Chương 47: Lời thề không được nói
Bạch Tư Nguyệt đứng cuối lối đi. Nến đã tắt, nhưng cô phát sáng.
Không phải sáng đẹp. Sáng kiểu ánh sáng xoắn, kiểu Vãn Hạ đã thấy lần gặp ở quán trà: trắng bên ngoài, đỏ đen bên trong, hận và đau quấn vào nhau, không tách được. Nhưng hôm nay có thêm một lớp mới, mỏng, sáng hơn, ở tận cùng: buồn. Không phải buồn vì thua, mà buồn vì nhìn thấy thứ mình từng muốn, ở trong tay người khác.
Thừa Dạ cảm nhận qua sợi dây: áp lực. Năng lượng Đồng Tâm tỏa ra từ Bạch Tư Nguyệt, nặng, kiểu trọng lực kéo xuống, bẻ cong không khí xung quanh. Bốn nhân viên Cục đứng dậy, tay sẵn sàng, nhưng Triệt giơ tay ra hiệu: chờ.
– Đẹp quá, Bạch Tư Nguyệt nói.
Giọng cô nhẹ. Không mỉa mai. Không giận. Chỉ nhẹ, kiểu người nói một sự thật mà mình không muốn thừa nhận.
– Hôn lễ đẹp quá. Nến, hoa, lời nguyện. Cả cái bẫy cũng đẹp.
Cô bước tới. Mỗi bước, nến trên sàn bật sáng lại, nhưng ánh nến bị xoắn, lệch, kiểu ánh sáng đi qua lăng kính vỡ. Ghế nhựa hai bên rung nhẹ.
– Cô biết đây là bẫy? Triệt hỏi, giọng bình thản.
– Tôi biết từ trước khi các anh mua nến.
Cô dừng giữa lối đi. Nhìn Thừa Dạ. Nhìn Vãn Hạ. Nhìn tay hai người nắm nhau. Nhìn chiếc nhẫn nhựa trên ngón tay Vãn Hạ.
Và cô cười. Nụ cười nhỏ, buồn, kiểu cười mà chỉ người từng yêu mới hiểu: không phải vui, không phải đau, chỉ là nhận ra mình đã đến muộn cho một cuộc đời mà mình từng nghĩ là của mình.
– Anh chưa bao giờ nói với tôi như vậy, cô nói, nhìn Thừa Dạ. Không hứa, chỉ đứng đây. Anh chưa bao giờ nói câu đó.
Thừa Dạ nhìn Bạch Tư Nguyệt.
Năm năm. Lần cuối anh nhìn cô rõ ràng như thế này là ngày cô biến mất, ánh sáng trắng nuốt từ ngoài vào, mắt từ trắng sang đỏ. Bây giờ, cô đứng đây, váy trắng, tóc dài, đẹp hơn ngày xưa nhưng kiểu đẹp khác: đẹp buồn, đẹp mệt, đẹp kiểu hoa rơi xuống nước rồi trôi.
– Nguyệt.
Cô chớp mắt. Lâu rồi anh không gọi tên cô.
– Anh đã nói với cô. Tại bến Bạch Đằng. Anh xin lỗi.
– Xin lỗi không phải điều tôi cần, cô nói. Tôi cần được chọn. Giống cô ấy.
Cô nhìn Vãn Hạ. Ánh mắt không thù địch. Không ghen. Chỉ nhìn, kiểu nhìn người có thứ mà mình muốn và biết mình sẽ không bao giờ có.
– Cô may mắn, cô nói với Vãn Hạ, giọng nhẹ. Cô được nghe sự thật. Tôi thì không.
Vãn Hạ nhìn Bạch Tư Nguyệt. Ánh sáng xung quanh cô xoắn, đau, nhưng bên trong, chấm đỏ nhỏ ấm mà Vãn Hạ đã thấy từ lần gặp đầu, vẫn còn đó. Không tắt. Không bao giờ tắt.
Cô ấy vẫn yêu anh.
– Tôi biết, Vãn Hạ nói nhỏ. Tôi biết cô ấy sai vì không cho chị được chọn.
Bạch Tư Nguyệt nhìn cô. Lâu. Rồi quay sang Thừa Dạ.
– Vậy thì nói đi. Nói lời thề đi. Lần này thật.
Im lặng. Kho hàng, bê tông, nến xoắn, gió từ biển thổi vào mang theo vị mặn.
Thừa Dạ nhìn Vãn Hạ. Cô nhìn anh. Giữa hai người, sợi dây cộng hưởng sáng, ấm, rung, 88.2%.
Anh mở miệng. Và trong khoảnh khắc đó, anh muốn nói. Muốn nói lời thề thật, không phải kịch bản, không phải diễn, không phải cho bẫy. Muốn nói: Tôi sẽ ở cạnh em. Dù gì xảy ra. Câu mà anh đã nói năm mười tám tuổi trên mái nhà, với người khác, và đã phá.
Môi anh mấp máy. Chữ đầu tiên gần thoát ra.
Rồi đau.
Đau như bị xé từ bên trong ý thức. Không phải đau vật lý. Đau kiểu hệ thống can thiệp trực tiếp vào dây thần kinh, kiểu tín hiệu điện cực mạnh đánh vào mỗi sợi tế bào đang giữ suy nghĩ. Anh ngã quỵ, đầu gối chạm sàn bê tông, tay buông tay Vãn Hạ, mắt trắng đi một giây.
"Cấm. Lời thề kích hoạt phong ấn cấp bốn. Cộng hưởng sẽ vượt ngưỡng không đảo ngược."
Tao... biết...
"Ký chủ. Nếu ký chủ nói lời thề, cộng hưởng sẽ chạm 100% trong vòng 72 giờ. Mỏ neo sẽ vỡ. Đối tượng sẽ biến mất. Giống lần trước."
Giống lần trước.
Anh quỳ trên sàn, hai tay chống đất, đầu cúi, thở gấp. Máu rỉ từ mũi, một giọt, rơi trên bê tông xám.
Vãn Hạ quỳ xuống bên cạnh. Tay cô nắm vai anh, ấm, chắc. Mắt cô sợ lần đầu tiên đêm nay, nhưng không phải sợ cho mình, sợ cho anh.
– Anh!
– Không sao, anh nói, giọng khàn. Hệ thống... can thiệp.
– Tôi biết, Bạch Tư Nguyệt nói từ phía sau.
Cô đứng đó, nhìn Thừa Dạ quỳ trên sàn, máu mũi, và mắt cô thay đổi. Ánh sáng xung quanh cô xoắn mạnh hơn, nhưng chấm đỏ nhỏ ở giữa sáng hơn. Không phải vì yêu thêm. Vì nhớ. Nhớ đêm cuối cùng, khi anh nắm tay cô trên giường hẹp ở Cục cũ Bình Thạnh, và nói "không rời em." Rồi sáng hôm sau, mắt anh thay đổi, giọng lạnh, "tôi chưa từng yêu em."
Anh cũng bị nó chặn. Anh cũng muốn hứa. Và nó không cho.
– Đây là lý do, cô nói, giọng run nhẹ lần đầu tiên. Đây là lý do anh nói dối tôi.
Không ai trả lời. Thừa Dạ vẫn quỳ. Vãn Hạ giữ vai anh. Triệt đứng yên, mắt dán vào Bạch Tư Nguyệt, tay nắm chặt.
Bạch Tư Nguyệt bước tới một bước. Năng lượng Đồng Tâm bùng ra, nhẹ, nhưng đủ làm vải tuyn rung, hoa giả rơi khỏi xô. Bốn nhân viên Cục lùi nửa bước.
– Tôi đến không phải vì cái bẫy, cô nói, nhìn Triệt. Tôi đến vì tôi muốn nhìn.
Cô nhìn xuống Thừa Dạ, rồi nhìn Vãn Hạ, rồi nhìn sợi dây giữa hai người: sáng, ấm, rung, đẹp, kiểu sáng mà cô từng có và đã mất.
– Tôi muốn nhìn xem anh ấy có nói lời thề với cô không. Có hứa không rời cô không. Giống như đã hứa tôi.
Im lặng.
– Và anh ấy không nói. Không phải vì không muốn. Vì không được.
Nước mắt. Một giọt. Chảy trên má Bạch Tư Nguyệt, trong suốt, sáng, kiểu nước mắt của người mang dị năng: phát quang nhẹ, rơi trên vải trắng, để lại vệt sáng mỏng.
– Năm năm tôi hận anh vì anh nói dối. Vì anh nói "chưa từng yêu." Vì anh bỏ tôi không lý do.
Giọng cô run. Ánh sáng xung quanh cô xoắn, nhưng xoắn khác: không phải hận, mà đau. Đau thuần khiết, không pha, không che.
– Nhưng anh không bỏ tôi. Cái thứ ở trong đầu anh bỏ tôi.
Thừa Dạ ngẩng lên. Nhìn cô. Mắt anh đỏ, mũi vẫn rỉ máu, và anh nói, giọng khàn nhẹ:
– Tôi vẫn là người nói câu đó. Hệ thống ép, nhưng miệng là của tôi. Tôi chọn nói dối thay vì cho em biết sự thật. Đó là lỗi của tôi.
Bạch Tư Nguyệt nhìn anh. Lâu. Ánh sáng quanh cô rung, xoắn chậm lại, và chấm đỏ nhỏ ở giữa sáng nhất cô từng cho ai thấy.
– Tôi biết, cô nói. Và đó là lý do tôi không tha thứ.
Cô quay lưng. Bước về phía cửa kho. Gió biển thổi vào, tóc dài bay, váy trắng phất phơ trên sàn bê tông bẩn.
– Nhưng tôi cũng không phá nữa.
Cô dừng ở cửa. Không quay lại.
– Cái bẫy các anh dựng, tôi không cần. Bốn nhân viên kia, cho họ về. Tôi không đến vì các anh gọi. Tôi đến vì tôi muốn nhìn, lần cuối.
Triệt nhìn cô. Tay nắm chặt rồi buông.
– Còn cô, Bạch Tư Nguyệt nói, nửa quay, nhìn Vãn Hạ. Cô được chọn. Vậy thì chọn cho đúng.
Rồi bóng trắng bước vào đêm. Mùi hoa nhài nhạt dần. Nến bật sáng lại, từng ngọn, từ giữa tỏa ra hai bên, như ai đó vừa đi qua lần nữa và thổi ngược.
Thừa Dạ ngồi trên sàn bê tông. Vãn Hạ ngồi cạnh, tay vẫn giữ vai anh. Máu mũi đã ngừng, nhưng đầu anh vẫn đau âm ỉ, kiểu đau mà hệ thống để lại như lời nhắc: không được hứa, không được thề, không bao giờ.
"Cộng hưởng: 88.2%. Giữ nguyên. Bất ổn: tăng 12% do Đồng Tâm gần kề."
Anh không trả lời hệ thống. Anh nhìn cửa kho, nơi Bạch Tư Nguyệt vừa biến mất, và nghĩ một điều mà anh không nói ra:
Cô ấy không tha thứ. Nhưng cô ấy dừng.
Và điều đó, đau hơn cả khi cô ấy tấn công.
Vãn Hạ nghiêng đầu tựa vai anh. Nhẹ. Tóc cô chạm cổ anh, mùi sơn dầu quen, mùi hoa nhài từ ba bông trên tóc. Sợi dây giữa hai người rung, chậm, ấm, kiểu rung của hai trái tim đập cùng nhịp sau cơn bão.
– Anh có đau không? cô hỏi nhỏ.
– Hết rồi.
– Nói dối.
Đúng. Nói dối. Nhưng loại nói dối này, cô cho phép.
Ngoài cửa kho, đêm Sài Gòn, gió mang vị mặn từ sông. Nến cháy lại, hoa giả lệch trong xô nhựa, ghế nhựa xô xiêu. Lễ đường giả tan tành, nhưng tay hai người vẫn nắm nhau, trên sàn bê tông lạnh, giữa mùi nến tắt và hoa nhài.
Tám ngày.