Tuyến Metro Số 0
Chương 64: Sau truyền ký ức
Chương 64

Sau truyền ký ức

Linh đến lúc tám giờ. Ba lô đeo vai, sổ tay cầm tay, mặt bình tĩnh nhưng mắt sắc hơn bình thường, kiểu mắt nhà báo khi đánh hơi được thứ gì đó lớn.

Khang mở cửa. Linh nhìn anh: mắt đỏ, quầng thâm đậm hơn mọi khi, tay trái run nhẹ. Cô không hỏi anh có sao không. Bước vào, ngồi xuống ghế, mở sổ.

– Kể.

Khang ngồi đối diện. Trên bàn giữa hai người: cuốn vở của Soát Vé, phong bì của Duy, và máy tính mở sẵn. Anh bắt đầu từ đầu. Không bỏ gì. Không sắp xếp cho dễ nghe.

An dẫn đường. Phòng sau giữa ga 13 và ga 14. Soát Vé là Lê Văn Soát, công nhân xây dựng đội 4, đối tượng thí nghiệm đầu tiên, 1987. Ký ức lây nhiễm mạnh nhất. Bốn mươi ba năm dưới lòng đất. Tự cách ly vì ảnh hưởng cả người trong Thành Phố. Tự nhận vai soát vé, ghi chép mọi hành khách vào cuốn vở này.

Linh không ngắt lời. Ghi chép, nhanh, chữ viết tắt mà chỉ cô đọc được.

Ga-14 không phải người. Là hệ thống tự động, được lập trình ba mươi năm trước. Ai đó cài đặt rồi đi. Nút 10.0.14.1 chạy tự động, nhận lệnh, phân phối, ghi nhật ký. Duy mười lăm năm nhận lệnh từ chương trình, không phải từ người.

Linh dừng bút. Nhìn lên.

– Không có người ra lệnh.

– Không có. Không từ đầu. Ban đầu có ai đó thiết lập. Nhưng lâu rồi, hệ thống tự chạy theo quy tắc được viết sẵn.

– Nhưng gần đây, ai đó sửa quy tắc.

– Đúng. Tần suất tăng. Hồ sơ biến mất. Bước xác nhận bị bỏ. Ai đó truy cập hệ thống, thay đổi tham số. Soát Vé không biết ai. Nhưng phòng máy chủ nằm ở ga 14, phía sau tường ke ga.

Linh ghi. Gạch chân hai lần. Nhìn Khang.

– Còn gì nữa.

– Còn. Khang nhìn xuống tay. Tay trái run nhẹ, anh nắm lại, đặt lên bàn. Soát Vé truyền ký ức cho tôi. Trực tiếp. Tôi nhớ hết rồi.

Im lặng. Linh đặt bút xuống.

– Hết là bao nhiêu.

– Ba năm làm việc tại Tuyến 0. Từ tháng 3/2022. Khang nói, giọng đều, kiểu người kể về ai khác. Tôi là kỹ sư điều phối ca đêm. Một trong bốn người có quyền khởi động T-000. Mỗi đêm tôi nhấn nút xác nhận khởi hành. Hành khách lên tàu, mắt lờ đờ, bước chân kéo lê. Tôi không hỏi họ là ai. Không ai hỏi. Quy trình.

Linh nhìn Khang. Mắt cô không thay đổi, không thương hại, không phán xét. Mắt nhà báo: ghi nhận thông tin, đánh giá độ tin cậy, xếp vào hệ thống.

– Bao lâu anh nhấn nút mà không hỏi.

– Hai năm rưỡi. Hàng trăm chuyến. Hàng trăm người.

Im lặng. Linh cầm bút lên, viết gì đó, rồi đặt bút xuống lần thứ hai.

– Rồi anh hỏi.

– Đêm 2/10/2025. Ba trẻ mồ côi trong danh sách. 8, 11, 14 tuổi. Tôi từ chối xác nhận. Phong nhấn thay. Tôi chạy lên mặt đất. Bị bắt. M-7. Quên. Ngày hôm sau, mười bảy đồng nghiệp chết.

Linh im. Không ghi. Nhìn Khang.

– Họ chết vì tôi gửi cảnh báo.

– Họ chết vì ai đó ra lệnh giết.

– Cả hai. Nếu tôi không hỏi, mười bảy người vẫn sống. Sống và tiếp tục nhấn nút. Câu hỏi đó không có đáp án sạch.

Linh nhìn anh thêm ba giây. Rồi cầm bút, viết tiếp. Không bình luận. Không an ủi. Cô hiểu: Khang không cần ai nói cho anh biết đúng hay sai. Anh cần ai đó nghe xong và tiếp tục làm việc.

Hai giờ. Khang kể hết. Linh ghi mười bốn trang sổ tay, viết kín, có mũi tên, có gạch chân, có dấu hỏi ở bên lề. Khi Khang dừng, cô đọc lại từ đầu, im lặng năm phút, rồi ngẩng lên.

– Ba bộ bằng chứng. Vở Soát Vé: bốn mươi ba năm tên hành khách. Phong bì Duy: mười lăm năm lệnh. Dữ liệu K-07: sáu tháng nhật ký vận hành. Nếu gộp lại với tài liệu thư viện, hồ sơ bệnh viện, ghi âm, ảnh chụp...

– Đủ.

– Đủ để công bố. Nhưng trước đó, cô dừng, mắt nhìn thẳng vào Khang. Anh nói "nếu nhớ lại, đưa xuống." Nghĩa là anh đang bị theo dõi. Và khi họ biết anh đã nhớ...

– Họ sẽ đến.

– Bao lâu.

Khang nghĩ. Hồ sơ anh ghi "sai lệch" từ 18/11/2025, hơn bốn tháng trước. Nếu ai đó đang giám sát, họ đã biết anh truy cập hệ thống, đã biết anh xuống Thành Phố, đã biết anh gặp Duy. Câu hỏi không phải liệu họ có biết mà là tại sao chưa hành động.

– Tôi không biết. Có thể ngày. Có thể tuần. Nhưng sẽ đến.

Linh gật. Đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ga Cát Linh phía dưới. Buổi trưa, hành khách ra vào bình thường, tàu chạy đúng giờ, không ai biết ba mươi lăm mét dưới chân họ có đường hầm khác, tàu khác, và năm nghìn người bị nhốt.

– Cần làm gì trước khi họ đến?

Khang đã nghĩ về điều này từ sáng, từ lúc ngồi trên sàn đợi ký ức lắng. Kế hoạch hình thành không phải từ tính toán mà từ bản năng của người biết mình sắp bị lấy đi.

– Hai việc. Thứ nhất: sao lưu tất cả. Tất cả bằng chứng, nhiều bản, nhiều nơi. Nếu tôi bị lấy, cô vẫn có đủ để công bố.

– Thứ hai?

– Tôi cần xuống ga 14 một lần nữa. Vào phòng máy chủ. Tìm ai đang sửa hệ thống. Nếu tìm ra, cô có thêm bằng chứng. Nếu không tìm ra, ít nhất tôi biết hệ thống hoạt động thế nào, và cô có thể nhờ người khác.

Linh quay lại, nhìn Khang.

– Anh xuống lại lúc đang bị theo dõi.

– Đúng.

– Nguy hiểm.

– Đúng.

– Anh có thể không lên lại.

– Đúng.

Linh nhìn anh. Mắt cô không lay. Không lo lắng nhìn thấy được, không sợ, chỉ có sự tính toán lạnh của người đã quen cân nhắc rủi ro trước mỗi bài điều tra. Nhưng tay cô nắm chặt bìa sổ tay, ngón trỏ trắng ở khớp, và Khang biết: cô lo. Cô chỉ không cho phép mình lo bằng lời.

– Nếu anh mất, tôi công bố.

– Đúng.

– Công bố với gì. Tên thật, tên giả, nguồn ẩn?

– Tên thật. Tất cả. Lê Minh Khang, cựu kỹ sư Tuyến 0, nhân viên Dự án Số 0 từ 2022 đến 2025, người nhấn nút cho hàng trăm chuyến tàu chở người xuống lòng đất. Công bố hết. Kể cả phần đó.

Linh nhìn anh. Lần đầu trong cuộc nói chuyện, mắt cô có thứ gì đó mềm hơn. Không phải thương hại, là thừa nhận: anh không tìm cách chạy tội, không tìm cách biến mình thành nạn nhân thuần túy. Anh sẵn sàng để công chúng biết anh từng là một phần của hệ thống mà anh đang cố phơi bày.

– Tôi giữ bản sao mã hóa trên máy chủ riêng. Mật khẩu tôi cho anh trước khi anh xuống. Nếu bảy mươi hai giờ tôi không nhận được tín hiệu từ anh, tôi đăng. Không chờ.

Khang gật.

Chiều. Hai người làm việc. Không nói nhiều. Linh sao chép tài liệu: chụp ảnh từng trang cuốn vở Soát Vé (hai trăm mười trang, hai mặt, nét chữ nhỏ), quét phong bì Duy (mười hai phong bì, mỗi phong bì ba đến sáu tờ giấy A4 viết tay), sao chép ổ cứng mã hóa. Khang viết tổng hợp bằng tay: mười hai trang giấy A4, dòng thời gian từ 1987 đến nay, tên người, sự kiện, bằng chứng tương ứng, và nơi lưu trữ mỗi loại.

Khang chuẩn bị thêm: USB giấu trong ống nước cũ tầng kỹ thuật tòa nhà (lối vào từ ban công, sau ống thoát nước, bọc nilông ba lớp). Bản sao thứ hai trong hộp khóa số tại bưu điện Cát Linh, mã mở chỉ Linh biết. Bản sao thứ ba trên dịch vụ lưu trữ mã hóa, mật khẩu viết trên giấy dán trong sổ tay Linh, trang 47, giữa hai ghi chú cũ.

– Nếu tôi mất, Khang nói khi Linh chuẩn bị rời đi lúc bốn giờ chiều. Cô công bố. Không đợi. Không thương lượng. Không nhận cuộc gọi từ ai tự xưng là người có thẩm quyền bảo cô dừng.

– Tôi biết.

– Linh.

Cô dừng ở cửa. Quay lại.

– Cô sẽ không mất. Tôi không cho phép.

Khang nhìn cô. Câu đó không phải lời hứa, không phải an ủi. Là quyết định. Linh quyết định anh sẽ không mất, và cô sẽ hành động theo quyết định đó cho đến khi thực tế bắt buộc cô phải chấp nhận điều ngược lại. Khang biết: đó là cách Linh yêu thương, nếu từ đó là từ đúng. Không nói, không tỏ, chỉ quyết định rồi làm.

Linh đi. Khang đóng cửa. Quay lại bàn, nhìn mười hai trang giấy tổng hợp, nhìn phong bì, nhìn cuốn vở. Tất cả nằm trên bàn gỗ nhỏ trong căn hộ tầng năm gần ga Cát Linh, và bên dưới, sâu ba mươi lăm mét, tàu T-000 đang chờ chuyến 2:17.

Anh cần xuống một lần nữa. Ga 14. Phòng máy chủ. Tìm ra ai đang sửa hệ thống. Nhưng trước đó, anh cần ngủ. Đau đầu đã hết, ký ức đã tách, nhưng cơ thể anh chạy trên ba mươi sáu giờ không ngủ, và anh cần tỉnh táo cho chuyến xuống tới.

Khang nằm xuống giường. Nhắm mắt. Không mơ. Lần đầu trong năm năm, anh ngủ mà không nghe tiếng tàu trong giấc mơ, vì ký ức đã trở lại đúng chỗ của nó, và tiếng tàu bây giờ là thật, không phải bóng ma.

Ch.64/91
1.708 từ