Lời cảnh báo của người cũ
Vãn Hạ kể cho Thừa Dạ nghe.
Không phải ngay lập tức. Cô về Cục, lên tầng năm, ngồi vào studio, cầm cọ, cố vẽ, nhưng tay run và đầu đầy hình ảnh: váy trắng, bóng đen, vết cháy trên cổ tay, nụ cười mỏng như dao. Cô đặt cọ xuống. Rửa tay. Rồi lên tầng sáu.
Thừa Dạ ngồi ở bàn, lưng quay, và khi cô đứng ở cửa, anh không quay lại nhưng sợi dây rung, và anh biết cô ở đó.
– Em đã đi.
Không phải câu hỏi. Anh đã biết.
– Vâng.
Cô ngồi xuống ghế đối diện bàn anh, tay đặt trên đùi, và kể. Kể về quán trà, về người phụ nữ váy trắng, về ánh sáng xoắn, về tách trà hoa cúc, về câu *"Cô không phải người đầu tiên"*.
Anh nghe. Im lặng. Mặt không thay đổi, nhưng ánh sáng quanh anh thay đổi: tối dần, từ rìa vào trong, kiểu tối của trời sắp mưa.
– Cô ấy tên Nguyệt. Nhưng em biết tên thật là Bạch Tư Nguyệt.
Anh nhìn cô. Lần đầu tiên từ khi cô bước vào.
– Cô ấy biết gì?
– Cô ấy biết em và anh. Cô ấy biết em nhìn thấy màu. Cô ấy biết em quen anh.
Im lặng. Dài. Rồi:
– Cô ấy nói gì nữa?
Vãn Hạ nhìn anh. Nhìn lâu, kỹ, nhìn ánh sáng quanh anh đang tối dần, và cô nói, nhẹ:
– Cô ấy nói anh sẽ bỏ em. Giống cách anh đã bỏ cô ấy.
Thừa Dạ không phản bác.
Anh ngồi yên. Tay nắm trên bàn, găng tay đen ép vào gỗ, và ánh sáng quanh anh tiếp tục tối, chậm, đều, kiểu tối không chống lại được.
Cô chờ. Chờ anh nói gì. Nói rằng anh sẽ không bỏ cô. Nói rằng lần này khác. Nói bất cứ thứ gì.
Anh không nói.
Và sự im lặng đó, sự im lặng mà cô đã từng chấp nhận, từng hiểu, từng thương, bây giờ đau. Đau kiểu khác. Không phải đau vì anh lạnh. Mà đau vì cô biết anh đang nghĩ gì: anh đang nghĩ rằng Tư Nguyệt nói đúng. Rằng anh sẽ phải bỏ cô. Rằng không có cách nào khác.
*Anh đang đồng ý với cô ấy. Trong im lặng.*
– Anh.
– ...
– Nếu một ngày em yêu anh rất nhiều, anh cũng sẽ bỏ em sao?
Câu hỏi rơi vào không gian giữa hai người, nhẹ, nhưng nặng hơn bất kỳ câu nào cô từng nói. Nhẹ vì giọng cô mềm, nặng vì cô biết câu trả lời sẽ quyết định mọi thứ.
Thừa Dạ nhìn cô. Mắt anh, dưới ánh đèn tầng sáu, tối, mệt, và sâu, kiểu sâu của người đã nhìn xuống vực nhiều lần và biết mình sẽ nhìn thêm.
Anh mở miệng. Rồi đóng lại. Rồi mở. Rồi đóng.
Rồi im.
Sự im lặng đó là câu trả lời. Và cả hai đều biết.
Vãn Hạ không bỏ đi.
Cô ngồi đó. Lâu. Nhìn anh, nhìn ánh sáng quanh anh, nhìn sợi dây giữa hai người vẫn sáng, vẫn ấm, nhưng rung hơn, bất ổn hơn, kiểu rung của cây cầu có ai đó đang đứng ở giữa và cả hai bên đều kéo.
– Anh không cần trả lời bây giờ.
Cô nói, nhẹ.
– Em chỉ cần anh biết: em không hỏi để kiểm tra anh. Em hỏi vì em muốn anh biết rằng em sẵn sàng nghe câu trả lời thật, dù nó là gì.
Anh nhìn cô. Và trong ánh sáng quanh anh, cô nhìn thấy: chấm vàng nhỏ ở rìa, vẫn ở đó, vẫn sáng, kiểu sáng yếu nhưng kiên định, như ngọn nến trong gió.
*Anh vẫn muốn ở gần em. Dù mọi thứ, anh vẫn muốn.*
– Em có sợ không?
Anh hỏi. Giọng khàn, nhẹ, kiểu hỏi mà anh không quen hỏi.
– Sợ.
– Sợ gì?
Cô nghĩ. Rồi nói, thật:
– Em không sợ bị bỏ rơi. Em sợ anh phải chọn một mình. Sợ anh lại gánh hết rồi nói dối rồi suýt chết rồi đeo găng tay đen thêm sáu năm nữa. Sợ điều đó hơn sợ mất anh.
Im lặng. Và cô nhìn thấy: ánh sáng quanh anh rung, mạnh, kiểu rung của người đang cố kìm thứ gì đó rất lớn trong ngực.
Anh đứng dậy. Quay lưng. Bước ra hành lang.
Cô không đuổi theo. Cô ngồi ở bàn anh, nhìn ghế trống, nhìn ngăn kéo mở hé (anh quên đóng), và bên trong, cô thấy: bức tranh người che ô, túi giấy gấp vuông, hộp thuốc, bức ký họa chậu cây của cô.
Tất cả vẫn ở đó. Xếp ngay ngắn. Cạnh nhau.
*Anh giữ hết. Từ đầu đến giờ, anh giữ hết.*
Cô đóng ngăn kéo lại, nhẹ, rồi đứng dậy, bước ra hành lang.
Anh không còn ở đó. Nhưng trên lan can cầu thang, cạnh chậu cây héo mà không ai tưới, có chiếc ô nhỏ của cô. Ô mà anh đã trả, mà cô đã nhận, mà anh đã cầm theo khi bước ra, rồi đặt lại trước khi đi tiếp.
Cô cầm ô lên. Cán ô có vết sơn khô, và thêm một thứ mới: vết xước nhỏ, hình tròn, kiểu ai đó dùng móng tay vạch vô thức khi đứng yên quá lâu.
*Anh đã đứng ở đây. Cầm ô này. Nghĩ về câu hỏi của em.*
*Và anh không trả lời, vì anh sợ câu trả lời thật sẽ giết em.*
Cô nhìn vết xước. Nhỏ. Tròn. Và mắt cô ướt.
Lần đầu tiên kể từ khi cô quyết định ở lại, cô khóc. Không phải vì buồn. Mà vì thương. Thương một người đàn ông không dám nói "anh sẽ không bỏ em", vì lần cuối anh hứa, người anh yêu đã biến mất.