Những mảnh nhớ đầu tiên
Căn studio nhỏ ở Bình Thạnh, đêm.
Vãn Hạ ngồi trước giá vẽ, bút chì trên tay, nhưng không vẽ. Cô nhìn tờ giấy trắng, và tờ giấy nhìn lại cô, và không ai trong hai bên biết nên bắt đầu từ đâu.
Hai ngày kể từ tiệm sách. Hai ngày kể từ khi cô khóc trước mặt một người lạ mà cô không biết tên, rồi chạy đi, rồi khóc thêm trên đường về, rồi nằm trên sàn studio, nhìn trần nhà, tự hỏi mình bị sao.
Tại sao mình khóc?
Tại sao nhìn người đàn ông đó, ngực mình đau kiểu đau cũ, kiểu đau mà mình không nhớ nguồn gốc?
Cô đặt bút chì xuống. Đứng dậy, đi ra bếp nhỏ, rót nước uống. Ly thủy tinh mát tay, nước lọc, không có gì đặc biệt. Nhưng khi cầm ly, ngón áp út tay trái cộm nhẹ, chỗ vệt sẹo mờ, chỗ mà cô không nhớ từng đeo gì nhưng da lõm vào, kiểu da đã quen mang một thứ gì đó rất lâu rồi mất.
Cô uống nước. Đặt ly.
Rồi nhìn thấy chiếc ô.
Chiếc ô dựng góc tường bếp, cán gỗ, cũ, có vết sơn khô ở cán. Cô không nhớ mua chiếc ô này. Không nhớ ai cho. Nó nằm đó từ trước khi cô mất ký ức, và cô giữ vì không có lý do vứt, kiểu người ta giữ đồ cũ mà không biết tại sao.
Cô cầm chiếc ô lên. Ngón tay lướt trên cán gỗ, chạm vệt sơn khô. Sơn acrylic, màu vàng nhạt, kiểu vàng mà cô hay dùng.
Mình sơn lên cán ô này. Nhưng khi nào?
Ánh sáng lóe.
Không phải ánh đèn. Ánh sáng từ bên trong, từ chỗ năng lực nằm, từ mắt cô. Một hình ảnh nhảy vào đầu, nhanh, sắc, kiểu flash máy ảnh:
Hành lang dài. Đèn huỳnh quang. Một chiếc ô nghiêng, che cho cô, mà cô không cầm. Bàn tay người cầm ô đeo găng đen, gân nổi trên mu bàn tay, và mưa rơi ngoài hiên, và cô đi cạnh người đó, im lặng, mà tim đập nhanh.
Cô buông ô. Ô rơi xuống sàn gạch, tiếng "cộp" nhẹ. Tay cô run.
Ai?
Ai cầm ô cho mình?
Vệt sẹo trên cổ tay sáng lên. Nhẹ, kiểu ánh lân tinh, kiểu cô đã thấy vài lần gần đây mà không hiểu. Sáng rồi tắt, nhanh như nháy mắt. Nhưng kèm theo là đau, nhẹ, âm ỉ, ở chỗ sẹo, lan xuống lòng bàn tay.
Cô nắm tay lại. Nhìn vệt sẹo. Mờ, mỏng, kiểu vết nứt trên sứ cũ. Trước đây cô không để ý, nhưng gần đây nó rõ hơn, dài hơn, từ cổ tay lan xuống đốt ngón giữa.
Vết nứt này không phải sẹo bình thường.
Nó sáng khi mình nhớ.
Cô quay lại giá vẽ. Ngồi xuống, không cầm bút chì. Cầm cọ. Nhúng sơn, kiểu nhúng không suy nghĩ, tay tự chọn màu: đen, xám bạc, và vàng ấm.
Vẽ.
Không phải phong cảnh. Không phải chân dung. Vẽ một bàn tay đeo găng đen, ngón dài, gân nổi, nắm lấy tay một người khác. Tay kia nhỏ hơn, không găng, có vệt sơn trên ngón.
Tay mình.
Flash thứ hai: mái nhà. Gió. Trời tối. Bàn tay đeo găng nắm chặt tay cô, và cô nghe giọng nói, trầm, nhẹ, mệt: "Đừng lại gần tôi."
Cọ rơi. Sơn bắn lên giấy, vệt vàng loang ngang bức tranh. Cô ôm đầu, hai tay bấu tóc. Không phải đau kiểu nhức đầu. Đau kiểu nhớ, kiểu cơ thể muốn kéo một thứ gì đó từ rất sâu lên mặt nước, nhưng thứ đó nặng quá, và sợi dây kéo mỏng quá, và mỗi lần kéo thì vết nứt trên tay lại sáng.
"Đừng lại gần tôi."
Ai nói câu đó?
Người đeo găng đen. Người cô vẽ trong bảy bức tranh. Người cô khóc khi nhìn thấy ở tiệm sách.
Cô từng yêu người đó.
Ý nghĩ đến không qua lý trí. Đến qua da, qua vết sẹo, qua năng lực nhìn màu mà cô mang từ bé. Cô không nhớ tên anh. Không nhớ giọng anh. Không nhớ mùi anh. Chỉ nhớ: vàng ấm sâu, và "đừng lại gần tôi," và tay anh nắm chặt tay cô dù miệng bảo đi.
Vết nứt sáng lại. Lần này lâu hơn, ba giây, bốn giây, rồi tắt. Đau rõ hơn, lan từ cổ tay lên cẳng tay, nhẹ nhưng dai dẳng, kiểu đau mà cô biết sẽ không biến mất.
Sáng hôm sau.
Cô ngồi ở quán cà phê đầu hẻm, uống đen đá, nhìn đường. Bình Thạnh buổi sáng, xe máy, tiếng còi, mùi bún riêu từ xe đẩy bên kia đường. Bình thường.
Điện thoại rung.
Số lạ. Cô ngần ngừ, rồi nghe.
– Tô Vãn Hạ?
Giọng nam, sắc, gọn, kiểu người quen nói thẳng.
– Vâng, ai đây ạ?
– Hứa Triệt. Bác sĩ ở Trung tâm Nghiên cứu Ứng dụng, nơi cô từng làm việc.
Cô chớp mắt. Trung tâm? Cô nhớ mang máng: một tòa nhà, hành lang, studio tầng năm. Nhớ mình từng vẽ ở đó. Nhưng chi tiết thì mờ, kiểu nhìn qua kính bám hơi nước.
– Tôi nhớ, cô nói, dù không chắc mình nhớ cái gì.
– Cô có thể gặp tôi được không? Có vài thứ cần trao đổi. Liên quan đến sức khỏe.
– Sức khỏe?
– Vết sẹo trên tay cô. Cô có thấy nó thay đổi gần đây không?
Cô nhìn xuống tay trái. Vệt sẹo mờ, dài hơn tuần trước, nhìn kỹ thì hơi sáng dưới nắng, kiểu da ở đó mỏng hơn phần còn lại.
– Có, cô nói nhẹ. Có thay đổi.
Im lặng bên kia. Ngắn. Rồi:
– Gặp tôi lúc hai giờ chiều. Quán cà phê đối diện Trung tâm. Cô biết chỗ.
Hai giờ. Quán cà phê đường Đồng Khởi, quận Một, đối diện tòa nhà bảy tầng mà cô từng đến mỗi ngày nhưng giờ chỉ nhớ như giấc mơ.
Hứa Triệt ngồi ở bàn góc, kính mỏng, áo sơ mi trắng xắn tay, ly trà đen trước mặt. Anh nhìn cô bước vào, đứng dậy, kéo ghế.
– Ngồi đi.
Cô ngồi. Gọi cà phê sữa. Nhìn anh. Quen, kiểu quen mà cô không xếp được vào ô nào: không phải bạn, không phải đồng nghiệp, nhưng gần hơn người lạ.
– Anh nói về vết sẹo, cô mở đầu.
Triệt nhìn tay cô. Cô đặt tay lên bàn, lòng bàn tay ngửa. Vệt sẹo chạy từ cổ tay đến giữa lòng bàn tay, mỏng, hơi sáng dưới đèn quán.
– Nó dài hơn lần cuối tôi khám cho cô, Triệt nói.
– Anh từng khám cho tôi?
– Trước đây. Cô không nhớ.
Không phải câu hỏi. Anh biết cô không nhớ.
– Vết này liên quan đến năng lực của cô, Triệt nói, giọng bác sĩ, đều, không hoảng nhưng cũng không bình thường. Năng lực nhìn màu. Cô vẫn dùng được?
– Vẫn.
– Gần đây có thấy gì khác thường không? Hình ảnh bất chợt, ký ức không rõ nguồn, cảm giác quen thuộc khi nhìn người lạ?
Cô cứng người. Vì anh vừa mô tả chính xác những gì cô trải qua.
– Có, cô nói.
Triệt gật. Chậm. Kiểu gật của người đã biết trước câu trả lời nhưng vẫn cần nghe.
– Vãn Hạ. Tôi sẽ nói thẳng. Vết nứt trên tay cô không phải sẹo. Nó là dấu hiệu của quá tải năng lực. Những ký ức đang trở lại, mỗi lần nhớ, năng lực kích hoạt, và mỗi lần kích hoạt, vết nứt lan thêm.
Cô nhìn tay mình.
– Nếu nhớ hết thì sao?
Im lặng. Triệt uống trà. Đặt ly. Nhìn cô, mắt sau kính mỏng, kiểu mắt không muốn nói nhưng biết phải nói.
– Nếu ký ức trở lại hoàn toàn, năng lực sẽ tải lại toàn bộ dữ liệu cảm xúc đã lưu. Cơ thể cô không chịu nổi tải đó. Vết nứt sẽ lan. Nhanh.
– Rồi sao?
– Rồi cô sẽ mất nhiều hơn ký ức.
Cô hiểu. Không cần anh nói rõ hơn. "Mất nhiều hơn ký ức" nghĩa là mất một phần mình, mất cảm xúc, mất khả năng cảm nhận, hoặc tệ hơn.
– Vậy tôi nên quên, cô nói.
Triệt nhìn cô. Lâu.
– Tôi không nói cô nên gì. Tôi nói cô nên biết.
Cô gật. Nhìn ra cửa sổ quán. Bên kia đường, tòa nhà bảy tầng đứng trong nắng chiều, cửa kính phản chiếu trời xanh. Cô nhìn tòa nhà, và ở đâu đó trong ngực, ở chỗ mà cô không gọi tên được, có thứ gì đó rung nhẹ, ấm, kiểu rung mà cô đã cảm nhận ở tiệm sách, kiểu rung khi nhìn lớp vàng ấm quanh người đàn ông đeo găng đen.
– Anh Triệt.
– Gì?
– Người đàn ông đó. Người mà tôi nhớ. Tôi từng yêu người đó phải không?
Triệt không trả lời. Anh đặt tiền lên bàn, đứng dậy, kéo ghế vào.
– Giữ khoảng cách. Đừng vẽ. Đừng đi tìm ký ức.
– Anh không trả lời.
Triệt dừng ở cửa. Quay lại, nhìn cô, và trong một thoáng, cô thấy: mắt anh mệt, kiểu mệt của người gánh bí mật của quá nhiều người.
– Cô biết rồi, Vãn Hạ. Cô không cần tôi trả lời.
Anh đi. Chuông cửa rung nhẹ. Nắng chiều tràn vào khe cửa mở rồi đóng lại.
Đêm. Studio.
Cô nằm trên sàn gỗ, nhìn trần nhà, tay trái đặt trên ngực, vệt sẹo áp lên vải áo. Không sáng, không đau. Yên.
Ai đã yêu mình đến mức xóa mình khỏi đời mình?
Và tại sao, dù đã xóa, mình vẫn nhớ?
Không nhớ bằng đầu. Nhớ bằng tay. Bằng vết sẹo. Bằng những bức tranh mà mình vẽ mà không biết vì sao.
Cô nắm tay. Vết nứt sáng lên, nhẹ, ấm, kiểu ánh sáng của người đang tìm đường về nhà trong bóng tối.
Mình sẽ nhớ. Dù phải trả giá.
Vì ai đó đã yêu mình đủ để chịu đau thay mình. Và mình, ít nhất, phải nhớ.
Bên ngoài cửa sổ, Bình Thạnh về khuya, đèn đường vàng, tiếng xe thưa, và ở quận Ba, trong căn hộ tầng sáu, Thừa Dạ nằm trên giường, mắt mở, tay nắm chặt bức chân dung gấp đôi trên gối, và hệ thống báo, nhẹ, đều, như tiếng đếm ngược:
> "Ký ức phục hồi: 6.8%."