Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 40: Chương 40: Anh ấy sẽ giết cô
Chương 40

Chương 40: Anh ấy sẽ giết cô

Vãn Hạ kéo anh ra.

Không phải bằng sức, mà bằng sợi dây. Cô nắm tay anh qua lớp găng tay đen, nắm chặt, và cô tập trung vào sợi dây cộng hưởng giữa hai người, thứ sáng nhất trong vùng ký ức tối tăm. Sợi dây rung, mạnh, ấm, và ánh sáng của nó cắt qua bóng đen như dao cắt vải: từng mảng ký ức bong ra, tan, phòng BTN nhạt dần, giường, bàn, mùi nước hoa, tiếng khóc, tất cả mờ đi, rồi biến mất.

Ánh sáng chiều quay lại. Bến Bạch Đằng, gió sông, tiếng tàu, cây sao cổ thụ. Hai người nằm trên vỉa hè, tay vẫn nắm, thở nặng. Bóng đen đã rút. Vùng ký ức tan hết.

Thừa Dạ ngồi dậy trước. Tay run. Mắt vẫn đỏ, nhưng đã khô. Anh nhìn quanh, nhanh, bản năng chiến đấu: tìm Bạch Tư Nguyệt.

Cô đứng ở mé sông, cách họ hai mươi bước. Váy trắng bay trong gió, bóng đen cuộn dưới chân nhưng yếu hơn trước, kiểu người đã dùng quá nhiều năng lượng. Mặt cô bình thản, nhưng Thừa Dạ nhìn thấy qua năng lực: ánh sáng cảm xúc quanh cô dao động, lớp hận mỏng đi, lớp đau dày lên, và chấm đỏ nhỏ ấm ở giữa, thứ mà Vãn Hạ từng mô tả, vẫn còn.

Cô ấy mệt. Nhốt tôi trong ký ức đã tốn cô ấy nhiều.

Vãn Hạ ngồi dậy cạnh anh. Tay cô buông ra khỏi tay anh, chậm, như không muốn buông. Mắt cô nhìn về phía BTN, và anh biết cô đang đọc màu: đang nhìn thấy ba lớp xoắn, đang so sánh với lần gặp ở quán trà, đang tìm sự khác biệt.

– Cô ấy mệt, Vãn Hạ nói nhỏ. Ánh sáng quanh cô ấy yếu hơn lần trước.

– Đừng lại gần, Thừa Dạ nói. Anh đứng dậy, kéo cô đứng theo, đặt mình giữa Vãn Hạ và BTN.

BTN nhìn họ. Nhìn tay vừa nắm, nhìn sợi dây cộng hưởng sáng giữa hai người, nhìn cách Thừa Dạ đứng che Vãn Hạ. Mắt cô không giận. Mà buồn. Kiểu buồn mà anh nhận ra: cô đang nhìn lại chính mình năm năm trước, đứng sau lưng cậu mười tám tuổi, tin rằng cậu sẽ bảo vệ cô khỏi mọi thứ.

– Anh che cô ấy giống hệt cách anh từng che em, BTN nói. Gió sông thổi tóc cô. Nhưng anh không che nổi em. Và anh sẽ không che nổi cô ấy.

– Nguyệt.

– Em không đánh nhau với anh, cô nói. Em không cần. Ký ức đã nói hết rồi.

Cô quay nhìn Vãn Hạ, nhìn thẳng, qua vai Thừa Dạ.

– Cô đã nhìn thấy, đúng không? BTN hỏi Vãn Hạ. Anh ấy năm xưa. Anh ấy nói "tôi chưa từng yêu em" rồi bước đi.

Vãn Hạ không trốn ánh mắt BTN. Cô nhìn lại. Im lặng.

– Cô biết anh ấy yêu thật, BTN nói. Em cũng biết. Em nhìn thấy sợi dây sáng mỗi ngày. Nhưng anh ấy vẫn nói lời đó. Vẫn bước đi. Vì anh ấy tin rằng bước đi là cứu.

BTN bước tới một bước. Bóng đen cuộn nhẹ dưới chân.

– Và cô biết gì không? Anh ấy đúng. Anh ấy bước đi, và em sống. Không chết. Biến đổi, nhưng sống. Cơ chế hoạt động. Chia tay hoạt động. Nó giữ người kia sống.

Giọng cô nhẹ đi, kiểu nhẹ mà anh nhớ, kiểu nhẹ của ngày xưa.

– Nhưng cái sống đó, BTN nói, cô có muốn không? Sống mà mang vết cháy trên tay? Sống mà mỗi đêm nghe tiếng "tôi chưa từng yêu em" trong đầu? Sống mà trở thành thứ này?

Cô giơ hai tay. Vết cháy chạy dọc cánh tay, sáng nhẹ trong ánh chiều. Bóng đen quanh chân cô chuyển động, chậm, kiểu sinh vật sống đã trở thành một phần cơ thể.

– Đây là cái giá của việc được cứu, BTN nói. Anh ấy nghĩ chia tay là cứu. Nhưng nó chỉ giữ cô sống. Không giữ cô nguyên vẹn.


Vãn Hạ bước ra khỏi sau lưng Thừa Dạ.

Anh giơ tay chặn, nhưng cô lắc đầu, nhẹ, kiểu lắc đầu mà anh biết không cản được. Cô bước lên, đứng cạnh anh thay vì đứng sau, và nhìn BTN.

– Chị, Vãn Hạ nói. Em đã nhìn thấy ký ức đó.

BTN nhìn cô. Mắt đen, viền đỏ nhạt, không thù địch.

– Em nhìn thấy anh ấy năm xưa, Vãn Hạ nói. Anh ấy sáng. Ấm. Và anh ấy đã tắt. Vì câu nói đó. Vì chị biến mất.

– Vì anh ấy chọn, BTN sửa. Anh ấy chọn nói dối. Không ai ép.

– Hệ thống ép.

– Hệ thống không kề dao vào cổ anh ấy. Hệ thống cho anh ấy hai lựa chọn: chia tay hoặc em chết. Và anh ấy chọn. Anh ấy luôn chọn chia tay. Sáu lần. Sẽ là bảy.

Im lặng. Gió sông. Tiếng tàu. Sợi dây cộng hưởng giữa Thừa Dạ và Vãn Hạ sáng, rung, bất ổn.

BTN bước tới, gần hơn. Mười bước thành năm. Bóng đen lan chậm trên vỉa hè nhưng không tấn công. Cô không đến để đánh. Cô đến để nói.

– Em không hận anh ấy nữa, BTN nói. Giọng cô nhẹ, thật sự nhẹ, kiểu nhẹ mà chỉ người đã mệt mỏi với hận thù mới có. Em đã hận đủ rồi. Bốn sợi dây em xoắn, chín người em phá, và em vẫn không bớt đau.

Cô nhìn Thừa Dạ. Anh nhìn lại. Hai người nhìn nhau, và giữa họ, năm năm quá khứ, lời nói dối, vết cháy, căn phòng bùng nổ, tất cả nằm đó, im lặng, nặng.

– Nhưng em sẽ không để anh ấy lặp lại, BTN nói. Không phải vì hận. Mà vì em biết: cô ấy sẽ thành em. Kiên định, dịu dàng, ở lại, và cuối cùng, bị phá hủy.

Rồi cô quay sang Vãn Hạ. Bước tới sát hơn. Thừa Dạ cứng lại, tay nắm chặt, nhưng BTN không tấn công. Cô chỉ ghé gần tai Vãn Hạ, nhẹ, và nói, đủ nhỏ để gió sông gần cuốn đi:

– Anh ấy sẽ giết cô. Giống cách anh ấy từng giết tôi.

Rồi lùi lại. Quay lưng. Bóng đen cuộn theo chân, váy trắng bay, mùi hoa lài thoáng qua rồi tan trong gió sông. Cô bước xuống bậc thang bến Bạch Đằng, hòa vào bóng chiều, và biến mất.


Ba người thành hai người. Vỉa hè. Gió. Sợi dây.

Thừa Dạ nhìn Vãn Hạ. Cô đứng yên, mắt nhìn nơi BTN vừa biến mất, tay nắm nhẹ vạt áo, môi hơi mở như đang nhẩm lại câu vừa nghe.

"Anh ấy sẽ giết cô. Giống cách anh ấy từng giết tôi."

– Vãn Hạ.

Cô quay lại. Nhìn anh. Mắt cô không sợ. Nhưng không bình thường. Có gì đó ở đáy mắt cô, dưới lớp dịu dàng, dưới lớp kiên định: một câu hỏi. Không phải câu hỏi cô sẽ hỏi thành lời. Mà câu hỏi sẽ nằm trong cô, yên, lặng, và ám ảnh.

Anh có thật sự sẽ giết em không?

– Em không tin cô ấy, Vãn Hạ nói. Nhưng giọng cô nhẹ hơn bình thường.

– Đừng nghe cô ấy.

– Em không nghe. Nhưng em nhìn thấy.

Cô nhìn anh. Nhìn ánh sáng cảm xúc quanh anh lúc này: xám bạc dày hơn, vàng ấm vẫn ở trong nhưng bị ép lại, nhỏ hơn, sợ hãi hơn. Ký ức vừa rồi đã làm anh co lại, thu mình, kiểu Thừa Dạ luôn co lại khi bị đau quá mức.

– Anh đang sợ, cô nói. Giống hệt lúc trong nhà kho.

– Tôi không...

– Anh sợ cô ấy đúng.

Im lặng. Gió sông. Sợi dây rung. Và giữa hai người, trong ánh sáng chiều nhạt dần trên sông Sài Gòn, một vết nứt nhỏ xuất hiện trên sợi dây. Không phải nứt vật lý, mà nứt cảm xúc: lần đầu tiên, Vãn Hạ nhìn sợi dây mà không chỉ thấy sáng. Cô thấy một đường run nhẹ, mỏng, kiểu vết rạn trên bình gốm, chưa vỡ, nhưng đã có.

Sợi dây có vết nứt.

Không phải vì em bớt yêu. Mà vì câu của Bạch Tư Nguyệt đã gieo một hạt nghi ngờ. Nhỏ. Nhưng đủ.

Cô nhìn mu bàn tay phải. Dưới ánh chiều, thoáng một giây, vết nứt ánh sáng trên da sáng lên, mỏng, như sợi tóc phát quang. Rồi tắt. Cô chớp mắt. Vẫn không chắc mình đã nhìn thấy hay tưởng tượng.

– Về đi, Thừa Dạ nói. Anh bước tới, giơ tay, muốn chạm vai cô, nhưng dừng. Tay găng tay đen lơ lửng cách vai cô một gang tay, rồi hạ xuống.

Tôi không dám chạm. Vì mỗi lần chạm, cộng hưởng tăng. Và mỗi phần trăm tăng, vết nứt trên tay cô lan thêm.

Vãn Hạ nhìn tay anh hạ xuống. Cô hiểu. Cô luôn hiểu quá nhiều, sớm quá nhiều, và đó là lý do cô đau: vì cô nhìn thấy mọi thứ, kể cả những thứ anh muốn giấu.

– Em về, cô nói. Rồi quay đi.

Cô bước dọc bờ sông. Lưng thẳng, bước đều, sổ vẽ ôm trước ngực. Không quay lại. Không khóc. Nhưng sợi dây giữa họ nói cho anh biết: cô đang đau. Và lần này, nỗi đau khác: không phải đau vì yêu, mà đau vì lần đầu tiên, cô tự hỏi liệu yêu anh có phải sai lầm.

"Cộng hưởng: 63.8%. Bất ổn. Cấu trúc dây: xuất hiện vi nứt lần đầu."

Anh đứng bên sông. Nhìn cô đi xa dần. Chiều tắt. Đèn đường bật. Và trong ngực anh, sợi dây sáng, ấm, đau, có vết nứt.

Bạch Tư Nguyệt. Mày đã gieo câu đó vào cô ấy.

Và câu đó không phải lời dọa. Nó là sự thật.

Tao sẽ giết cô ấy. Nếu tao tiếp tục yêu cô ấy, cộng hưởng sẽ tăng, vết nứt sẽ lan, phong ấn sẽ vỡ, và cô ấy, mỏ neo, sẽ vỡ cùng.

Nhưng nếu tao chia tay cô ấy, cô ấy sẽ thành Nguyệt thứ hai.

Không có lựa chọn đúng.

Chưa bao giờ có.

Ch.40/91
1.727 từ