Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 32: Dấu vết của Bạch Tư Nguyệt
Chương 32

Dấu vết của Bạch Tư Nguyệt

Thừa Dạ không nói với ai.

Không nói với Cục rằng anh nghi ngờ thủ phạm. Không nói với đồng nghiệp rằng năng lượng ở hiện trường giống sợi dây trong ngực anh. Không nói với Hứa Triệt rằng ba chữ Bạch Tư Nguyệt đang vang trong đầu anh mỗi đêm, mỗi sáng, mỗi khi anh nhìn vết cháy trên ảnh hiện trường.

Anh tự điều tra. Một mình. Giống cách anh đã sống sáu năm qua: một mình.

Vụ thứ ba xảy ra ở Thủ Đức, khu chung cư cũ gần bờ kênh. Anh đến trước đồng nghiệp, lúc sáu giờ sáng, trời chưa sáng hẳn, hành lang chung cư im lặng, và anh đứng trước cửa căn hộ 305, tay đeo găng, mắt nhìn ổ khóa mở.

Bên trong: hai bộ dép đặt ngay ngắn ở cửa, bàn ăn có hai chén cơm nguội, tivi bật kênh tin tức (đã tắt tiếng), và trên sàn phòng ngủ, ký hiệu cháy quen thuộc. Sợi dây cộng hưởng méo mó, xoắn, gãy.

Nhưng lần này, thêm một thứ.

Trên bàn đầu giường, một bông hoa. Hoa lài, trắng, tươi, đặt trên tờ giấy nhỏ. Anh cúi xuống, đọc: giấy trắng, không chữ, chỉ có mùi. Mùi hoa lài, nhẹ, ngọt, và một mùi khác, mỏng hơn, mà anh mất mấy giây mới nhận ra.

Nước hoa của Tư Nguyệt.

Không phải loại nước hoa cụ thể. Mà là mùi. Mùi cô ấy. Mùi mà sáu năm rồi anh vẫn nhớ, vì có những thứ không quên được dù muốn, vì có những thứ cơ thể ghi nhớ sâu hơn ý thức.

Anh đứng dậy. Lùi ra. Lưng chạm tường.

*Cô ấy ở đây. Đêm qua. Cô ấy đứng ở đây, nhìn hai người này ngủ, rồi phá hủy sợi dây của họ.*

*Và cô ấy để lại hoa lài. Vì cô ấy muốn tôi biết.*

Anh phân tích dấu vết suốt ngày. Ngồi ở bàn tầng sáu, cửa đóng, tay cởi găng, đặt trên ảnh hiện trường, dùng năng lực Đồng Cảm Cộng Hưởng để đọc dư âm cảm xúc từ ảnh chụp.

Năng lực của anh không mạnh ở khoảng cách xa. Nhưng nếu có trung gian (ảnh, vật dụng, vết tích), anh có thể cảm nhận được dư âm, nhạt, mờ, như nghe bài hát từ phòng bên qua bức tường dày.

Dư âm ở ba hiện trường giống nhau: hận. Sâu, nóng, kiểu hận của người yêu bị phản bội. Nhưng bên dưới lớp hận, anh cảm nhận thêm: đau. Đau cũ, đau rất lâu, đau kiểu vết thương không được chữa lành mà chỉ được che đi.

Và lớp sâu nhất: yêu. Vẫn yêu. Dù hận, dù đau, dù phá hủy, vẫn yêu.

Anh biết cảm giác đó. Vì đó cũng là cảm giác của anh, đảo ngược: anh yêu, nên anh rời đi. Cô ấy yêu, nên cô ấy phá hủy.

Cùng nguồn gốc. Khác hướng đi.

– Năng lực Ăn Mòn Cảm Xúc.

Anh nói thành tiếng, trong phòng trống.

– Phát sinh từ dây cộng hưởng bùng nổ. Có khả năng xoắn méo dây cộng hưởng của người khác, phá hủy từ bên trong. Cặp đôi nào yêu sâu, dây cộng hưởng mạnh, càng dễ bị nhắm.

Anh dừng lại. Nhìn sợi dây trong ngực mình, sáng, ấm, 45%.

*Và sợi dây mạnh nhất thành phố này, đang nối giữa tôi và Vãn Hạ.*

Anh che giấu thông tin.

Báo cáo lên Cục: "Năng lực dị năng cấp cao, cần thêm thời gian phân tích. Đề nghị giữ bí mật để tránh gây hoang mang." Cục đồng ý. Anh được giao phụ trách toàn bộ vụ án.

Anh không nói vì lý do đơn giản: nếu Cục biết thủ phạm là Bạch Tư Nguyệt, họ sẽ truy tìm cô bằng vũ lực. Và anh không biết điều gì sẽ xảy ra nếu ai đó ép Tư Nguyệt vào đường cùng. Lần trước, cô bùng nổ, biến mất, gần giết anh. Lần này, cô mạnh hơn. Rất nhiều.

*Tao sẽ tự tìm cô ấy. Tự nói chuyện. Tự giải quyết.*

*Vì đây là lỗi của tao.*

Chiều. Studio tầng năm. Vãn Hạ đang vẽ.

Anh đứng ngoài cửa, nhìn vào. Cô ngồi trên ghế xoay, tóc búi, cọ trong tay, và trước mặt cô là bức sơn dầu lớn, anh không nhìn rõ nội dung từ hành lang.

Cô quay lại. Nhìn anh. Mỉm cười, nhẹ, kiểu cười mà anh đã bắt đầu quen, kiểu cười của người biết nhiều hơn nói.

– Anh đứng đó lâu chưa?

– Không.

– Nói dối.

Anh không trả lời. Cô cười thêm.

– Vào đi. Cơm hộp hôm nay em không kịp nấu, mua ở quán cơm Bà Năm.

– Tôi không đến vì cơm hộp.

– Em biết.

Im lặng. Sợi dây giữa hai người sáng, ấm, rung nhẹ, và anh nhận ra: cô đang bình yên. Hoàn toàn bình yên. Dù biết sự thật, dù vết nứt trên cổ tay cô sáng hơn mỗi ngày, dù anh đang đứng trước cửa với bóng tối của quá khứ đuổi theo sau lưng.

Cô bình yên vì cô đã chọn.

Anh bước vào. Không ngồi. Đứng cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài, nắng chiều hắt vào lưng cô, ấm, vàng nhạt.

– Có ai liên hệ với cô gần đây không? Người lạ. Tin nhắn. Thư.

Vãn Hạ nhìn anh. Nghiêng đầu, kiểu cô làm khi đang đọc ánh sáng quanh anh.

– Có. Hôm qua.

Anh quay lại.

– Gì?

– Một phong bì. Để ở cửa studio. Không có tên người gửi. Bên trong là một tờ giấy viết tay, chữ nữ, đẹp, mời em đi uống trà.

Anh nhìn cô. Cô nhìn lại, bình tĩnh.

– Anh biết ai gửi, phải không?

Anh không trả lời. Nhưng sợi dây giữa hai người co giật, và Vãn Hạ nhìn thấy: ánh sáng quanh anh tối sầm, không phải tối buồn, mà tối sợ.

– Đừng đi.

– Tại sao?

– Đừng hỏi. Đừng đi.

Vãn Hạ nhìn anh. Lâu. Rồi nói, nhẹ:

– Anh biết em không nghe lời kiểu đó mà.

Anh biết. Anh biết rất rõ. Và đó là điều khiến anh sợ nhất.

Anh rời studio. Đi thang bộ lên tầng sáu. Ngồi vào bàn. Và nhìn điện thoại.

Trên màn hình, tin nhắn từ Hứa Triệt, gửi mười phút trước:

*"Cậu cần đến. Bây giờ. Tao tìm thấy thêm hồ sơ. Về sự cố Bình Thạnh."*

Và bên dưới, một tin nhắn nữa:

*"Bạch Tư Nguyệt không biến mất. Cô ấy biến đổi."*

Anh nhìn dòng tin nhắn. Rồi nhìn ra cửa sổ, nơi nắng chiều đang tắt dần, và bóng tối Sài Gòn đang lên, chậm, từ từ, kiểu bóng tối luôn đến, không vội, không chờ, không xin phép.

Giống Tư Nguyệt.

Ch.32/91
1.144 từ