Tuyến Metro Số 0
Chương 78: Key bị vô hiệu
Chương 78

Key bị vô hiệu

Khang về đến căn hộ Cát Linh lúc mười hai giờ mười ba phút.

Từ ga Hà Đông về Cát Linh bằng taxi mất hai mươi lăm phút. Tài xế không hỏi. Khang ngồi ghế sau, tay đặt trên đùi, nhìn phố đêm Hà Nội qua kính xe. Đèn đường vàng, quán bia vỉa hè đang dọn, tiếng cổng sắt kéo. Thành phố bình thường. Bên dưới bốn mươi lăm mét đá và bê tông, gần năm nghìn người đang ngủ trong một thành phố không có bầu trời.

Tầng năm. Chìa khóa cửa. Điện thoại nằm trên bàn bếp, đúng chỗ anh để lại chiều qua. Bảy cuộc gọi nhỡ từ Linh, hai từ số lạ. Khang không gọi lại. Bộ đàm analog là đường duy nhất an toàn, và Linh biết điều đó.

Anh đặt bộ đàm lên bàn, mở laptop. Thử truy cập K0-SYS qua đường ngoài. Không phản hồi. Thử lần hai. Không phản hồi. Lần ba: màn hình hiển thị ba dòng:

> K0-SYS: PHIÊN QUẢN TRỊ ĐÃ KẾT THÚC > MASTER KEY: HẾT HẠN 23:47:00 09/06/2030 > QUYỀN TRUY CẬP: KHÔNG

Khang đọc ba dòng, gập laptop, đứng dậy. Đi ra cửa sổ. Ga Cát Linh phía dưới, đèn sân ga vẫn sáng dù ga đóng. Không có người. Không có xe bán tải trắng ngoài ngõ, không có xe máy đầu phố. Hoặc anh không nhìn thấy trong bóng tối, hoặc họ đã chuyển sang phương thức khác.

Danh sách "tái bố trí nhân sự cấp cao". Khang trên danh sách từ Ngày 8. Hải trên danh sách trước anh ba ngày, biến mất đúng mốc lúc năm giờ sáng Ngày 9. Bảy trường hợp trước Hải, không ai trễ.

Khang vẫn ở đây. Có thể vì anh không ở nhà suốt chiều tối qua, ở dưới lòng đất khi danh sách chạy hết hạn. Hoặc vì bài viết Linh đã khiến quá nhiều người biết tên anh, và làm biến mất một nhân chứng đang được cả nước nhắc tên không phải lựa chọn khôn ngoan.

Hoặc vì họ đang chờ.

Khang ngồi vào ghế bếp, lưng dựa tường. Mắt nhìn cửa ra vào, tai nghe cầu thang. Căn hộ im. Cái im của hai giờ sáng: không xe, không tiếng người, chỉ máy lạnh nhà hàng xóm và nước chảy trong ống tường.

Anh mở điện thoại, đọc tin nhắn Linh. Bốn tin, gửi từ chín giờ tối đến mười một giờ:

"Anh. Bộ đàm không bắt tín hiệu." "Đoàn kiểm tra Bộ vào ga Cát Linh chiều nay. 3 người. Chưa xuống tầng KT." "Bài viết 2,8 triệu lượt. Reuters đăng bản dịch. Quốc hội yêu cầu giải trình." "Gọi tôi khi đọc được."

Khang bấm bộ đàm, giữ tần số 121.5 MHz.

– Linh.

Im lặng mười lăm giây. Tín hiệu bộ đàm yếu trong nhà bê tông, nhưng khoảng cách từ Cát Linh đến Khâm Thiên chưa đến hai cây số. Linh phải bật máy.

– Linh. Khang. Trên mặt đất. An toàn.

Hai mươi giây. Rồi tiếng rè, tiếng Linh, giọng nhanh nhưng không hoảng:

"Anh ở đâu?"

– Căn hộ. Key đã hết. K0-SYS đóng hoàn toàn.

Im lặng ba giây. Linh đang xử lý thông tin.

"Hải?"

– Không liên lạc được. Biến mất từ sáng qua. Cùng kiểu bảy người trước.

"Danh sách anh?"

– Đã quá bốn giờ. Tôi vẫn ở đây.

Linh không hỏi tại sao. Cô hiểu nhanh hơn phần lớn người Khang từng làm việc cùng: bốn giờ quá hạn có thể là trì hoãn, có thể là thay đổi phương thức, có thể là cái bẫy chờ Khang về nhà.

"Đi khỏi căn hộ. Bây giờ."

– Chưa. Đang đợi tín hiệu An.

"An?"

– Trước khi key hết, An radio: "Ông Soát có chuyện muốn nói." Chưa nói gì thêm.

"Tín hiệu dưới lòng đất lên mặt đất?"

– 121.5 MHz. An từng gọi được từ tunnel phụ giữa ga 7 và ga 9. Sâu hơn thì không.

"Anh đợi radio từ một đứa trẻ dưới bốn mươi lăm mét đất đá trong khi tên anh trên danh sách xử lý."

Không phải câu hỏi. Phát biểu. Giọng Linh phẳng qua bộ đàm, không có tần số cao của lo lắng, không có sụt giọng cuối câu. Chỉ phẳng.

– An không phải đứa trẻ.

"An mười bảy tuổi."

– An sống dưới lòng đất mười bảy năm. Tuổi không đo bằng ngày sinh.

Linh không trả lời ba giây. Rồi:

"Tôi có thông tin. Đoàn kiểm tra Bộ: 3 người, vào tầng B1 ga Cát Linh lúc 14h chiều. Đi dọc hành lang kỹ thuật, chụp ảnh, đo bức xạ. Không tìm cửa '0'. Họ không biết tìm gì."

– Hoặc biết nhưng chưa muốn tìm.

"Có thể. Ổ khóa mới trên cửa '0' ga Cát Linh vẫn ở đó. Tôi kiểm tra 7h tối. Chưa hàn. Nhưng có thêm dây thép gai cuộn quanh tay nắm."

– Ga Hà Đông chưa bị động. Tối nay hai mươi người ra bằng cửa đó.

"Bao lâu trước khi họ kiểm tra Hà Đông?"

– Không biết. Có thể ngày mai. Có thể đã.

Im lặng. Tiếng rè bộ đàm.

"Anh định làm gì?"

– Đợi An.

"Nếu An không gọi?"

– Thì tôi tìm cách xuống.

Hai giờ mười bảy phút sáng. Giờ quen. Giờ tàu chạy. Giờ Khang từng ngồi trong phòng điều phối ga 3 nhấn nút khởi hành cho chuyến không ai hỏi hành khách là ai.

Bây giờ, anh ngồi trong bếp, lưng dựa tường, đèn tắt, chỉ ánh sáng từ đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào trần. Nghe. Cầu thang im. Hành lang im. Máy lạnh nhà hàng xóm đã tắt. Thành phố ngủ.

Dưới chân anh, bốn mươi lăm mét, tàu T-000 có lẽ đang chạy lại. SYS-AUTO đã khởi động, lịch trình mặc định: hai giờ mười bảy phút, ga 3 đến ga 14, ba đến năm hành khách. Không ai ở phòng điều phối để nhìn danh sách. Không ai hỏi người ngồi trên toa là ai, bao nhiêu tuổi, có muốn đi không.

Bốn mươi bốn người Khang đưa lên trong ba đêm. Chưa đến một phần trăm. SYS-AUTO sẽ đưa xuống hai trăm người tháng tới, và tháng sau, và tháng sau nữa. Bốn mươi bốn trừ hai trăm là âm một trăm năm mươi sáu. Toán đơn giản.

Bộ đàm trên bàn bếp kêu.

Không phải Linh. Tín hiệu yếu hơn, có rè, xen giữa những khoảng im là tiếng thở. Từ dưới lòng đất.

Giọng An:

"Anh."

Khang cầm bộ đàm, bấm phát.

– Nghe.

"Ông Soát nói..." Ngắt một giây. Tín hiệu trồi sụt. "...phòng điều phối gốc."

– Nói lại. Tín hiệu yếu.

An nói chậm hơn, rõ hơn, kiểu An khi cần người nghe hiểu lần đầu:

"Phòng điều phối gốc. Tầng bốn. Ga Chết."

Khang im. Phòng điều phối gốc. Không phải phòng kỹ thuật ở ga 14, nơi anh từng nhập master key. Phòng điều phối gốc, thiết kế 1987, tầng sâu nhất của cấu trúc Ga Chết, nơi mà theo bản vẽ K-07 ban đầu là trung tâm chỉ huy của hầm trú ẩn hạt nhân.

– Phòng đó làm được gì?

"Ông Soát nói: override. Không qua K0-SYS. Không qua nút mười lăm. Trực tiếp, từ mạch gốc."

Override. Mạch gốc 1987, tách biệt khỏi hệ thống số hóa sau này. Nút 15 kiểm soát K0-SYS vì nút 15 được cài vào K0-SYS. Nhưng K0-SYS chỉ là lớp phần mềm chạy trên hạ tầng cũ. Nếu có cách truy cập lớp dưới, lớp phần cứng, lớp mạch điện vật lý mà K-07 xây trên đó, thì nút 15 không nhìn thấy.

Thiết kế 1987 có phòng điều phối trung tâm. Bảy ga, một phòng chỉ huy. Khi K-07 được số hóa sau 1992, phòng điều phối gốc bị bỏ, thay bằng các nút phân tán. Nhưng mạch cũ vẫn ở đó. Dây đồng, relay cơ, bảng điều khiển tay quay. Cũ, nhưng nối vật lý đến mọi ga, mọi cửa, mọi ghi ray.

Nếu Soát Vé nói đúng, phòng đó có thể mở tất cả cửa Tuyến 0 bằng phần cứng, bỏ qua phần mềm, bỏ qua K0-SYS, bỏ qua nút 15.

– Mở được gì?

Im lặng năm giây. An đang nghe ai đó ở bên cạnh. Rồi:

"Tất cả. Cửa ga. Ghi ray. Đèn. Thông gió. Tất cả cái gì nối bằng dây đồng."

Tất cả. Bao gồm cửa khu cách ly cấp A.

– Chọn lọc được không? Mở cửa ga nhưng giữ khu cách ly?

Lần này An trả lời nhanh hơn, kiểu đã hỏi trước:

"Ông Soát nói: được. Mạch gốc có công tắc từng khu. Nhưng cần người ngồi ở phòng điều phối, bật thủ công, từng cái một."

– Bao lâu?

"Ông Soát nói sáu giờ. Có thể hơn."

Sáu giờ ngồi dưới Ga Chết, bật công tắc thủ công, mở từng cửa ga từ ga 1 đến ga 13 mà không mở khu cách ly. Sáu giờ ở tầng sâu nhất, nơi tín hiệu bộ đàm không lên được mặt đất.

– Khi nào?

"Ông Soát nói: khi anh sẵn sàng. Nhưng nhanh. SYS-AUTO đang chạy lại. Đêm nay hai chuyến."

SYS-AUTO chạy lại. Tàu chạy, người bị đưa xuống, vòng quay tiếp tục. Mỗi đêm chờ là thêm năm đến bảy người.

– Tôi cần một ngày. Đêm mai.

"Anh xuống bằng đâu? Cát Linh có ổ khóa mới."

– Hà Đông. Cống cũ hoặc cửa '0'.

"Em kiểm tra."

Im lặng ba giây. Rồi An nói thêm, giọng nhỏ hơn, gần micro hơn:

"Anh. Xuống lần này, phòng điều phối ở tầng bốn Ga Chết. Sâu hơn ga 14. Sâu hơn Thành Phố. Ông Soát nói cần anh ở đó sáu giờ, bật thủ công. Trong sáu giờ đó, anh không lên được."

– Biết.

"Và trên mặt đất là mười hai giờ."

Khang không trả lời ngay. Thời gian lệch: một giờ dưới bằng hai giờ trên. Sáu giờ dưới bằng mười hai giờ trên. Nếu xuống lúc mười một giờ đêm, lên sớm nhất lúc mười một giờ sáng hôm sau. Mười hai giờ không liên lạc, không kiểm soát, không biết chuyện gì xảy ra trên mặt đất.

Trong mười hai giờ đó, Linh một mình. Bài viết đang lan khắp mạng. Quốc hội đang hỏi. Bộ đang kiểm tra. Danh sách xử lý vẫn có tên anh. Và anh ở dưới bốn mươi lăm mét đá, ngồi trước bảng điều khiển thập niên tám mươi, bật từng công tắc.

– Biết, Khang nói lại.

"Ông Soát nói anh sẽ quay lại. Ngay từ đầu ông ấy đã nói."

An tắt bộ đàm. Tín hiệu mất.

Khang ngồi trong bóng tối mười lăm phút. Không suy nghĩ. Hoặc suy nghĩ quá nhiều thứ cùng lúc mà không đặt tên cho thứ nào: phòng điều phối gốc, sáu giờ, mười hai giờ trên mặt đất, gần năm nghìn người, Linh một mình, cửa ga, khu cách ly, nút 15, SYS-AUTO.

Rồi anh bấm bộ đàm.

– Linh.

Lần này Linh trả lời trong năm giây:

"Nghe."

– An vừa gọi. Soát Vé có phương án. Phòng điều phối gốc, tầng bốn Ga Chết, mạch phần cứng 1987. Override nút 15 bằng cách bỏ qua phần mềm, bật phần cứng trực tiếp. Mở được tất cả cửa ga nhưng giữ khu cách ly. Cần người ngồi dưới đó sáu giờ, bật thủ công. Sáu giờ dưới bằng mười hai giờ trên.

Im lặng bốn giây. Linh xử lý nhanh.

"Anh xuống."

Không phải câu hỏi.

– Đêm mai. Xuống qua Hà Đông. Mười một giờ đêm.

"Mười hai giờ trên mặt đất tôi không liên lạc được anh."

– Đúng.

"Trong mười hai giờ đó, cửa ga sẽ mở?"

– Nếu mọi thứ đúng, cửa bắt đầu mở sau hai đến ba giờ tôi ngồi vào phòng điều phối. Nghĩa là khoảng một đến hai giờ sáng, bốn đến sáu giờ sau khi tôi xuống, theo thời gian mặt đất.

"Cửa mở bằng phần cứng. Nút 15 có đóng lại được không?"

– Nút 15 kiểm soát phần mềm. Phần cứng tách biệt. Nếu tôi bật công tắc vật lý, cửa mở bằng relay cơ. Muốn đóng phải xuống tận phòng điều phối gốc và tắt bằng tay.

"Nghĩa là khi cửa mở, không ai từ trên đóng được."

– Đúng.

Im lặng sáu giây. Dài nhất trong cuộc nói chuyện.

"Tôi publish bài thứ hai khi cửa mở. Bằng chứng vật lý: ảnh cửa '0' đang mở, từ bên trong. Vở Soát Vé. Phong bì Duy. Tên anh. Thời gian thực."

– Cô cần ở đâu đó an toàn. Không phải phòng trọ.

"Tôi biết."

– Cô không xuống.

"Tôi biết. Không phải lần này."

Giọng Linh qua bộ đàm không thay đổi. Phẳng, nhanh, rõ. Nhưng câu cuối có gì khác. "Không phải lần này" thay vì "không". Linh không hứa. Linh đặt điều kiện.

– Linh.

"Gì?"

– Khi cửa mở, người dưới sẽ lên. Không phải tất cả. Có thể vài trăm, có thể vài chục. Họ không có giấy tờ, không nhà, không ai nhớ. Cô cần chuẩn bị phía trên.

"Quỹ Long Biên và chùa Phúc Lâm đã nhận bốn mươi bốn người. Tôi sẽ liên hệ thêm."

– Không chỉ nơi ở. Giấy tờ. Chứng nhận. Bằng chứng họ tồn tại. Hệ thống xóa họ khỏi dữ liệu quốc gia. Cô cần ai đó trong chính quyền.

"Bài viết đang viral. Quốc hội đang hỏi. Sau mười hai giờ nữa, khi cửa mở và người lên, đây không còn là bài viết. Đây là bằng chứng sống."

Khang không nói gì. Linh đúng. Bốn mươi bốn người là con số. Khi cửa mở và hàng trăm người bước ra từ dưới lòng đất, không ai có thể nói "tin bịa".

– Một điều nữa. Override mở tất cả cửa ga, bao gồm bốn cửa '0' nối Tuyến 0 lên bốn ga công cộng. Cát Linh, Đống Đa, Cầu Giấy, Hà Đông.

"Bốn cửa mở cùng lúc."

– Nếu Bộ đã khóa Cát Linh, còn ba cửa khác. Họ không khóa kịp bốn.

"Tôi hiểu."

– Linh.

"Gì?"

Khang nhìn ra cửa sổ. Ga Cát Linh tối đen. Đèn sân ga đã tắt, ca bảo vệ đêm chưa bật lại. Bầu trời Hà Nội không sao, mây thấp, ánh đèn thành phố hắt lên trần mây màu cam nhạt.

– Cô ở trên. Publish mọi thứ. Khi thế giới biết, họ không giữ bí mật được nữa.

Im lặng hai giây.

"Anh nói câu đó như đang dặn dò lần cuối."

Khang không trả lời.

"Anh sẽ lên. Sau mười hai giờ. Hoặc lâu hơn. Nhưng anh sẽ lên."

Giọng Linh. Không phải câu hỏi, không phải mệnh lệnh. Phát biểu. Kiểu Linh khi cô quyết định một thứ gì đó thay cho người khác.

– Tôi sẽ cố.

"Không. Anh sẽ lên."

Bộ đàm tắt. Linh tắt trước.

Khang ngồi thêm năm phút. Rồi đứng dậy, đi vào phòng ngủ, mở tủ quần áo. Ngăn dưới cùng, góc trái, dưới ba chiếc áo cũ không mặc, có một thứ anh không nhớ giữ nhưng chưa bao giờ vứt.

Đồng phục xám. Vải dày, cổ đứng, hai túi ngực có nắp, hàng nút kim loại xỉn màu. Thẻ tên tháo rồi nhưng lỗ ghim vẫn còn, hai chấm nhỏ trên ngực trái. Đồng phục kỹ sư Tuyến 0, ca đêm, cấp hạn chế A.

Khang cầm lên. Vải nặng hơn anh nhớ. Hoặc anh nhẹ hơn ba năm trước. Gấp gọn, để trên ghế cạnh giường.

Rồi anh nằm xuống, nhắm mắt, và ngủ. Giấc ngủ không mơ. Lần đầu tiên trong mười ngày.

Ch.78/91
2.643 từ