Chương 46: Hôn lễ giả
Ngày hai mươi hai. Kho hàng bỏ hoang đầu đường Nguyễn Tất Thành, quận 4.
Người ta dựng lễ đường ở đó. Không phải lễ đường thật. Chỉ là vải tuyn trắng giăng qua những khung sắt rỉ, hoa giả cắm trong xô nhựa sơn trắng, ghế nhựa xếp hai hàng, và ánh nến, nhiều ánh nến, lung linh trên sàn bê tông nứt nẻ. Nhìn từ xa, giống một đám cưới nghèo nhưng cố đẹp. Nhìn kỹ, giống một cái bẫy.
Vì đó là bẫy.
Ý tưởng của Hứa Triệt, thực hiện bởi Cục. Dựng hôn lễ giả, phát tín hiệu cộng hưởng mạnh, dụ Bạch Tư Nguyệt xuất hiện. Bốn nhân viên dị năng mai phục xung quanh, ngụy trang người dự tiệc. Triệt ngồi hàng ghế thứ ba, đeo kính, mặc vest mượn, trông như đến dự cưới bạn cũ mà không muốn đến.
Thừa Dạ đứng cuối lối đi. Áo sơ mi trắng, quần tối, găng tay đen. Anh không mặc vest vì Triệt nói "cậu mặc vest trông như đi đám tang, thôi bỏ đi." Nến rọi mặt anh, và lần đầu tiên trong bốn ngày nay, anh không nghĩ về cộng hưởng, không nghĩ về đếm ngược, không nghĩ về hệ thống.
Anh nghĩ: Cô ấy sẽ mặc gì?
Cô mặc váy trắng.
Không phải váy cưới thật. Đầm trắng dài đến mắt cá, vải cotton mỏng, kiểu đầm mùa hè mà cô có sẵn trong tủ. Ai đó cài hoa nhài lên tóc cô, ba bông nhỏ, trắng, thơm nhẹ. Tay cầm bó hoa giả bọc giấy báo.
Cô bước từ phía cửa kho, ánh nến hắt trên sàn bê tông, và Thừa Dạ nhìn cô.
Anh nhìn cô đi tới.
Cô bước chậm, không phải vì đúng nhịp nhạc đám cưới. Vì sàn bê tông có vết nứt, cô sợ trượt. Và vì mắt cô đang đọc anh: ánh sáng quanh anh sáng hơn bất kỳ ngày nào cô từng thấy. Không phải rực. Sáng kiểu trong, kiểu ấm, kiểu người bỏ hết lớp che lần nữa, đứng đó, không giấu, không diễn, chỉ nhìn cô bước tới và nghĩ một điều gì đó mà cô không cần đọc màu cũng đoán được.
Anh ước đây là thật.
Cô dừng trước mặt anh. Giữa hai người, sợi dây cộng hưởng sáng, ấm, rung nhẹ, kiểu rung của tim đập nhanh hơn bình thường. Cô nghe thấy tiếng thở của anh. Nhẹ. Hơi gấp.
– Cô dâu đến rồi, Triệt nói từ hàng ghế sau, giọng bình thản.
Không ai cười. Lễ đường giả, khách giả, nhưng hai người đứng đó thì thật.
Kịch bản do Cục viết: trao nhẫn, nói lời nguyện, phát tín hiệu cộng hưởng cực mạnh để dụ Bạch Tư Nguyệt. Thừa Dạ và Vãn Hạ chỉ cần diễn đủ thuyết phục. Nhẫn là nhẫn nhựa mạ bạc, mua ngoài chợ, ba nghìn đồng một cặp.
Thừa Dạ cầm nhẫn. Nhỏ. Nhẹ. Vô giá trị.
Anh cầm tay Vãn Hạ. Tay phải cô, mu bàn tay có vết nứt ánh sáng mỏng chạy dọc xuống ngón giữa, thoáng phát quang dưới ánh nến. Anh nhìn thấy. Cô cũng nhìn thấy. Cả hai không nói gì.
Anh đeo nhẫn cho cô.
Tay anh run.
Không phải run vì sợ, không phải run vì lạnh. Run vì giả, nhưng tay run thật. Giống như cơ thể anh biết thứ gì đó mà đầu anh chưa dám nghĩ: rằng nếu không có hệ thống, không có lời nguyền, không có phong ấn, nếu anh là người bình thường và cô là người bình thường, thì đây sẽ là ngày đẹp nhất đời anh.
Vãn Hạ nhìn anh run. Cô nắm tay anh, bàn tay nhỏ ấm chặt lấy ngón tay đeo găng, giữ cho vững.
– Anh run, cô nói nhỏ.
– Tôi biết.
– Không sao. Em cũng run.
Anh nhìn cô. Mắt cô ướt nhẹ. Không phải ướt vì buồn, vì sợ, vì giận. Ướt vì đẹp quá mà không được giữ.
"Cộng hưởng: 79.1%. Tăng 4.9%."
Im đi.
Đến phần lời nguyện. Kịch bản viết sẵn, bốn câu, ngắn gọn, đúng khuôn mẫu: "Tôi, Lâm Thừa Dạ, nguyện nhận Tô Vãn Hạ làm vợ..." Anh đã đọc kịch bản ba lần, thuộc lòng, sẵn sàng.
Nhưng khi mở miệng, câu anh nói không phải kịch bản.
– Tôi không biết hứa.
Im lặng. Triệt nhìn lên từ hàng ghế. Bốn nhân viên Cục nhìn nhau. Vãn Hạ nhìn anh.
– Tôi không biết hứa vì lần cuối tôi hứa, người đó biến mất. Tôi nói "không rời em" trên mái nhà lúc mười tám tuổi, rồi tôi rời cô ấy. Nên tôi không hứa nữa. Năm năm nay, không hứa ai, không nói yêu ai, không nắm tay ai. Tôi nghĩ như vậy là bảo vệ. Như vậy là đủ.
Giọng anh nhẹ, không run, chậm, kiểu người nói điều đã nén rất lâu. Sợi dây cộng hưởng giữa hai người rung, ấm, sáng dần.
– Nhưng em nói đúng. Không hứa không phải bảo vệ. Chỉ là sợ.
Vãn Hạ nhìn anh. Ánh sáng quanh anh sáng nhất mà cô từng thấy. Không một lớp giả. Không một vệt xám. Chỉ vàng ấm, sâu, kiểu vàng của buổi chiều cuối mùa, khi nắng biết mình sắp tắt nhưng vẫn sáng.
– Nên hôm nay, tôi không hứa. Tôi chỉ nói thật.
Anh nhìn cô. Mắt anh đỏ nhẹ, khô, không ướt, kiểu mắt của người đã khóc hết nước mắt từ lâu rồi.
– Tôi yêu em. Không phải vì bẫy ép, không phải vì sợi dây. Tôi yêu em vì em là người đầu tiên nói "cho anh được chọn" thay vì "tại sao anh bỏ em." Tôi yêu em vì em nhìn thấy tất cả, biết tất cả, và vẫn đứng đây.
Sợi dây sáng rực. Không bùng. Không nổ. Sáng kiểu tràn, kiểu ánh sáng tìm được lối ra sau bao năm bị nhốt.
"Cộng hưởng: 84.7%. Tăng nhanh."
– Và tôi xin lỗi. Vì sáu người trước em, tôi không nói thật. Vì Bạch Tư Nguyệt, tôi không cho cô ấy được chọn. Vì tất cả họ, tôi chọn thay, và gọi đó là bảo vệ.
Im. Nến cháy. Sàn bê tông lạnh dưới chân, nhưng tay hai người nắm nhau ấm.
– Nên tôi không hứa gì. Tôi chỉ đứng đây. Và mỗi ngày em còn chọn ở lại, tôi cũng chọn.
Vãn Hạ khóc.
Không phải khóc vì buồn. Không phải khóc vì sợ. Khóc vì đây là ngày cô mặc váy trắng, đứng trong lễ đường giả, nghe người mình yêu nói lời thật nhất đời anh, và biết rằng sau tám ngày nữa, cô có thể sẽ không nhớ bất cứ điều gì.
Nước mắt rơi trên mu bàn tay, trên vết nứt ánh sáng, và vết nứt sáng lên nhẹ khi nước mắt chạm.
Cô không lau.
Cô nắm tay anh chặt hơn. Rồi nói, giọng nhẹ, rõ:
– Em không hứa. Em cũng không nói yêu.
Anh nhìn cô.
– Em chỉ nói: nếu ngày mai em quên anh, thì hôm nay em muốn anh biết, em đã nhìn thấy anh. Tất cả. Không phải lớp lạnh, không phải lớp giả, không phải lớp giữ khoảng cách. Em nhìn thấy lớp vàng ấm sâu nhất, lớp mà anh giấu sau sáu lần chia tay, lớp mà anh tưởng đã chết từ ngày Bạch Tư Nguyệt biến mất. Em nhìn thấy. Và nó đẹp.
Nó đẹp.
Sợi dây rung mạnh. Ấm. Sáng tràn ra ngoài, lan trên sàn bê tông, trên vải tuyn, trên cánh hoa giả, biến kho hàng bỏ hoang thành nơi sáng nhất Sài Gòn đêm đó.
"Cộng hưởng: 88.2%. Bất ổn: thấp bất thường. Không khớp mô hình."
Không khớp mô hình vì chưa bao giờ có hai người cùng biết sự thật mà vẫn chọn nhau.
Triệt đứng dậy. Mặt lạnh, nhưng mắt ướt nhẹ. Anh quay sang nhân viên Cục:
– Tín hiệu phát đủ chưa?
– Dư. Cả quận 4 bắt được.
Triệt gật đầu. Nhìn hai người đứng giữa lễ đường, tay nắm nhau, sợi dây sáng tràn, váy trắng dính bụi xi măng, găng tay đen vẫn chưa cởi.
Lần này khác thật.
Anh nghĩ. Rồi anh không nghĩ gì nữa, vì ánh nến bên trái chớp. Gió lùa từ cửa kho mở. Mùi hoa nhài, nhưng không phải hoa nhài trên tóc Vãn Hạ.
Mùi hoa nhài khác. Mùi quen. Mùi anh đã ngửi năm năm trước, trong phòng ở Cục cũ Bình Thạnh, đêm cuối cùng trước khi mọi thứ vỡ.
Triệt quay đầu. Ánh mắt sắc lại.
Cô ấy đến.
Nến tắt. Từng ngọn một. Từ hai bên lối đi, tắt dần vào giữa, như có ai đi ngang và thổi. Bóng tối lan, và giữa bóng tối, cuối lối đi, nơi cửa kho mở ra đêm đen, một bóng trắng đứng.
Váy trắng. Tóc dài. Và nụ cười mỏng, lạnh, kiểu cười của người nhìn đám cưới mà mình lẽ ra là cô dâu.
Bạch Tư Nguyệt.
Thừa Dạ cảm nhận: sợi dây cộng hưởng giữa anh và Vãn Hạ rung mạnh, nhưng không phải vì tình cảm. Vì sợ. Vì anh nhận ra: cô ấy đến, và cái bẫy hoạt động, nhưng bẫy dụ được thú thì thú cũng đang nhìn thẳng vào hai người.
Tay anh nắm tay Vãn Hạ chặt hơn. Qua lớp găng tay đen, qua vết nứt ánh sáng, qua nhẫn nhựa ba nghìn đồng trên ngón tay cô.
Nếu thế giới cho phép, đây sẽ là thật.
Nhưng thế giới không cho phép. Và người phụ nữ đứng cuối lối đi là bằng chứng rõ nhất.