Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 14: Hứa Triệt cảnh báo
Chương 14

Hứa Triệt cảnh báo

Phòng y tế Cục nằm ở tầng ba, cuối hành lang, cánh cửa sơn trắng luôn đóng kín. Bên trong là hai giường khám, một tủ thuốc khóa mã, một bàn làm việc chất đầy hồ sơ, và Hứa Triệt.

Anh ngồi sau bàn, áo blouse trắng nhàu ở khuỷu tay, cổ áo hơi xệ, kiểu người mặc đồng phục vì bắt buộc chứ không phải vì muốn gọn gàng. Gương mặt sắc, xương hàm rõ, mắt sáng nhưng lạnh, kiểu lạnh của người quen nhìn vào bên trong cơ thể người khác mà không cho phép mình cảm thấy gì.

Nhưng khi Thừa Dạ bước vào, mắt Hứa Triệt thay đổi. Không ấm hẳn, nhưng bớt lạnh, kiểu mắt dành riêng cho một người duy nhất trên đời mà anh cho phép mình lo lắng.

– Ngồi.

Thừa Dạ ngồi xuống ghế khám, cởi áo khoác. Hứa Triệt đã gọi cậu lên từ sáng, không giải thích, chỉ nhắn: "Phòng y tế. 10 giờ. Không hỏi."

Kiểu Hứa Triệt. Ngắn, gọn, không thương lượng.

Hứa Triệt đo mạch, đo huyết áp, kiểm tra tay Thừa Dạ khi cởi găng. Ngón tay anh chạm tay cậu, chuyên nghiệp, nhanh, không do dự. Anh là một trong số ít người Thừa Dạ cho phép chạm mà không đeo găng.

– Mạch nhanh hơn lần trước. Huyết áp thấp. Cậu ngủ mấy tiếng?

– Bốn.

– Bốn. Mỗi đêm?

– Ừ.

Hứa Triệt ghi chép, không nhìn lên, bút chạy trên giấy nhanh và sắc.

– Phản phệ gần nhất?

– Ba ngày trước. Nhẹ. Đau ngực khi nhận tin nhắn.

Bút dừng. Hứa Triệt ngẩng lên, nhìn cậu.

– Đau ngực khi nhận tin nhắn.

– Ừ.

– Nội dung?

Im lặng. Thừa Dạ nhìn ra cửa sổ. Hành lang tầng ba vắng, chỉ có ánh sáng huỳnh quang trắng rọi lên tường.

– "Em nhớ anh rồi."

Hứa Triệt đặt bút xuống. Ngả lưng vào ghế. Nhìn trần nhà.

– Bốn chữ, cậu đau ngực.

– Ừ.

– Bạch Tư Nguyệt phải mất nửa năm nói "anh yêu em" cậu mới bắt đầu đau. Cô này nhắn "em nhớ anh" đã đủ.

Thừa Dạ không nói gì. Vì Hứa Triệt không hỏi, chỉ nhận xét, và mỗi nhận xét đều đúng đến mức cậu không có gì để phản bác.

Hứa Triệt đứng dậy, mở tủ thuốc, lấy ra một lọ nhỏ.

– Thuốc giảm đau mới. Kê cho cậu liều cao hơn. Uống khi phản phệ, hai viên, không quá ba lần một ngày.

Cậu nhận lọ thuốc, cầm trong tay, nhẹ, nhỏ, và nghĩ rằng sáu năm qua cuộc đời cậu được đo bằng lọ thuốc giảm đau. Mỗi mối tình một lọ. Mỗi lọ nặng hơn lọ trước.

– Nữa.

Hứa Triệt quay lại, không ngồi, đứng tựa bàn, khoanh tay trước ngực. Nhìn thẳng vào mắt Thừa Dạ.

– Tao biết cậu sẽ không nghe. Cậu chưa bao giờ nghe tao. Lần nào cũng vậy, tao nói tránh xa, cậu gật, rồi không tránh. Tao nói nguy hiểm, cậu biết, rồi vẫn lao vào. Sáu lần, sáu lần đúng cái pattern đó, và mỗi lần cậu mất thêm vài năm, mỗi lần tao phải hồi sức cho cậu trên giường bệnh, mỗi lần tao phải nhìn cậu thổ huyết và nghĩ: lần này có phải lần cuối không.

Giọng Hứa Triệt không to, không giận. Phẳng, mệt, kiểu mệt của người đã lo lắng quá lâu mà không thấy kết quả.

– Nhưng lần này tao sẽ nói khác. Tao sẽ không nói "tránh xa cô ấy". Tao biết cậu không làm được. Tao nhìn mắt cậu hôm điện thoại, tao biết lần này khác.

Thừa Dạ nhìn bạn.

– Nên tao sẽ nói thế này. Cậu có biết mười bảy năm mà cậu mất là bao nhiêu không?

Im lặng.

– Cậu hai mươi ba. Mất mười bảy năm. Nghĩa là tuổi thọ cậu, thay vì bảy mươi, tám mươi, giờ còn khoảng năm mươi ba, sáu mươi ba. Mỗi lần chia tay mất trung bình gần ba năm. Với tốc độ hiện tại, nếu cộng hưởng vượt năm mươi phần trăm, cậu sẽ mất thêm mười năm. Vượt tám mươi, hai mươi năm. Vượt một trăm...

Hứa Triệt dừng lại.

– Cậu biết rồi. Vượt một trăm, một trong hai người sẽ biến mất. Không phải chết. Biến mất. Như Bạch Tư Nguyệt.

Thừa Dạ nhắm mắt. Bạch Tư Nguyệt. Cái tên đó vẫn nặng, sau bao nhiêu năm, vẫn nặng.

– Tao không muốn cậu biến mất. Tao cũng không muốn cô gái đó biến mất. Vì tao biết cậu, nếu cô ấy biến mất vì cậu, cậu sẽ không sống nổi. Cậu sẽ không chết, nhưng cậu sẽ không sống. Giống bảy năm sau Bạch Tư Nguyệt, nhưng tệ hơn.

Thừa Dạ mở mắt, nhìn bạn.

– Cậu muốn tao làm gì?

Hứa Triệt nhìn lại, ánh mắt nhọn, sáng, nhưng ở phía dưới, ở chỗ mà chỉ người biết anh lâu mới thấy, có thứ gì đó mềm hơn, yếu hơn.

– Tao muốn cậu nghĩ kỹ. Không phải bằng lý trí, vì tao biết lý trí cậu đã biết đáp án rồi. Mà bằng lòng. Cậu có thật sự yêu cô ấy không, hay cậu chỉ cô đơn quá lâu?

Câu hỏi treo trong không khí. Đèn huỳnh quang nhấp nháy một lần, rồi sáng lại đều.

– Vì nếu cậu chỉ cô đơn, tao sẽ kéo cậu ra. Bằng mọi cách. Dù cậu ghét tao. Dù cậu không nói chuyện với tao mười năm. Tao sẽ kéo cậu ra, vì cô đơn thì có thuốc, nhưng chết thì không.

Hứa Triệt dừng, nuốt nước bọt, giọng thấp hơn.

– Nhưng nếu cậu thật sự yêu cô ấy... thì tao không biết làm gì. Tao là bác sĩ, tao chữa được phản phệ, chữa được đau ngực, chữa được mất máu. Nhưng tao không chữa được tình yêu. Và tao không muốn thử.

Thừa Dạ đứng dậy. Kéo găng tay lại, mặc áo khoác, cầm lọ thuốc.

– Cảm ơn.

Hứa Triệt nhìn cậu. Cậu đang lảng tránh câu hỏi, và cả hai đều biết.

– Cậu chưa trả lời.

– Tao chưa biết.

– Dối.

Thừa Dạ dừng ở cửa, tay nắm nắm cửa, lưng quay lại.

– Tao chưa muốn biết.

Hứa Triệt thở dài. Tiếng thở dài đó, Thừa Dạ nghe quá nhiều lần, nhưng lần nào cũng nặng, lần nào cũng mang theo một thứ gì đó mà Hứa Triệt không bao giờ nói thành lời: rằng anh sợ, rằng anh lo, rằng nếu Thừa Dạ chết, anh sẽ là người phải sống tiếp mà không có bạn.

– Cậu ấy lại thế rồi.

Hứa Triệt nói, nhẹ, gần như tự nói, sau khi Thừa Dạ đã bước ra hành lang.

*Lần này còn nặng hơn.*

Anh ngồi xuống ghế, tựa lưng, nhìn trần nhà. Đèn huỳnh quang sáng trắng, lạnh, và phòng y tế im lặng, chỉ còn mùi cồn thoang thoảng và tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.

Anh nhắm mắt, nghĩ về lần đầu tiên gặp Thừa Dạ. Mười bảy tuổi, trên giường bệnh, thổ huyết, cơ thể co giật, mắt mở nhưng không nhìn thấy gì, và Hứa Triệt, mười tám tuổi, thực tập sinh, chưa biết gì về dị năng, đã cầm tay đứa con trai đó suốt đêm cho đến khi cơn phản phệ qua.

Từ đó đến giờ, bảy năm, sáu lần chia tay, sáu lần hồi sức, sáu lần nhìn bạn đau rồi đứng dậy rồi lại đau.

*Và bây giờ lần thứ bảy.*

*Cậu ấy nói "tao chưa muốn biết". Nghĩa là cậu ấy biết rồi. Chỉ là chưa dám thừa nhận.*

*Cậu ấy yêu cô ta rồi.*

Hứa Triệt mở mắt, nhìn lọ thuốc giảm đau trên bàn, liều cao hơn lần trước, và nghĩ rằng lần sau có lẽ phải kê liều cao hơn nữa, rồi lần sau nữa, cho đến khi không còn liều nào đủ.

Ch.14/91
1.345 từ