Ga tiếp theo
Hai tháng sau.
Khang đứng trên sân ga một nhà ga chưa khai trương ở Đà Nẵng. Ga Hòa Khánh, tuyến metro số 1, xây xong phần thô nhưng chưa lắp hệ thống, chưa đặt ray, chưa có tàu. Trần cao mười hai mét, cột bê tông thô, sàn xi măng xám, bụi mỏng. Ánh sáng chiều lọt qua khe thông gió trên mái, kẻ vạch sáng tối trên sàn.
Anh đến đây vì một hợp đồng phục hồi hạ tầng kỹ thuật. Công ty xây dựng cần kỹ sư kiểm tra hệ thống điều khiển trước khi lắp ray. Hợp đồng ngắn hạn, ba tháng, trả đủ sống. Đà Nẵng không phải Hà Nội, không có ga Cát Linh ngoài cửa sổ, không có tiếng tàu lúc 2:17 sáng, không có cửa thép niêm phong ở tầng B2.
Khang rời Hà Nội hai tuần sau khi lên mặt đất. Không phải chạy trốn. Không có ai đuổi. Cảnh sát hỏi xong, ghi xong, anh tự do đi lại. Không khởi tố, không cấm xuất cảnh. Quá nhiều ánh sáng chiếu vào vụ việc để ai đó dám động đến nhân chứng chính mà Linh đã đặt tên.
Anh đi vì Hà Nội không còn chỗ cho anh. Căn hộ đối diện ga Cát Linh là nơi hệ thống đặt anh ở đó để ký ức hồi phục, và ký ức đã hồi phục. Mỗi đêm anh nghe tàu, mỗi đêm anh nhớ. Nhớ phòng điều phối ga 9, nhớ nút xác nhận dưới tay, nhớ danh sách hành khách có ba trẻ em, nhớ tiếng hét của chính mình trong tunnel. Nhớ hết. Không cần M-7 đè nén nữa, ký ức đã tự đứng dậy, và nó không đi.
Vậy nên anh đi. Không phải quên. Chỉ cần khoảng cách.
Đà Nẵng, tháng Sáu. Nóng, ẩm, biển gần. Khang thuê phòng trọ ở Liên Chiểu, khu công nhân, phòng mười hai mét vuông, quạt trần. Sáng đi làm, chiều về, tối nấu cơm, đọc tin, ngủ. Thỉnh thoảng mất ngủ, nhưng không phải vì tiếng tàu. Vì im lặng. Đà Nẵng im hơn Hà Nội, và im lặng để ký ức vọng rõ hơn.
Tin tức đến qua điện thoại, qua Linh.
Chính phủ công bố kết luận điều tra: "Xác nhận sự tồn tại của hệ thống hạ tầng ngầm cũ bên dưới hệ thống metro Hà Nội, xây dựng giai đoạn 1983-1987, mục đích phòng thủ dân sự. Hệ thống đã đóng cửa từ năm 1995 theo quyết định của Bộ Quốc phòng. Việc tái sử dụng trái phép sau năm 1995 là hành vi của một nhóm quan chức lạm quyền, đã bị xử lý."
Mai đoán đúng. "Nhóm quan chức lạm quyền."
Hoàng Duy bị khởi tố: tội "lợi dụng chức vụ" và "bắt giữ người trái pháp luật." Ông không phản bác. Luật sư nói ông hợp tác toàn bộ. Hải vẫn mất tích. Bốn quan chức cấp trung bị kỷ luật. Không ai cấp cao hơn bị nêu tên.
Cư dân Thành Phố: bốn trăm mười bảy người đã lên, theo thống kê chính thức. Con số thật có thể cao hơn vì nhiều người lên bằng lối không ai kiểm soát và không đăng ký tại bất kỳ trung tâm nào. Họ biến vào Hà Nội như nước thấm vào đất: chậm, không thấy, nhưng có.
Một số hòa nhập. Ông Bình kế toán ở với con gái, bắt đầu làm việc lại, kiểu việc nhỏ, kiểu người mới bắt đầu ở tuổi bốn mươi hai. Ông Phúc mở lớp dạy kèm ở chùa Phúc Lâm, sáu học sinh, toán tiểu học, phấn trắng bảng đen, giống y dưới lòng đất nhưng có cửa sổ.
Một số biến mất. Không phải bị bắt, không phải bị đưa xuống lại. Biến mất kiểu người không tồn tại trong hệ thống: không CCCD, không tài khoản ngân hàng, không số điện thoại, không địa chỉ. Họ sống ở đâu đó, bên lề, không rõ, không ai đếm.
Một số quay lại ga. Đứng trước cửa thép niêm phong, nhìn, rồi đi. Có người quay lại mỗi ngày, như thăm nhà cũ, dù nhà cũ đã bị khóa.
Gần bốn nghìn năm trăm người vẫn ở dưới. Cửa niêm phong. Đoàn kiểm tra lần hai xuống rồi lên, báo cáo "đang xử lý." Xử lý gì, xử lý đến đâu, ai xử lý, không ai biết.
Thế giới quên dần. Tuần đầu: trang nhất mọi báo. Tuần hai: trang bốn. Tuần ba: mục xã hội. Tháng hai: không còn trên báo. Thẻ #TuyenMetroSo0 vẫn có người đăng nhưng mỗi ngày ít hơn ngày trước. Ai đó làm phim tài liệu, ai đó viết sách, ai đó tổ chức quyên góp. Nhưng chu kỳ tin tức là chu kỳ, và thế giới có quá nhiều thứ để quên.
Linh không quên. Cô viết bài thứ tám tuần trước: "Tuyến 0: Hai tháng sau, không ai trả lời." Bài đăng trên ba tờ báo, chia sẻ mười hai nghìn lần. Ít hơn bài đầu tiên bốn trăm lần. Nhưng Linh vẫn viết. Vì đó là cách cô giữ cho cửa không bị niêm phong hoàn toàn.
Mai ở với Linh. Hai chị em dọn sang phòng trọ mới ở Thanh Xuân, gần trường cũ Mai dạy. Mai chưa quay lại trường. Chưa sẵn sàng, hoặc chưa muốn, hoặc cả hai. Cô nấu cơm, giặt đồ, đọc sách, và mỗi tối đứng ở cửa sổ nhìn trời ba mươi phút. Linh không hỏi. Một ngày nào đó sẽ hỏi. Nhưng chưa.
An vẫn mất tích. Bộ đàm im từ hai tháng trước. Không ai tìm thấy cậu trên mặt đất. Không ai tìm thấy cậu dưới lòng đất (đoàn kiểm tra không đi hết toàn tuyến). Cậu ở đâu đó, trong hành lang phụ mà không ai biết, trong ga mà đèn đã tắt, trong bóng tối mà cậu gọi là nhà. Hoặc cậu đã lên, đã đi, đã biến vào Hà Nội như những người không tên khác, không CCCD, không dấu vết.
Khang không lo. Lo cũng không giúp gì. An đã sống mười bảy năm dưới lòng đất mà không cần ai lo. Cậu sẽ ổn. Hoặc không. Nhưng quyền chọn thuộc về cậu.
Đêm tháng Sáu.
Ga Hòa Khánh, 11:47 tối. Khang đi ngang trên đường về phòng trọ. Con đường ven ga vắng, đèn đường cách nhau xa, công trình đang xây, hàng rào tôn. Ga chưa khai trương, tối, im, chỉ có ánh đèn bảo vệ nhấp nháy ở cổng chính.
Anh dừng lại. Không phải vì thấy gì. Vì nghe.
Tiếng loa. Rất nhẹ, từ phía trong ga, qua tường bê tông, qua hàng rào tôn, qua không khí đêm Đà Nẵng ẩm và nóng. Loa ga, loại loa thử nghiệm lắp sẵn trong giai đoạn xây dựng, để kiểm tra âm thanh trước khi khai trương.
Loa không nên phát lúc 11:47 đêm. Ga chưa có điện chính thức, chỉ có máy phát tạm cho bảo vệ và đèn chiếu sáng cổng.
Khang đứng yên. Nghe.
Tĩnh điện. Rồi giọng nữ, bình tĩnh, đều, giọng tổng đài tự động, phát qua loa ga:
"Chuyến tàu số 0 sắp vào ga."
Gió hút qua khe hàng rào tôn. Từ phía ga, từ phía tunnel chưa đặt ray, gió kéo về phía Khang, mùi bê tông ẩm, mùi dầu máy, mùi quen.
Khang nhìn qua khe hàng rào. Phía trong, sàn ga tối, cột bê tông thô, trần cao mười hai mét. Không có ray. Không có tàu. Nhưng ở cuối sân ga, phía tunnel, có ánh sáng. Vàng. Yếu. Di động. Ánh sáng di chuyển trong tunnel không có ray, tunnel chưa hoàn thiện, tunnel của một hệ thống metro chưa tồn tại.
Tiếng bánh sắt. Không thể có tiếng bánh sắt trong tunnel không có ray. Nhưng tiếng đó rõ, đều, nhịp đặc trưng của bánh tàu trên ray: tach-tach, tach-tach, tach-tach. Xa, rồi gần hơn.
Loa phát lần nữa, nhẹ hơn, gần như thì thầm:
"Ga tiếp theo: đích đến cuối cùng."
Khang đứng yên. Không chạy. Không sợ. Không quay đi. Anh đã nghe câu này ba mươi lăm lần trong mơ, bốn lần dưới lòng đất, và một lần từ loa phòng điều phối gốc khi bảng điều khiển sáng toàn bộ. Câu đó đi theo anh từ Hà Nội đến Đà Nẵng, từ dưới đất lên mặt đất, từ giấc mơ vào thực tại. Hoặc từ thực tại vào giấc mơ. Ranh giới đã mờ từ lâu.
Ánh sáng vàng trong tunnel gần hơn. Gió mạnh hơn. Tiếng bánh sắt rõ hơn.
Khang đứng ngoài hàng rào tôn, tay buông hai bên, nhìn vào ga tối. Không bước vào. Không bỏ đi. Chỉ đứng, và đợi, như người đã biết rằng có những tuyến tàu không bao giờ dừng, dù cửa đã mở, dù đèn đã bật, dù thế giới đã biết.
Tuyến 0 không kết thúc ở Hà Nội.
Tuyến 0 không kết thúc.