần.
Anh rút điện thoại. Gọi. Không ai bắt máy.
Không.
Anh chạy về phía cổng khu nhà kho, nhưng vùng dị năng đã đóng. Không phải tường vật lý, mà là rào cảm xúc: mỗi bước tiến về phía rìa, cơ thể nặng thêm, chân chậm lại, như đang lội qua nước đặc. Vùng này không cho phép ai ra ngoài cho đến khi nói thật.
Bạch Tư Nguyệt. Mày biết cô ấy sẽ đến.
Mày biết tao sẽ đến.
Mày muốn chúng tao cùng mắc kẹt.
Vãn Hạ đến mười phút sau.
Cô bước qua cổng nhà kho, tay cầm sổ vẽ, áo sơ mi trắng bỏ ngoài quần, tóc buộc gọn. Trông cô bình thường, bình thường đến mức đau, vì anh biết cô không bình thường: dưới vẻ ngoài đó, vết nứt ánh sáng trên mu bàn tay cô đang sáng, nhỏ, kiểu sáng mà chỉ người có dị năng mới nhìn thấy.
– Anh nhận tin nhắn Cục, cô nói. Có vùng cấp hai, em xin đi cùng.
– Quay lại.
Cô dừng. Nhìn anh. Mắt cô trong, kiểu trong mà anh không dám nhìn lâu vì cô đọc được mọi thứ qua màu.
– Anh đang sợ, cô nói nhẹ. Không phải câu hỏi. Cô nhìn thấy.
– Vùng này có bẫy. Quay lại, Vãn Hạ.
– Bẫy gì?
Anh muốn nói dối. Nói rằng vùng dị năng nguy hiểm, có thể gây thương tích. Nhưng miệng anh không nghe lời. Câu thoát ra, thật, sống, đau:
– Bẫy ép nói thật. Và tôi không muốn nói thật trước mặt em.
Cô nhìn anh. Im lặng. Rồi bước tới.
– Em biết rồi, cô nói. Em đã biết anh đau từ lâu. Nói thật không thay đổi gì.
Sai. Nói thật sẽ thay đổi mọi thứ.
Nhưng cô đã bước vào phạm vi. Rào cảm xúc đóng lại sau lưng cô, và Thừa Dạ cảm nhận được: vùng dị năng mạnh lên. Hai đối tượng. Hai sợi dây cảm xúc. Nhiên liệu hoàn hảo cho cái bẫy của Bạch Tư Nguyệt.
Họ đứng trong nhà kho trống. Mái tôn. Ánh sáng xiên qua khe hở, vẽ những vệt dài trên nền xi măng nứt. Không có ai khác. Chỉ hai người, sợi dây cộng hưởng giữa họ sáng rực trong bóng tối, và vùng dị năng ép xuống từ mọi phía như bàn tay vô hình.
Thừa Dạ cố kiểm soát. Anh đã từng kiểm soát lời nói suốt sáu năm, đã học cách nuốt sự thật, đã thuần thục việc chia tay bằng câu nói dối. Nhưng vùng này khác. Nó không tấn công cơ thể, nó tấn công ý chí: mỗi giây trôi qua, mỗi nhịp tim, lời thật nhất trong lòng anh dâng lên thêm một chút, đẩy lên cổ, đẩy lên môi.
Đừng nói. Đừng nói.
– Anh, Vãn Hạ gọi nhẹ. Cô đứng cách anh ba bước. Ánh sáng mái tôn rơi trên vai cô, ấm, mỏng. Em cũng cảm thấy. Giống có ai đang kéo từ bên trong.
– Đừng nói gì. Cắn răng lại.
– Anh sợ em nghe?
Sợ. Sợ em nghe rồi không đi. Sợ em nghe rồi ở lại. Sợ em nghe rồi yêu thêm. Sợ mức cộng hưởng tăng thêm một phần trăm và phần trăm đó là phần trăm giết em.
Anh không nói. Nhưng vùng dị năng ép, ép, ép. Và sợi dây cộng hưởng rung mạnh, sáng mạnh, như biết rằng lời thật sắp thoát ra.
Thừa Dạ quỳ xuống. Hai tay chống trên nền xi măng, găng tay đen cọ vào bụi, đầu cúi, và anh cảm nhận lời đó dâng lên trong ngực, không thể ngăn, không thể cắn, không thể nuốt.
Tôi yêu em.
Và vì tôi yêu em, tôi sẽ rời xa em.
Miệng anh mở. Giọng anh run, nhỏ, kiểu nhỏ mà chỉ im lặng mới nghe được:
– Tôi yêu em, Vãn Hạ. Nên tôi nhất định sẽ rời xa em.
Im lặng.
Sợi dây cộng hưởng giữa họ bùng sáng. Trắng. Ấm. Đau. Kiểu sáng mà Vãn Hạ chưa từng thấy, dù cô đã nhìn nó hàng trăm lần: không phải sáng của hy vọng, không phải sáng của vui. Mà sáng của một người yêu thật sự, yêu đến mức tự tay cắt sợi dây mà anh đang giữ.
Cô nhìn anh quỳ dưới đất. Tay găng tay đen chống nền xi măng, vai hơi run, đầu cúi. Và quanh anh, ánh sáng cảm xúc cô nhìn thấy từ ngày đầu tiên, nhiều lớp, nhiều màu, giờ chỉ còn hai: một lớp vàng ấm rất sâu, rất mỏng, sáng nhất cô từng thấy. Và bên ngoài, lớp xám bạc lạnh, dày, như ai đó đã lấy tình yêu rồi bọc nó trong nỗi sợ.
Anh yêu em.
Bốn chữ. Cô đã đoán, đã biết, đã nhìn thấy qua màu, qua cách anh giữ bức tranh, qua cách anh nấu cơm, qua cách anh cầm ô của cô rồi trả lại với vết xước mới. Nhưng nghe anh nói thành lời, nghe giọng anh run, nghe bốn chữ đó thoát ra như máu thoát ra từ vết thương, cô không chuẩn bị được.
Và anh nói thêm sáu chữ nữa.
"Nên tôi nhất định sẽ rời xa em."
Cô khóc. Không phải khóc nức nở, không phải khóc sụp đổ. Nước mắt chảy, im, xuống gò má, xuống cằm, rơi trên sổ vẽ đang cầm, làm ướt trang giấy trắng mà cô chưa kịp vẽ gì.
Lời yêu đẹp nhất cô từng nghe, cũng là lời chia tay.
– Anh nói yêu em, cô nói, giọng nhẹ, ướt. Nhưng anh không nói "ở lại". Hai câu đó có thể cùng tồn tại, anh biết không?
Anh không ngẩng lên. Vai vẫn run. Sợi dây vẫn sáng.
– Không, Vãn Hạ. Không được.
– Tại sao?
Vì tình yêu của tôi giết em. Vì cộng hưởng sẽ tăng. Vì vết nứt trên tay em sẽ lan. Vì phong ấn sẽ vỡ. Vì thế giới cần em nguyên vẹn, và tôi, tôi đang phá hỏng em mỗi ngày chỉ bằng cách yêu.
Nhưng anh không nói thêm. Vùng dị năng đã kéo ra câu thật nhất, và câu thật nhất đã thoát. Sức ép giảm. Bẫy đã hoàn thành mục đích.
Vãn Hạ bước tới. Một bước. Hai bước. Ba bước. Quỳ xuống trước mặt anh, sổ vẽ ướt nước mắt đặt sang bên, tay cô chạm lên vai anh, nhẹ, qua lớp áo.
– Em nghe thấy rồi, cô nói. Em nghe thấy anh yêu em. Và em nghe thấy anh sẽ rời đi.
Anh ngẩng lên. Mắt anh đỏ nhưng khô. Kiểu đỏ của người muốn khóc nhưng đã quên cách.
– Hai thứ đó cùng tồn tại trong anh, và anh đang chết vì nó, cô nói.
Cô đặt tay lên ngực anh. Chỗ sợi dây bắt đầu. Qua lớp áo, qua lớp găng tay, cô cảm nhận: nóng. Sáng. Và đau.
– Nhưng em không phải người sẽ chọn thay anh, cô nói. Em chỉ muốn anh biết: dù anh chọn gì, em đã nghe. Và em sẽ không quên.
Vùng dị năng tan.
Nhẹ, từ từ, như sương Đà Lạt tan dưới nắng: rào cảm xúc mỏng dần, không khí nhẹ đi, mùi hoa lài biến mất. Bạch Tư Nguyệt không hiện ra. Cô ấy không cần hiện ra. Bẫy đã đạt mục đích: ép hai người thú nhận, ép sợi dây sáng thêm, ép cộng hưởng tăng.
Và trong sợi dây vừa bùng sáng trắng, anh biết, dù chưa nhìn con số:
Cộng hưởng đã tăng.
"Cộng hưởng: 51.3%. Tăng 6.7% trong 18 phút."
Anh nhắm mắt. 51%. Hơn nửa. Lần đầu tiên vượt mốc năm mươi.
Bên cạnh, Vãn Hạ đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, lau nước mắt bằng mu bàn tay. Và khi cô giơ tay lên, anh nhìn thấy: vết nứt ánh sáng trên mu bàn tay đã lan xuống ngón, sáng hơn, rõ hơn, như sợi chỉ phát quang vẽ trên da.
Cô không nhìn thấy. Cô chưa bao giờ nhìn thấy vết nứt trên chính mình.
Nhưng anh nhìn thấy. Và anh biết: mỗi phần trăm cộng hưởng tăng, vết nứt lan thêm. Và khi nó lan hết bàn tay, cổ tay, cánh tay, đến ngực, đến tim, thì mỏ neo sẽ vỡ. Và cô sẽ không còn là Tô Vãn Hạ nữa.
Tôi vừa nói yêu em. Và câu đó có thể đang giết em.
Anh đứng dậy. Kéo găng tay chặt hơn. Bước ra khỏi nhà kho, không nhìn lại.
Vãn Hạ đứng một mình trong ánh sáng mái tôn, nước mắt đã khô, sổ vẽ ướt ôm trước ngực. Sợi dây cộng hưởng giữa họ dài ra khi anh bước xa, nhưng không mờ, không yếu. Sáng hơn. Ấm hơn. Và đau hơn.
Cô nhìn theo bóng lưng anh. Bóng lưng cao, gầy, găng tay đen, vai hơi khom, kiểu đi của người mang thứ gì đó quá nặng mà không ai thấy.
Anh nói yêu em. Nhưng anh bước đi.
Và em nghe cả hai. Lời yêu lẫn bước chân.