Chương 41: Mức cộng hưởng 72%
Hai tuần trôi qua mà không có vụ mất tích nào mới.
Bạch Tư Nguyệt im lặng. Sài Gòn yên. Cục Điều Phối xếp các vụ mất tích vào hạng mục "đang theo dõi", báo cáo nội bộ dày thêm vài trang, rồi mọi người quay lại công việc thường ngày. Không ai biết Kẻ Đồng Tâm đang ở đâu, không ai biết bốn cặp đôi biến mất đi đâu.
Thừa Dạ biết. Nhưng anh không nói.
Hai tuần, anh làm việc, xử lý hồ sơ, đi nhiệm vụ nhỏ ở ngoại thành, về căn hộ tầng sáu, ngồi trong bóng tối, và nhìn sợi dây cộng hưởng trong ngực sáng đều, sáng kiểu đau, sáng kiểu hai người yêu nhau mà không gặp, không nói, không chạm, nhưng sợi dây vẫn tăng. Mỗi ngày tăng một chút, nhẹ, kiểu nước sông dâng chậm mà không ai để ý cho đến khi tràn bờ.
Anh tránh Vãn Hạ. Không tránh kiểu lạnh lùng như trước, mà tránh kiểu lịch sự: sáng đến Cục sớm hơn, chiều về muộn hơn, đi thang bộ lên tầng sáu vào giờ cô không có mặt, và nếu bất chợt thấy cô ở hành lang, anh gật đầu, bước nhanh, không dừng.
Cô không hỏi. Không nhắn. Không để cơm hộp trên bàn anh.
Hai tuần im lặng giữa hai người yêu nhau.
Nhưng sợi dây không im lặng. Sợi dây rung mỗi đêm, nóng, sáng, bất ổn. Và vết nứt nhỏ mà anh nhìn thấy ở bến Bạch Đằng vẫn còn đó, mỏng, run, kiểu vết rạn trên cốc sứ mà chỉ cần thêm một cái chạm là vỡ.
Đêm thứ mười bốn. Căn hộ tầng sáu. Hai giờ sáng.
Anh nằm trên giường, nhìn trần nhà, và sợi dây trong ngực rung mạnh đột ngột. Không phải rung đau. Mà rung nóng, rung kiểu sốt, kiểu cơ thể phản ứng với thứ gì đó đang thay đổi từ bên trong.
"Cộng hưởng: 72.4%. Tăng 2.1% trong 6 giờ. Phân tích: tăng phi tuyến tính, không liên quan tiếp xúc vật lý."
72%.
Anh ngồi dậy. Tay chống giường, ngực nóng, mồ hôi lạnh trên trán. 72%. Gần ba phần tư. Gần mức mà hệ thống từng gọi là "giai đoạn không thể đảo ngược" với Bạch Tư Nguyệt.
"Cảnh báo. Mức cộng hưởng vượt 70% kích hoạt giao thức khẩn cấp. Ký chủ có 30 ngày để giảm cộng hưởng dưới 40%. Nếu không, Lời Nguyền Đồng Tâm chuyển sang giai đoạn ba: mỏ neo sẽ bắt đầu mất cấu trúc."
Giai đoạn ba.
Mỏ neo mất cấu trúc.
Vãn Hạ mất cấu trúc.
"Giai đoạn ba bao gồm: mất dần ký ức, mất dần cảm xúc, và cuối cùng, mất dần sự tồn tại vật lý. Quá trình không thể đảo ngược sau khi bắt đầu."
Anh nhắm mắt. Tay nắm chặt chăn. Mỗi câu hệ thống nói như một nhát dao, lạnh, chính xác, kiểu dao mổ cắt đúng chỗ.
30 ngày.
Nếu không giảm cộng hưởng, Vãn Hạ sẽ bắt đầu biến mất. Không phải biến mất kiểu Bạch Tư Nguyệt, bùng nổ, nhanh, đau nhưng dứt khoát. Mà biến mất từ từ: quên, mất cảm xúc, mất chính mình, rồi mất.
30 ngày.
"Ký chủ. Đề nghị hành động ngay lập tức. Mỗi ngày chậm trễ, cấu trúc mỏ neo giảm 0.3%. Không thể khôi phục."
Anh mở mắt. Đứng dậy. Bước đến cửa sổ. Nhìn xuống phố: Sài Gòn hai giờ sáng, đèn đường vàng, vỉa hè vắng, một chiếc xe máy chạy qua kéo theo tiếng nổ rời rạc.
30 ngày. Và cách duy nhất giảm cộng hưởng là chia tay.
Nhưng nếu chia tay, cô ấy sẽ thành Nguyệt thứ hai.
Nếu không chia tay, cô ấy sẽ biến mất.
Không có lựa chọn tốt. Chỉ có hai cách chết.
Anh đứng rất lâu ở cửa sổ. Gió đêm thổi vào mặt, mát, mang theo mùi bụi đường quen thuộc. Và trong ngực, sợi dây rung, nóng, bất ổn, nối anh với cô gái đang ngủ ở đâu đó trong thành phố này, cô gái mà anh yêu, cô gái mà anh đang giết mỗi ngày chỉ bằng cách yêu.
Sáng. Anh đi đến Cục sớm. Không vào tầng sáu. Đi thẳng lên mái tầng bảy.
Ngồi ở chỗ cũ, lưng dựa chậu cây bỏ, nhìn Sài Gòn dưới chân. Trời nắng, nóng, nhưng anh không thấy nóng. Anh chỉ thấy con số: 72.4%. Ba mươi ngày.
Anh rút điện thoại. Nhìn lịch. Đánh dấu. Ngày thứ nhất: hôm nay. Ngày thứ ba mươi: một tháng nữa.
Một tháng nữa, nếu tao không làm gì, Vãn Hạ sẽ bắt đầu mất ký ức. Rồi mất cảm xúc. Rồi mất.
Tao phải chia tay cô ấy.
Nhưng không phải kiểu chia tay cũ. Không phải nói dối. Không phải "tôi chưa từng yêu em." Cô ấy nhìn thấy màu. Cô ấy biết tao yêu. Nói dối không có tác dụng.
Phải làm cô ấy ghét tao thật sự. Ghét đến mức cộng hưởng giảm. Ghét đến mức sợi dây tối đi.
Phải diễn. Diễn tệ hơn mọi lần. Diễn đến mức cô ấy nhìn tao mà không thấy vàng nữa. Chỉ thấy xám.
Anh nhắm mắt. 30 ngày. Kế hoạch hình thành trong đầu, rõ ràng, tàn nhẫn, kiểu kế hoạch mà chỉ người đã chia tay sáu lần mới nghĩ ra: lạnh lùng, bỏ hẹn, nói câu tổn thương, tạo khoảng cách, và nếu cần, giả vờ có người khác.
Giống sáu lần trước. Giống hệt.
Nhưng lần này, cô ấy biết tao yêu. Cô ấy đã nghe câu đó ở nhà kho. Nên tao phải diễn giỏi hơn sáu lần trước cộng lại.
Và tao biết tao sẽ diễn tệ. Vì tao không muốn diễn.
Anh nhìn xuống mu bàn tay. Tay găng tay đen, da đen mềm, cũ, sờn ở đầu ngón. Bên dưới, da anh bình thường: không vết nứt, không vết cháy, không ánh sáng. Cái giá anh trả khác: tuổi thọ, sức khỏe, nỗi đau phản phệ. Nhưng anh không biến dạng. Anh chỉ mất đi.
Vãn Hạ thì khác. Cô ấy không mất tuổi thọ. Cô ấy mất chính mình. Vết nứt trên tay cô ấy không phải vết thương. Mà là phong ấn đang nứt. Và khi phong ấn nứt hết, mỏ neo vỡ, cô ấy vỡ cùng.
Tao yêu cô ấy. Và tình yêu đó đang vỡ cô ấy.
"Ký chủ. 29 ngày 21 giờ còn lại."
Anh đứng dậy. Phủi bụi trên quần. Bước xuống cầu thang.
30 ngày.
Kế hoạch: làm cô ấy ghét tao.
Xác suất thành công: rất thấp. Vì cô ấy nhìn thấy màu. Vì cô ấy đã nhìn thấy tao khóc trong ký ức. Vì cô ấy biết tao yêu cô ấy đến mức nào.
Nhưng tao không có lựa chọn khác.
29 ngày 21 giờ. Đếm ngược bắt đầu.
Anh bước xuống tầng sáu. Ngồi vào bàn. Mở hồ sơ. Và bên cạnh hồ sơ, trong ngăn kéo, bức tranh người che ô, túi giấy gấp vuông, hộp thuốc, bức ký họa chậu cây, tất cả vẫn nằm đó, im lặng, kiểu im lặng của những thứ được giữ bởi người sắp buông.