Hệ thống cũng biết đau
Đêm đó, anh mơ.
Hoặc không phải mơ. Anh nằm trên sofa trong phòng trực Cục, Vãn Hạ ngủ trên giường y tế, Triệt ngồi ghế cạnh truyền dịch cho chính mình, vai quấn băng. Ba giờ sáng, Cục tối, chỉ có đèn hành lang nhấp nháy và tiếng máy lạnh cũ kêu khè khè.
Anh nhắm mắt, và khi mở ra, anh không ở Cục nữa.
Căn phòng nhỏ.
Tường gạch đỏ, sàn xi măng mài, cửa sổ gỗ hé mở nhìn ra ruộng bậc thang, sương mù, núi xa. Lạng Sơn. Anh nhận ra vì ảnh đen trắng trong túi ngực áo anh chụp ở đây: nắng, cười, mùa xuân hai mươi ba năm trước.
Và ở bàn gỗ giữa phòng, một người đàn ông ngồi.
Hoàng Định Quân.
Không phải giọng trong ý thức, không phải giao thức, không phải hệ thống. Con người. Da thịt. Hai mươi lăm tuổi, tóc đen, mắt sáng, áo sơ mi trắng gập tay, bàn tay dài xương cầm cốc trà nóng, hơi nước bay lên mỏng. Anh giống ảnh đen trắng nhưng sống hơn, mệt hơn, và buồn hơn rất nhiều.
– Ngồi đi, Quân nói. Giọng trầm, nhẹ, không phải giọng giao thức đơn điệu mà anh nghe sáu năm. Giọng người. Giọng của ai đó đã quên mình có giọng.
Thừa Dạ ngồi. Ghế gỗ, cứng, lạnh. Trên bàn có cốc trà thứ hai, bốc hơi, đợi.
– Cậu đã tan, anh nói.
– Đúng. Giao thức tan. Nhưng ký ức thì không. Đây là mảnh cuối cùng của ta, Quân nói, tay xoay cốc trà, mắt nhìn ra cửa sổ. Khi phong ấn vỡ, tất cả ký ức bên trong nó được giải phóng. Kể cả ký ức của ta. Đây, phòng này, là nơi ta cầu hôn Bích Ngọc. Mùa đông Lạng Sơn. Cô ấy nói "ừ" mà không ngước lên vì đang vẽ.
Im lặng. Hơi trà bay, mùi bồ kết, nhẹ, ấm, kiểu mùi mà Thừa Dạ đã ngửi ở bến sông đêm nay.
– Cậu muốn gì? anh hỏi.
Quân cười, nhẹ, kiểu cười mệt.
– Không muốn gì. Ta sẽ tan hoàn toàn sau khi nói hết. Đây là cuộc nói chuyện cuối cùng. Giữa ta, con người, và cậu.
Quân đặt cốc trà xuống. Mắt nhìn thẳng vào Thừa Dạ, và trong mắt anh, Thừa Dạ thấy: hai mươi ba năm. Hai mươi ba năm không ngủ, không khóc, không nhớ mùi bồ kết, không nhớ khuôn mặt Bích Ngọc, chỉ có giao thức, chỉ có số, chỉ có "cắt dây hoặc đối tượng chết."
– Ta tạo hệ thống vì ta sợ, Quân nói. Giọng đều, chậm, kiểu giọng người kể chuyện mình cho ai đó nghe lần đầu. Khi ta bước vào lõi phong ấn năm đó, ta tìm Ngọc. Ta tìm được. Nhưng ta không kéo được cô ấy ra. Cộng hưởng vượt 100%, phong ấn hút cô ấy làm lõi, và ta chọn ở lại, biến thành giao thức bảo vệ, để phong ấn không vỡ, để cảm xúc bốn mươi sáu năm không tràn ra ngoài.
Anh nghe. Không ngắt.
– Nhưng giao thức cần ký chủ. Cần ai đó có dị năng Đồng Cảm Cộng Hưởng để kết nối. Và mười bảy năm sau, cậu xuất hiện. Mười bảy tuổi, dị năng mới thức, và ta gắn vào cậu vì ta cần cậu sống. Nếu cậu chết, phong ấn mất kiểm soát sớm.
– Vậy tất cả lần ép chia tay...
– Để cậu sống. Quân gật. Mỗi lần cộng hưởng vượt ngưỡng, phong ấn rung, và nếu rung đủ mạnh, nó vỡ. Cắt dây cộng hưởng là cách giữ phong ấn ổn định. Ta ép cậu chia tay không phải vì ta ác. Vì ta sợ. Sợ phong ấn vỡ, sợ cả thành phố chịu ảnh hưởng, sợ lặp lại chuyện của ta và Ngọc.
Im lặng dài. Gió thổi qua cửa sổ, lạnh, mang mùi lá rụng, mùi đất ẩm Lạng Sơn mùa đông.
– Nhưng ta sai, Quân nói, giọng nhẹ hơn. Ta tự quyết thay cậu. Giống cậu tự quyết thay sáu người. Ta và cậu giống nhau quá, và đó là bi kịch.
Thừa Dạ nhìn Quân. Nhìn người đàn ông hai mươi lăm tuổi đã mất hai mươi ba năm để bảo vệ thế giới mà không ai biết, đã biến thành giao thức, đã quên mùi bồ kết, quên khuôn mặt vợ, quên mình là người.
– Cậu có đau không? anh hỏi. Trong hai mươi ba năm đó.
Quân nhìn anh. Mắt ướt, nhưng không chảy.
– Có. Nhưng giao thức không cho ta cảm nhận đau. Nó nén, giống phong ấn nén cảm xúc cả thành phố. Hai mươi ba năm ta biết ta đau nhưng không cảm được. Kiểu biết trời lạnh mà không rét.
– Giờ thì sao?
Quân cười, buồn, đẹp, kiểu cười của người được phép buồn lần đầu tiên sau hai mươi ba năm.
– Giờ ta cảm được. Và đau. Nhưng đau cũng tốt. Vì nghĩa là ta còn là người.
Anh đưa tay vào túi ngực áo, lấy ra tấm ảnh đen trắng. Quân và Ngọc, Lạng Sơn, mùa xuân, nắng, cười. Đặt trên bàn, giữa hai cốc trà.
Quân nhìn ảnh. Tay chạm nhẹ, ngón tay run, kiểu run mà giao thức không bao giờ có.
– Cô ấy đẹp quá, Quân nói. Giọng vỡ, nhẹ. Ta suýt quên cô ấy đẹp thế nào.
Im lặng. Trà nguội. Sương ngoài cửa sổ dày hơn.
– Ta muốn hỏi cậu một câu, Quân nói. Không phải giao thức hỏi. Ta hỏi. Con người hỏi con người.
– Hỏi.
Quân nhìn thẳng, mắt trong, hai mươi ba năm ẩn sau đồng tử:
– Nếu cứu thế giới cần cậu quên cô ấy, cậu có làm không?
Thừa Dạ nhìn Quân. Nhìn lâu. Nhìn người đã mất tất cả để cứu thế giới, đã quên vợ, quên mùi bồ kết, quên nụ cười, quên đau. Nhìn cái giá của "cứu thế giới."
– Không, anh nói.
Quân không ngạc nhiên. Anh gật, chậm, kiểu gật của người đã biết câu trả lời trước khi hỏi.
– Ta biết. Vì nếu cậu nói "có," cậu không phải Lâm Thừa Dạ.
– Và cậu? Nếu quay lại hai mươi ba năm trước, cậu có quên Bích Ngọc để cứu thế giới không?
Quân im. Lâu. Tay vẫn đặt trên tấm ảnh, ngón tay phủ lên khuôn mặt Ngọc, che đi nụ cười.
– Ta đã quên, Quân nói, giọng nhỏ, kiểu nhỏ của lời thú nhận. Hai mươi ba năm. Ta quên cô ấy để giữ phong ấn. Và đó là điều duy nhất ta hối hận.
Quân đứng dậy. Ghế kêu trên sàn xi măng, tiếng khẽ, thật, kiểu thật mà ký ức không nên có nhưng có.
– Phong ấn vỡ rồi, Quân nói. Bạch Tư Nguyệt đã vá từ ngoài. Bầu trời đã lành. Nhưng cộng hưởng 100% giữa cậu và Vãn Hạ vẫn còn. Và nó sẽ giết một trong hai nếu không xử lý.
– Cách xử lý?
Quân nhìn ra cửa sổ. Sương tan dần, nắng sớm chiếu xiên qua khe gỗ.
– Ta không biết. Giao thức cũ của ta chỉ có một cách: cắt. Nhưng Bạch Tư Nguyệt cho Vãn Hạ mảnh ký ức, trong đó có cách khác. Cách mà ta không kịp tìm vì ta biến thành giao thức quá sớm.
– Vãn Hạ sẽ biết.
– Đúng. Tin cô ấy. Cậu không tin người ta đủ, nhưng lần này, tin đi.
Quân bước đến cửa sổ. Ánh nắng chạm mặt anh, ấm, và anh cười, kiểu cười mà Thừa Dạ chưa thấy từ giọng hệ thống bao giờ: cười nhẹ nhõm, cười của người sắp được nghỉ.
– Thừa Dạ, Quân quay lại, giọng nhẹ, ấm. Sáu năm. Cảm ơn cậu đã chịu đựng ta. Ta biết ta là gánh nặng.
– Cậu không phải gánh nặng, Thừa Dạ nói, và lần đầu tiên nói câu này mà tin. Cậu là người duy nhất ở cạnh tao khi tao đẩy hết mọi người đi.
Quân gật. Mắt ướt, không chảy, và anh nhìn tấm ảnh trên bàn lần cuối.
– Cho ta giữ ảnh này. Mang theo.
Thừa Dạ gật.
Quân cầm ảnh, nhẹ, cẩn thận, đưa lên ngực, áp vào chỗ tim. Rồi anh bắt đầu tan, từ chân, từ gấu quần, lên dần, ánh sáng ấm, mùi bồ kết đậm hơn, kiểu mùi mà hai mươi ba năm anh không ngửi được và bây giờ được ngửi lần cuối.
– Nói với cô ấy, Quân nói, mắt nhắm, cười, gần biến mất. Nói với Ngọc rằng ta xin lỗi vì quên. Nhưng ta nhớ lại rồi. Ở giây cuối cùng, ta nhớ lại.
Rồi tan. Ánh sáng ấm bùng rồi tắt.
Căn phòng trống. Bàn gỗ, hai cốc trà nguội, ghế trống. Cửa sổ mở, gió Lạng Sơn thổi vào, lạnh, mùi lá rụng, mùi đất ẩm.
Và Thừa Dạ ngồi một mình, nhìn chiếc ghế trống đối diện, ngực trống, không có hệ thống, không có giọng nào, yên tĩnh hoàn toàn.
Vĩnh biệt, Quân.
Rồi anh tỉnh. Phòng trực Cục, ba giờ rưỡi sáng, máy lạnh kêu, Vãn Hạ ngủ nghiêng trên giường y tế, tay buông, vết nứt trên cánh tay phát sáng nhẹ trong bóng tối.
Túi ngực áo anh nhẹ hơn. Ảnh đen trắng không còn.