Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 26: Vãn Hạ biết sự thật
Chương 26

Vãn Hạ biết sự thật

Kho tầng hầm mùi ẩm mốc.

Vãn Hạ đẩy cánh cửa sắt, nặng, kêu ken két, và bóng đèn tuýp phía trên nhấp nháy hai lần rồi mới chịu sáng. Ánh sáng trắng xanh rơi xuống những kệ hồ sơ xếp dọc hai bên tường, thùng các tông cũ, bụi dày, và mùi giấy ố vàng trộn với mùi xi măng ướt.

Cô đã mất ba ngày để đến đây.

Ba ngày kể từ khi Thừa Dạ ngất trong phòng y tế. Ba ngày kể từ khi Hứa Triệt dẫn anh đi, cửa phòng đóng lại, và cô đứng ngoài hành lang tầng ba, nhìn vệt sáng hắt qua khe cửa, biết rằng có điều gì đó rất lớn đang giấu sau những lớp ánh sáng quanh người đàn ông đó.

Tên Bạch Tư Nguyệt đã bị xóa khỏi tin nhắn trên điện thoại cô. Nhưng cô đã viết vào sổ. Bằng bút chì, nét nhẹ, ở góc trang cuối, cạnh bức ký họa Thừa Dạ đứng quay lưng.

*Bạch Tư Nguyệt.*

Ba chữ đó đưa cô đến đây.

Hồ sơ trước năm 2018 không nằm trên hệ thống điện tử. Tất cả xếp trong thùng các tông, ghi nhãn bằng tay, chữ viết của nhiều người khác nhau, nhòe dần theo thời gian. Cô tìm theo thứ tự: năm, tháng, rồi tên.

Mất gần một giờ.

Thùng thứ mười bốn, góc cuối kệ, sát tường, nặng, cô phải kéo ra bằng cả hai tay. Bụi bay lên, cô hắt hơi, và khi mở nắp, bên trong là một xấp hồ sơ mỏng, bìa nâu, ghi: *"Sự cố Bình Thạnh, Tháng 11."*

Cô mở ra.

Trang đầu là báo cáo hiện trường. Ảnh chụp phòng trọ, góc rộng, ánh sáng flash chói. Phòng nhỏ, cửa sổ hướng nam, có chậu hoa giấy trên bậu. Tường nứt, sàn xước, một vết cháy loang từ giữa phòng ra bốn góc, hình tròn, như ai vừa đốt một ngọn lửa rất lớn rồi dập tắt trong tích tắc.

Dòng ghi chú bên dưới: *"Đối tượng Bạch Tư Nguyệt, mất tích. Không tìm thấy dấu vết sinh học. Cộng hưởng đạt 83.7% trước sự cố."*

Cô lật tiếp.

Trang thứ hai là hồ sơ y tế. Tên bệnh nhân: Lâm Thừa Dạ. Tuổi: 18. Chẩn đoán: phản phệ dị năng nghiêm trọng, suy kiệt sinh mệnh, vỡ mao mạch phổi, xuất huyết nội. Thời gian nhập viện: ba tuần. Bác sĩ phụ trách: Hứa Triệt (thực tập sinh).

*Ba tuần.*

Cô đọc lại. Đọc chậm, từng dòng.

*"Bệnh nhân mất ý thức 4 ngày liên tục sau sự cố. Tim ngừng đập 2 lần, được cấp cứu thành công. Chỉ số sinh mệnh giảm xuống mức tối thiểu. Bệnh nhân từ chối ăn uống trong 9 ngày đầu. Phải truyền dịch tĩnh mạch."*

*"Bệnh nhân có dấu hiệu tự gây tổn thương ở cổ tay trái (ngày thứ 6). Đã xử lý và giám sát 24/7."*

*"Ghi chú cá nhân của BS Hứa Triệt: Bệnh nhân lặp đi lặp lại câu 'Tôi đã hứa'. Không rõ ngữ cảnh."*

Vãn Hạ dừng lại.

Tay cô run. Nhẹ thôi, nhưng đủ để trang giấy rung theo, và cô phải đặt xấp hồ sơ xuống sàn, ngồi bệt, lưng dựa kệ, hai chân co lại.

*Anh suýt chết.*

*Anh suýt chết sau khi chia tay cô ấy.*

Cô nhìn dòng chữ trên trang giấy, bút bi xanh, nét nghiêng, chữ Hứa Triệt, và cô hiểu tại sao Hứa Triệt luôn lo lắng đến vậy. Hiểu tại sao anh ta nhìn cô bằng ánh mắt vừa cảnh giác vừa sợ hãi, kiểu nhìn của người đã từng thấy bạn mình chết đi sống lại và không muốn nhìn thấy lần nữa.

Cô lật tiếp.

Trang thứ ba. Báo cáo phân tích sự cố, đánh máy, chữ nhỏ, dày đặc.

*"Kết luận sơ bộ: Sự cố Bình Thạnh không phải do nhân viên Lâm Thừa Dạ gây ra. Cộng hưởng vượt ngưỡng 80% dẫn đến phản ứng dây chuyền. Đối tượng Bạch Tư Nguyệt bị ảnh hưởng trực tiếp bởi phản phệ cảm xúc. Nguyên nhân gốc: Dây cộng hưởng bị cắt đứt cưỡng bức khi đối tượng chưa hoàn toàn từ bỏ."*

*"Ghi chú bổ sung: Nhân viên Lâm Thừa Dạ đã chủ động cắt dây cộng hưởng bằng phương pháp chia tay trực tiếp. Đây là hành vi tự nguyện, nhằm bảo vệ đối tượng khỏi mức cộng hưởng gây tử vong."*

*Chủ động.*

*Nhằm bảo vệ.*

Cô đọc hai cụm từ đó ba lần.

Rồi cô giở lại trang đầu, đọc lại từ đầu. Rồi trang hai. Rồi trang ba. Đọc chậm, kỹ, từng chữ, như đang ghép một bức tranh từ những mảnh vỡ mà cô đã nhặt suốt nhiều tuần.

Người yêu cũ đến sảnh mắng anh: *"Anh bỏ rơi tôi."*

Đồng nghiệp nói: *"Kẻ bạc tình nổi tiếng."*

Thừa Dạ thú nhận: *"Đều đúng."*

Và bây giờ, hồ sơ nói: anh chia tay để cứu mạng. Mỗi lần. Tất cả mọi lần. Anh nói những lời tàn nhẫn nhất để người kia đau đủ sâu mà buông tay, và sau đó anh thổ huyết, ngất, suýt chết, một mình, trong phòng y tế tầng ba, với Hứa Triệt ngồi cạnh đo mạch và cố không khóc.

*Không phải vô tình. Không phải bạc.*

*Là hy sinh.*

Cô khóc.

Không phải khóc nức nở, không phải khóc ồn ào. Khóc im lặng, kiểu khóc mà nước mắt chảy xuống trước khi cô kịp nhận ra mình đang khóc. Chảy dọc má, rơi xuống tay, xuống trang hồ sơ, làm nhòe dòng chữ *"Bệnh nhân từ chối ăn uống trong 9 ngày đầu"*.

Cô khóc vì Thừa Dạ mười tám tuổi, nằm trên giường bệnh, lặp đi lặp lại *"Tôi đã hứa"* mà không ai hiểu anh hứa gì.

Cô khóc vì Hứa Triệt mười chín tuổi, thực tập sinh, ngồi cạnh bạn suốt ba tuần, viết ghi chú bằng tay vì chưa quen đánh máy.

Cô khóc vì Bạch Tư Nguyệt, hai mươi tuổi, biến mất trong căn phòng có chậu hoa giấy, không biết rằng người nói *"Tôi chưa từng yêu em"* đang nói dối, đang chết dần vì lời nói dối đó.

Và cô khóc vì Thừa Dạ hai mươi ba tuổi, đeo găng tay đen, ngồi góc bàn tầng sáu, lưng quay mọi người, uống nước lọc, ăn cơm hộp một mình, và mỗi lần ai nói chữ *"hẹn hò"* thì ánh sáng quanh anh tối sầm lại.

Kho tầng hầm im lặng. Bóng đèn tuýp nhấp nháy. Bụi bay trong ánh sáng trắng xanh. Và Vãn Hạ ngồi trên sàn xi măng lạnh, ôm xấp hồ sơ, khóc cho một người đàn ông đã cứu mạng sáu người bằng cách khiến họ ghét mình.

Cô không biết ngồi bao lâu.

Khi nước mắt ngừng, cô nhìn xuống tay mình. Cổ tay trái, nơi vết nứt ánh sáng mỏng đã xuất hiện từ đêm mưa, bây giờ rõ hơn. Không đau, không ngứa, chỉ có một đường nhỏ, mảnh như sợi chỉ, phát ra ánh sáng nhạt trong bóng tối tầng hầm.

Cô chưa biết đó là gì. Chưa biết nó có nghĩa gì.

Nhưng cô biết một điều: vết nứt này bắt đầu từ đêm anh nắm tay cô không buông.

Cô đóng hồ sơ lại. Xếp vào thùng. Đẩy thùng về chỗ cũ, sát tường, góc cuối kệ. Lau mắt bằng mu bàn tay, lau vệt nước trên má, đứng dậy, phủi bụi trên quần.

Rồi cô lấy sổ vẽ ra. Mở trang cuối, nơi có ba chữ *Bạch Tư Nguyệt* viết bằng bút chì. Cô nhìn ba chữ đó một lúc lâu. Rồi viết thêm phía dưới, nét nhẹ, chậm:

*"Anh không bạc. Anh đau."*

Và ở dưới cùng, nhỏ hơn, nghiêng hơn, như tự nói với chính mình:

*"Em sẽ ở lại."*

Không phải vì ngốc. Không phải vì không sợ. Mà vì cô đã nhìn thấy: dưới tất cả những lớp lạnh lùng, dưới găng tay đen, dưới những lời *"đừng lại gần tôi"*, dưới ánh sáng nhiều lớp mà cô là người duy nhất nhìn thấy, có một người đàn ông đang gánh trên vai sáu cuộc chia tay, sáu lần suýt chết, sáu lần tự biến mình thành kẻ xấu để người mình yêu được sống.

Và cô không muốn trở thành lần thứ bảy.

Không phải bằng cách rời đi, mà bằng cách ở lại, mắt mở, biết rõ cái giá, và tự chọn.

*Em sẽ ở lại, Thừa Dạ. Không phải vì em không biết sợ. Mà vì rời đi mới là điều anh sợ nhất.*

Cô bước ra khỏi kho tầng hầm. Cầu thang hẹp, ánh sáng tự nhiên hắt vào từ tầng một, ấm, và khi cô đẩy cánh cửa ra, nắng Sài Gòn đổ xuống mặt, chói, nóng, kiểu nóng của buổi chiều tháng năm.

Cô nheo mắt. Rồi bước đi, về phía cầu thang lên tầng sáu.

Trên cổ tay trái, vết nứt nhỏ lấp lánh trong nắng, như một lời nhắc nhẹ rằng ở lại cũng có giá. Cô chưa biết giá là gì. Nhưng cô đã chọn.

Ch.26/91
1.531 từ