Hệ Thống Ép Tôi Chia Tay
Chương 54: Chương 54: Hệ thống nói dối
Chương 54

Chương 54: Hệ thống nói dối

Mưa đêm. Loại mưa Sài Gòn cuối tháng bảy, không báo trước, trút xuống mái tôn ầm ào rồi ngớt nhanh, để lại đường phố ướt nhẫy và mùi đất ẩm.

Thừa Dạ ngồi trên sàn căn hộ, lưng dựa tường, hai tay gỡ găng ra đặt bên cạnh. Tay trần, gầy, ba vệt sẹo cũ trên mu bàn tay trái sáng mờ trong bóng tối. Anh không bật đèn. Không muốn nhìn rõ căn phòng, vì căn phòng đầy những thứ nhắc anh đến cô.

Ba ngày không đi Bình Thạnh. Ba ngày giữ khoảng cách. Ba ngày nằm trong bóng tối, không ngủ, uống nước lọc, ăn cơm hộp mua ở cửa hàng tiện lợi đầu hẻm. Râu mọc lởm chởm, mắt thâm quầng, và bức chân dung cô vẽ nằm trên gối cạnh đầu, gấp đôi, cẩn thận, vì anh không dám bỏ vào túi ngực nữa, sợ mồ hôi làm nhòe nét bút chì.

Và nói chuyện với hệ thống.

Nói chuyện không đúng. Chất vấn.

"Ký chủ. Câu hỏi thứ mười bảy trong ba ngày."

– Trả lời đi.

"Câu hỏi?"

– Cậu biết từ khi nào?

Im lặng. Anh đã hỏi câu này sáu lần. Hệ thống trả lời mỗi lần một kiểu, nhưng lần nào cũng tránh cái lõi.

"Biết điều gì cụ thể?"

– Biết rằng năng lực bẩm sinh không bị nghi thức cắt dây can thiệp. Biết rằng ký ức cảm xúc sẽ tồn tại trong năng lực nhìn màu. Biết rằng cô ấy sẽ nhớ lại, sớm hay muộn.

Im lặng.

– Từ khi nào?

"Từ trước khi ký chủ thực hiện nghi thức."

Anh nghiến răng. Không phải vì bất ngờ. Vì câu trả lời thẳng, lần đầu tiên trong ba ngày.

– Trước bao lâu?

"Từ khi ta phân tích năng lực đối tượng. Tuần thứ hai sau khi cô ấy vào Cục."

Tuần thứ hai. Tức là ngay từ đầu. Từ khi mới gặp cô ấy.

Anh hít vào. Thở ra. Chậm. Kiểu thở mà Triệt dạy anh những lần hoảng loạn hồi mười tám tuổi, kiểu thở để không đập vỡ thứ gì.

– Cậu biết cô ấy có năng lực lưu trữ ký ức cảm xúc. Cậu biết nghi thức cắt dây không xóa được phần đó. Và cậu vẫn để tôi thực hiện.

"Đúng."

– Tại sao?

"Vì đó là phương án tối ưu tại thời điểm đó. Cộng hưởng 88.2%. Giao thức 30 ngày còn dưới mười ngày. Phương án một: cắt dây, ký ức ý thức bị xóa, cộng hưởng về không, đối tượng an toàn tạm thời. Phương án hai: không làm gì, cộng hưởng vượt 100%, đối tượng biến mất giống Bạch Tư Nguyệt."

– Cậu nói "tạm thời." Cậu dùng chữ đó bây giờ. Lúc đó cậu nói "không đảo ngược."

"Ta nói ký ức ý thức không đảo ngược. Đúng. Ký ức ý thức đã bị xóa vĩnh viễn."

– Cậu chơi chữ.

"Ta cung cấp thông tin chính xác."

– Cậu nói dối bằng cách giấu sự thật.

Im lặng. Mưa bên ngoài đã tạnh, chỉ còn nước nhỏ giọt từ mái hiên, đều, chậm, kiểu tiếng đếm thời gian.

"Ta không nói dối. Ta chọn lọc thông tin phù hợp với năng lực ra quyết định của ký chủ tại thời điểm đó."

– Thời điểm đó tôi đang quỳ trên sàn cắt sợi dây từng sợi. Tôi đang khóc. Tôi đang xóa cô ấy khỏi ký ức cô ấy. Và cậu biết nó vô nghĩa.

"Không vô nghĩa. Nó mua thời gian."

– Thời gian cho gì?

"Để ký chủ rời xa."

Lại câu đó.

– Cậu không bao giờ tin tôi rời xa được.

Im lặng. Dài. Anh đếm: năm giây, mười giây, mười lăm giây.

"Đúng."

Một chữ. Nhẹ. Không giải thích, không biện minh.

Cậu biết tao sẽ không rời xa. Cậu biết nghi thức chỉ trì hoãn. Cậu biết tất cả. Và cậu vẫn để tao làm, vì... vì gì?

– Vì cậu không có phương án nào khác, anh nói, giọng nhẹ, không giận nữa, chỉ mệt.

"Không có phương án nào mà ký chủ chấp nhận."

– Phương án cậu muốn là gì?

"Ký chủ không bao giờ gặp Tô Vãn Hạ. Cộng hưởng không bao giờ bắt đầu. Phong ấn ổn định. Lời nguyền không kích hoạt. Ký chủ sống, đối tượng sống, thế giới an toàn."

– Phương án đó không tồn tại.

"Ta biết."

Lại im lặng. Nước nhỏ giọt bên ngoài. Tiếng xe máy xa xa, ai đó chạy qua con hẻm ướt, bánh xe quẹt nước bắn lên tường.

"Ký chủ. Ta muốn nói một điều."

Anh nhìn lên. Trong sáu năm gắn với hệ thống, anh chưa bao giờ nghe câu mở đầu này.

"Ta không nói dối vì muốn hại ký chủ. Ta giấu vì biết: nếu ký chủ biết ký ức sẽ trở lại, ký chủ sẽ không thực hiện nghi thức. Ký chủ sẽ chọn ở lại. Và cộng hưởng sẽ vượt 100%. Đối tượng sẽ biến mất. Giống Bạch Tư Nguyệt."

Cậu giấu vì biết tao sẽ chọn ở lại.

Cậu giấu vì biết tao yêu cô ấy hơn mạng sống cô ấy.

"Ta đã thấy ký chủ suýt chết vì Bạch Tư Nguyệt. Ta không muốn thấy lại. Không phải vì mệnh lệnh. Vì..."

Dừng. Hệ thống dừng giữa câu. Lần đầu tiên.

– Vì gì?

Im lặng dài. Rồi, giọng khác, nhẹ hơn, cũ hơn, kiểu giọng mà anh đã nghe trên mái tầng bảy, kiểu giọng nói "ta" thay vì "hệ thống":

"Vì ta cũng từng mất người ta yêu. Và ta biết cảm giác đó."


Anh ngồi im lâu.

Mưa đã tạnh hẳn. Gió thổi qua cửa sổ mở, mát, mang mùi lá ướt. Trên sàn, găng tay đen nằm gọn, bàn tay anh trần, và trong ý thức anh, giọng hệ thống đã tắt, để lại khoảng yên tĩnh mà anh không nhớ lần cuối có được là khi nào.

Cậu cũng từng mất người cậu yêu.

Cậu từng là con người. Từng yêu. Từng mất. Rồi thành thứ này.

Vậy lời nguyền Đồng Tâm... không phải cơ chế vô hồn. Nó là di sản của ai đó đã yêu và mất, giống tao.

Anh nhặt găng tay. Đeo lại. Chậm.

– Cậu đã nói dối tôi bao nhiêu lần?

Im lặng. Kiểu im lặng mà anh biết sẽ không có trả lời.

Nhưng lần này, anh không giận. Lần này, anh hiểu: hệ thống không nói dối vì ác. Nó nói dối vì không biết cách nào khác. Giống anh. Giống anh nói dối Bạch Tư Nguyệt, giống anh nói dối sáu người trước, giống anh nói "không ai cả" khi Vãn Hạ hỏi anh là ai.

Nói dối vì yêu. Hoặc nói dối vì sợ. Đôi khi hai thứ đó giống nhau.

Anh đứng dậy, đi ra bếp. Mở tủ lạnh: chai nước, hộp cơm hôm qua ăn dở, túi thuốc giảm đau Triệt kê. Anh lấy nước uống, đứng tựa bệ bếp, nhìn về phía bàn gỗ. Bức tranh người che ô úp trên mặt bàn, ô mưa có vết sơn cán dựng góc tường, và bên cạnh, chiếc hộp thiếc nhỏ mà cô để cơm cho anh mỗi trưa, anh giữ lại, nắp có vết vẽ ốc sên bằng bút lông.

Mọi thứ trong căn hộ này đều kể chuyện cô ấy. Và cô ấy không nhớ gì.

– Tôi sẽ không tránh xa, anh nói.

"Ký chủ..."

– Tôi không tránh xa được, và cậu biết. Nhưng tôi cũng không đến gần. Tôi sẽ giữ khoảng cách. Và tôi sẽ tìm cách khác.

"Không có cách khác."

– Cậu nói vậy mỗi lần. Rồi tôi vẫn tìm được.

"Lần nào cậu cũng trả giá."

– Tôi biết.

Im lặng. Rồi hệ thống nói, nhẹ, kiểu thì thầm:

"Ký chủ giống ta hồi đó."

Anh không hỏi hồi đó là khi nào. Không hỏi "ta" là ai. Chưa phải lúc. Nhưng anh biết: ở đâu đó trong hệ thống, trong cái vỏ lạnh lùng và mệnh lệnh, có một người từng sống, từng yêu, từng mất, và bây giờ nhìn anh lặp lại chính cuộc đời mình.

Anh đứng dậy. Bước đến bàn. Lật ngửa bức tranh người che ô dưới mưa.

Nét sơn nước của Vãn Hạ: người đàn ông đứng dưới mưa, ô nghiêng, áo tối, mặt không rõ. Nhưng tay cô vẽ lớp vàng ấm xuyên qua mưa, kiểu vàng mà chỉ cô nhìn thấy.

Anh để bức tranh ngửa. Không úp lại. Lần đầu tiên trong ba tuần.

Nét sơn nước nhẹ, mưa nhòa, người đàn ông che ô, lớp vàng ấm xuyên qua mưa. Cô vẽ bức này ở studio tầng năm Cục, hồi mới quen, hồi cô chưa biết tên anh, chưa biết lời nguyền, chưa biết gì. Nhưng cô đã nhìn thấy lớp vàng. Đã vẽ nó vào tranh. Đã để lên bàn anh mà không nói.

Bây giờ, bức tranh nằm trên bàn trong căn hộ tối, và anh ngồi nhìn nó, và nghĩ: Cô ấy nhìn thấy tao trước khi biết tao. Và bây giờ, sau khi quên tao, cô ấy lại nhìn thấy.

Năng lực của cô ấy không quên. Và tao không tránh xa được.

Vậy câu hỏi không phải là "làm sao ngăn." Câu hỏi là: khi cô ấy nhớ lại, tao sẽ nói gì?

Không phải cho hệ thống. Cho cô ấy.

Bên ngoài, Sài Gòn sau mưa. Đường ướt, đèn đường phản chiếu trên mặt đường, vàng run. Gió mang mùi đất và nhựa đường ẩm. Và ở đâu đó trong thành phố, trong căn studio nhỏ ở Bình Thạnh, một bức tranh chỉ có màu dựng trên giá, sơn đã khô, nhưng lớp vàng ở giữa vẫn ấm hơn phần còn lại, kiểu ấm mà không ai giải thích được, kiểu ấm mà chỉ người đã yêu mới để lại.

Ch.54/91
1.666 từ