Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 31: Cặp đôi biến mất
Chương 31

Cặp đôi biến mất

72 giờ trôi qua. Thừa Dạ không chia tay.

Hệ thống im lặng. Không trừng phạt, không cảnh báo, không thông báo. Im, hoàn toàn, kiểu im lặng trước cơn bão mà anh đã đủ kinh nghiệm để nhận ra, nhưng chưa đủ sức để tránh.

Anh chờ. Một ngày. Hai ngày. Ba ngày.

Ngày thứ tư, Cục gọi anh đi hiện trường.

Vụ mất tích đầu tiên xảy ra ở quận bảy.

Một cặp đôi, hai mươi sáu và hai mươi tám tuổi, yêu nhau bốn năm, sống chung trong căn hộ tầng mười hai. Hàng xóm nói: bình thường, vui, hay nấu ăn cùng nhau buổi tối, hay nắm tay đi bộ dọc bờ sông. Rồi một sáng, cả hai biến mất. Không có dấu vết xâm nhập, không có dấu hiệu bạo lực, không có ghi chú, điện thoại để trên bàn, giày dép vẫn ở kệ.

Chỉ có một thứ lạ: trên sàn phòng khách, một ký hiệu. Không phải vẽ, không phải viết. Mà cháy. Vết cháy nhẹ trên gạch men, hình xoắn, mỏng, dài chừng nửa mét, và khi Thừa Dạ quỳ xuống nhìn kỹ, tay run.

Ký hiệu đó giống sợi dây cộng hưởng.

Không phải giống hoàn toàn. Sợi dây cộng hưởng của anh sáng, ấm, lung linh. Ký hiệu trên sàn nhà này méo mó, xoắn, gãy ở giữa, và viền cháy xém, kiểu cháy không phải do lửa, mà do năng lượng cảm xúc bùng lên rồi tắt đột ngột.

– Cấp mấy?

Đồng nghiệp hỏi, tay cầm máy đo, mắt nhìn Thừa Dạ.

– Không phải vùng dị năng.

Anh đứng dậy. Nhìn quanh căn hộ. Bếp sạch, bát đĩa úp trên kệ, khăn lau gấp gọn. Trên tủ lạnh, một bức ảnh hai người, cười, nắng, biển, kiểu ảnh nghỉ mát bình thường. Trên bàn ăn, hai ly nước, một đầy, một uống dở.

Hai người sống bình thường. Yêu bình thường. Rồi biến mất.

– Có thông tin gì về năng lực không?

– Không. Cả hai đều bình thường. Không thuộc hệ thống quản lý dị năng.

Thừa Dạ nhìn lại ký hiệu trên sàn. Sợi dây cộng hưởng méo mó. Anh cảm nhận: dưới lớp cháy, còn sót lại một chút năng lượng, yếu, gần tắt, nhưng ở đó. Và năng lượng đó quen. Không phải quen kiểu đã gặp, mà quen kiểu cùng loại.

Cùng loại với sợi dây trong ngực anh.

Vụ thứ hai xảy ra ba ngày sau, ở quận Gò Vấp.

Cặp đôi trẻ hơn, hai mươi hai và hai mươi ba, yêu nhau hai năm. Biến mất cùng kiểu: không dấu vết, không bạo lực, chỉ có ký hiệu cháy trên sàn, sợi dây cộng hưởng méo mó, xoắn, gãy.

Thừa Dạ đứng ở hiện trường, nhìn ký hiệu, và nhận ra: vết cháy này mới hơn, sâu hơn, và năng lượng sót lại mạnh hơn vụ trước. Ai đó đang làm điều này, và họ đang mạnh lên.

– Hai vụ trong một tuần. Đều là cặp đôi yêu sâu. Đều biến mất không dấu vết. Đều để lại ký hiệu giống nhau.

Anh nói với đồng nghiệp, giọng phẳng, nhưng trong ngực, sợi dây cộng hưởng nối với Vãn Hạ co giật nhẹ, như cảm nhận được mối nguy.

– Anh nghĩ đây là dị năng?

– Đây là dị năng cảm xúc. Cùng loại với tôi.

Đồng nghiệp nhìn anh. Im lặng. Rồi hỏi, nhẹ:

– Cùng loại nghĩa là gì?

Thừa Dạ không trả lời. Anh quỳ xuống, cởi găng tay phải, đặt lòng bàn tay lên vết cháy. Nóng. Không phải nóng nhiệt, mà nóng cảm xúc, kiểu nóng của tình yêu bị phá hủy cưỡng bức, bị xoắn méo từ bên trong, bị biến từ ấm thành cháy.

Và trong giây đó, anh cảm nhận thêm một thứ: hận.

Không phải hận lạnh, không phải hận logic. Mà hận nóng, sâu, kiểu hận của người từng yêu rất nhiều rồi bị phản bội. Kiểu hận mà anh biết, vì anh đã gieo hận đó vào sáu người, và một trong số đó đã biến mất vì nó.

*Tư Nguyệt.*

Ý nghĩ đó đến nhanh, sắc, và anh rút tay ra khỏi vết cháy như bị bỏng.

Anh về Cục. Tầng sáu. Ngồi vào bàn. Mở ngăn kéo, nhìn bức tranh người che ô, túi giấy, hộp thuốc, bức ký họa chậu cây. Đóng lại.

Mở lại. Lấy hộp thuốc. Uống hai viên. Đóng lại.

*Không phải Tư Nguyệt. Cô ấy đã biến mất. Cô ấy không thể...*

Nhưng anh biết. Sâu trong lồng ngực, nơi sợi dây cộng hưởng bắt đầu, anh biết: năng lượng ở hiện trường cùng loại với sợi dây của anh. Cùng loại, nhưng biến dạng. Như ai đó đã lấy tình yêu và xoắn nó thành vũ khí.

> **"Ký chủ. Phân tích hiện trường: năng lượng cảm xúc loại Đồng Tâm. Không phải ký chủ gây ra. Đối tượng khác."**

Anh nhìn dòng chữ hệ thống. Lần đầu tiên trong nhiều ngày, hệ thống chủ động cung cấp thông tin.

– Đồng Tâm. Nghĩa là gì?

> **"Loại năng lực phái sinh từ Đồng Cảm Cộng Hưởng. Xuất hiện khi dây cộng hưởng bị cắt cưỡng bức mà đối tượng không từ bỏ hoàn toàn. Cảm xúc bùng nổ, biến dạng, tạo thành năng lực Ăn Mòn Cảm Xúc."**

*Đối tượng không từ bỏ hoàn toàn.*

*Cô ấy không tin lời tôi nói. Cô ấy biết tôi nói dối. Cô ấy nhìn thấy sợi dây sáng.*

*Và cô ấy biến mất, nhưng không từ bỏ.*

Anh nhắm mắt. Tay nắm chặt cạnh bàn, găng tay đen ép vào gỗ.

– Bạch Tư Nguyệt còn sống?

Im lặng. Dài. Rồi:

> **"Dữ liệu không đủ để xác nhận."**

Không phải *không*. Là *không đủ để xác nhận*.

Anh hiểu. Và trong lồng ngực, sợi dây nối với Vãn Hạ rung nhẹ, kiểu rung của người đang vẽ ở studio tầng năm, bình yên, không biết rằng ở đâu đó trong thành phố này, có một người phụ nữ mặc váy trắng đang xoắn méo tình yêu của những cặp đôi khác, và sớm muộn, cô ấy sẽ tìm đến người đang giữ sợi dây sáng nhất.

Thừa Dạ đứng dậy. Bước ra hành lang. Nhìn xuống cầu thang dẫn tới tầng năm.

*Tao phải tìm ra Tư Nguyệt trước khi cô ấy tìm ra Vãn Hạ.*

Ch.31/91
1.077 từ