Lần theo tín hiệu
Linh gọi lúc mười giờ tối. Ba tiếng chuông, Khang nhấc.
— Đến chỗ tôi. Mang tai nghe.
Cúp. Không giải thích, kiểu Linh. Khang đã quen sau bốn ngày: cô nói ít, nói đúng, không nói thừa. Giống anh, theo một cách nào đó, trừ việc anh im vì quen sống một mình còn cô im vì không tin thừa lời.
Mười giờ rưỡi. Khang ra khỏi nhà, kiểm tra hành lang, cầu thang, phố trước chung cư. Không xe đen. Hai ngày nay không thấy xe đen, từ sau tấm vé. Có thể họ rút vì đã gửi xong thông điệp. Có thể chuyển sang cách theo dõi mà anh không nhận ra.
Đi bộ đến nhà Linh, đường vòng, hai mươi phút thay vì mười. Ngõ nhỏ Đống Đa, cầu thang ngoài, tầng hai. Gõ cửa, ba tiếng nhanh.
Linh mở. Phòng sáng, đèn bàn, không đèn trần. Trên bàn: thứ mà Khang chưa thấy lần trước.
Một thiết bị đen, cỡ bằng hộp giày, ăng-ten dài gấp. Màn hình nhỏ hiện sóng xanh, dao động đều, nền nhiễu. Bên cạnh: tai nghe lớn kiểu phòng thu, dây dài cuộn gọn.
— Máy quét sóng, Linh nói. Tầm trung, analog và kỹ thuật số. Mua lại từ anh kỹ thuật viên truyền hình cáp cũ.
Khang nhìn máy. Không phải đồ chuyên nghiệp, nhưng đủ tốt để quét dải tần rộng. Loại máy mà dân nghiệp dư dùng để nghe đài hàng không hoặc sóng cứu hộ, cũ, chắc, ít hỏng vặt.
— Cô dùng cái này để làm gì?
— Trước khi trả lời, Linh nói, cô mở sổ lật về những trang cũ hơn, bản đồ vùng, trục thời gian tay, ghi chú bên lề bằng nhiều màu mực. Linh dừng ở một trang: bảng tổng hợp bảy vụ mất tích, sắp theo ngày, mỗi vụ một dòng.
Cô đẩy sổ cho Khang.
— Anh đã có ba cái tên trùng. Nhưng anh chưa thấy toàn cảnh.
Khang đọc. Bảy vụ, bốn nam, ba nữ. Tuổi từ hai mươi bảy đến bốn mươi ba. Nghề nghiệp: kỹ thuật viên metro (3), giáo viên (1), kế toán (1), lái xe công nghệ (1), nhân viên an ninh ga (1). Không có quy luật rõ ràng về nghề, ngoại trừ ba người làm trong hệ thống metro.
Nhưng có quy luật khác. Linh đã đánh dấu, bút đỏ khoanh tròn cột cuối: "Vị trí cuối cùng được thấy". Tất cả bảy: gần ga metro. Ba người mất tích khi đang làm ca đêm dưới đường hầm. Bốn người còn lại, dân thường, biến mất lúc rạng sáng, trong bán kính năm trăm mét quanh ga.
— Bốn người này không phải nhân viên metro, Khang nói. Tại sao họ ở gần ga lúc rạng sáng?
— Đó là câu hỏi tôi mất sáu tháng để có một phần câu trả lời. Linh lật trang, trang sau là hồ sơ riêng từng người, ghi chú tay dày đặc. Bà Hoa, vợ anh Thắng, kể: chồng bà trước khi mất tích có triệu chứng lạ, mất ngủ, nghe tiếng tàu trong đầu, đi lang thang lúc nửa đêm về hướng ga mà không biết. Bà tưởng mộng du.
Nghe tiếng tàu trong đầu. Khang nhìn Linh, không nói, nhưng cô nhận ra.
— Anh cũng nghe.
Không phải câu hỏi.
— Tôi nghe, Khang nói. Trong giấc mơ. Từ năm năm nay. Gần đây dày hơn.
Linh ghi. Bút bi xanh, dòng mới: "Khang: nghe tiếng tàu, 5 năm, tăng gần đây."
— Thắng cũng bắt đầu bằng giấc mơ.
Giọng cô đều, không phán xét. Bà Hoa nói chồng ngày càng bị thu hút ra ga, lúc đầu lái xe qua rồi nhìn, sau đó đi bộ đến cổng lúc đêm khuya. Lần cuối bà thấy: hai giờ sáng, chồng bà ra khỏi nhà mặc nguyên đồ ngủ, đi về hướng ga Hà Đông. Bà gọi, ông không quay lại. Sáng hôm sau: không về. Số điện thoại ngắt. Hồ sơ dân cư sửa.
Bốn người dân thường còn lại, Linh tra cứu gia đình, ba trong bốn có triệu chứng tương tự: mất ngủ, lang thang đêm, bị thu hút về phía ga. Người thứ tư, lái xe công nghệ, không có gia đình xác nhận, nhưng nhật ký chạy xe cho thấy anh ta liên tục chạy qua khu vực ga Hà Đông vào ban đêm, dù không có khách đặt.
Bị thu hút. Như bị gọi.
ĐÓN.
Khang chưa nghe tín hiệu đêm nay, nhưng từ đó đã nằm đúng chỗ trong đầu anh, trước khi Linh nói ra.
Linh gập sổ. Mở trang mới, viết ngày hôm nay.
— Hai tháng trước, tôi bắt đầu quét tần số vô tuyến quanh khu vực ga metro. Lý do: một trong bảy gia đình nạn nhân, bà Hoa, vợ anh Thắng, kỹ thuật viên mất tích mười bốn tháng trước, nói rằng chồng bà trước khi biến mất có nhắc đến "tiếng phát thanh dưới đường hầm". Bà tưởng anh ta nói về hệ thống loa nội bộ. Nhưng anh ta nói: "Không phải loa metro. Tiếng khác. Cũ. Kiểu radio."
Linh dừng. Nhìn Khang, kiểm tra anh đang nghe, đang hiểu.
— Tôi quét mỗi đêm từ mười hai giờ đến ba giờ. Phần lớn là nhiễu, sóng taxi, sóng bảo vệ chung cư, sóng nghiệp dư. Nhưng có một tần số, 121,5 megahertz, mà mỗi đêm, đúng khoảng hai giờ mười lăm, phát ra tín hiệu. Kéo dài khoảng ba mươi giây. Rồi im.
121,5 megahertz. Khang biết tần số này, ai từng học kỹ thuật viễn thông đều biết. Tần số khẩn cấp hàng không quốc tế. Từ năm 2009, hệ thống tương tự cũ trên 121,5 đã bị thay thế bằng 406 megahertz số. Không ai phát trên 121,5 nữa, tần số đó là đồ cổ, như gửi thư bằng bồ câu giữa thời đại email.
— 121,5 là tần số khẩn cấp analog cũ, Khang nói.
— Tôi biết. Không ai dùng từ 2009. Nhưng ai đó đang phát, từ dưới lòng đất, khu vực ga Cát Linh. Mỗi đêm.
Khang nhìn máy quét. Sóng xanh trên màn hình, nhiễu nền, không có tín hiệu. Đúng rồi, chưa đến hai giờ.
— Tôi muốn anh nghe, Linh nói. Đêm nay. Không phải ở đây, ở ngoài. Gần ga. Tín hiệu trong phòng bị tường bê tông giảm đi nhiều. Cần ra ngoài, gần nguồn phát nhất có thể.
— Gần ga Cát Linh. Lúc hai giờ sáng.
— Đúng.
Khang nhìn cô. Linh nhìn lại, mắt sáng dưới đèn bàn, không nheo lần này. Cô không hỏi anh có đi không. Cô biết anh sẽ đi.
Một giờ sáng. Hai người ra khỏi nhà Linh, đi bộ, không xe. Linh mang ba lô: máy quét, tai nghe, pin dự phòng, sổ. Khang mang điện thoại, ứng dụng đo rung địa chấn đã bật sẵn.
Hà Nội khuya, tĩnh hơn ban ngày nhưng không hoàn toàn yên. Xe máy thưa, đèn đường vàng, mùi nhựa đường còn ấm từ nắng trưa. Quán bia hơi cuối ngõ đóng cửa, ghế xếp chồng, nước rửa sàn chảy ra rãnh. Hai người đi qua không nhìn.
Mười lăm phút. Đến khu vực ga Cát Linh, không vào ga, ga đóng cửa từ mười một giờ. Đứng bên ngoài, trên vỉa hè đối diện cổng phía nam. Phố Cát Linh vắng, vài taxi đậu bên đường, tài xế ngủ gục sau vô-lăng. Đèn ga chuyển chế độ tiết kiệm: cam nhạt, nhấp nháy.
Linh đặt ba lô xuống ghế đá ven đường. Mở máy quét, màn hình sáng, sóng xanh nhiễu nền. Cắm tai nghe, đưa một bên cho Khang.
— Một tai mỗi người, cô nói. Nghe.
Khang đeo tai nghe bên trái. Linh bên phải. Máy quét nối tai nghe bằng bộ chia, âm thanh giống nhau cả hai đầu.
Nhiễu. Tiếng xì xì đều, nhiễu nền vô tuyến, âm thanh của sóng điện từ va vào khí quyển, vào tòa nhà, vào lòng đất. Không có gì đặc biệt. Khang nghe, chuyên chú, kiểu nghe của người quen phân tích tín hiệu: tách nền, tìm dị thường.
Một giờ bốn mươi lăm. Không gì thay đổi. Nhiễu đều. Linh ngồi bất động trên ghế đá, mắt nhìn màn hình máy quét. Khang đứng cạnh, nhìn ga. Cổng kỹ thuật phía sau ga, cửa sắt, khóa, đèn cam nhấp nháy bên trên. Không bóng người.
Hai giờ. Khang nhìn đồng hồ, kim giây quay, chậm, đều. Mười lăm phút nữa.
Hai giờ năm. Linh chạm tay anh. Khẽ.
Khang nhìn cô. Linh chỉ màn hình, sóng xanh bắt đầu thay đổi. Nhiễu nền vẫn có, nhưng ở rìa trái xuất hiện một vạch nhỏ. Mỏng, nhịp đều, tần số cố định.
Hai giờ mười. Vạch rõ hơn. Trong tai nghe, Khang nghe: giữa nền xì xì, có âm thanh mới. Âm đơn, trầm, kéo dài khoảng một giây rồi dứt. Im hai giây. Lặp lại. Âm, im, âm, im. Nhịp đều.
Hai giờ mười hai. Âm thay đổi, không còn đơn lẻ mà thành chuỗi. Ngắn, dài, ngắn. Ngắn, ngắn, dài. Dài, ngắn. Chuỗi phức tạp hơn, có nhịp rõ. Linh rút bút, ghi nhanh lên sổ, chấm và gạch. Mã chấm gạch.
Khang nhìn cô ghi. Mỗi chấm là âm ngắn, mỗi gạch là âm dài. Chuỗi lặp ba lần, giống hệt nhau, như bản ghi phát đi phát lại.
Hai giờ mười bốn. Tín hiệu dừng. Đột ngột, không giảm dần, không nhạt đi, mà cắt. Nền nhiễu trở lại. Máy quét hiện sóng phẳng.
Hai giờ mười lăm. Im lặng.
Hai giờ mười sáu. Im lặng.
Hai giờ mười bảy.
Dưới chân họ, vỉa hè bê tông, rồi đất, rồi nền ga, rồi ray, rung.
Khang cảm nhận, qua đế giày, lên lòng bàn chân, lên mắt cá. Nhẹ, ngắn, sâu. Kiểu rung của khối lượng lớn di chuyển ở tốc độ vừa phải trong không gian kín. Tàu.
Linh cũng cảm nhận, cô đứng bật dậy, nhìn xuống chân, rồi nhìn Khang.
— Anh thấy không?
— Thấy. 02:17. Đúng giờ.
Rung kéo dài năm giây. Rồi mất. Mặt đất trở lại bình thường, cứng, lạnh, im. Như thể không có gì.
Nhưng có.
Khang mở điện thoại, ứng dụng đo rung ghi nhận: 02:17:04, rung vi mô, tần số thấp, biên độ nhỏ, hướng bắc-nam. Đúng trục tuyến 2A.
Linh ngồi lại ghế đá. Mở sổ, trang ghi chấm gạch. Đọc lại. Đối chiếu bảng mã quốc tế, cô thuộc, không cần tra.
— Anh biết mã Morse không? Linh hỏi.
— Cơ bản.
— Chuỗi này lặp ba lần. Bốn ký tự. Tôi dịch rồi, nhưng muốn anh kiểm tra.
Cô đưa sổ. Khang nhìn:
-.. / --- / -. / .
Bốn chữ cái. D-O-N-E? Không, kiểm tra lại. Dấu gạch chéo ngăn giữa các ký tự. Đọc theo bảng mã:
`-..` = Đ (trong bảng mã mở rộng tiếng Việt, hoặc D theo quốc tế)
`---` = O
`-.` = N
Ký tự thứ tư, Linh ghi thêm dấu bên cạnh, bổ sung theo bảng mã Việt.
— ĐÓN, Linh nói.
Khang nhìn cô.
— Tín hiệu lặp ba lần. Cùng nội dung. Một từ: "ĐÓN".
ĐÓN. Ai đón ai? Tàu đón hành khách? Ai đó dưới lòng đất phát tín hiệu lên, báo rằng có người cần được đón? Hay ngược lại, ai đó gửi mã xuống, nói rằng đã có người sẵn sàng?
— Tín hiệu phát từ đâu? Khang hỏi.
— Từ dưới. Linh chỉ xuống. Máy quét này không đo phương, nhưng cường độ mạnh nhất khi đặt sát mặt đất. Tôi thử trên tầng hai phòng trọ, yếu hơn nhiều. Nguồn phát ở dưới mặt đất. Khu vực ga Cát Linh.
— Và phát hai phút trước khi T-000 đi qua.
— Đúng. 02:15 phát tín hiệu. 02:17 tàu chạy. Tín hiệu là báo hiệu, hoặc lệnh.
Im lặng. Phố Cát Linh vắng, hai giờ rưỡi sáng, chỉ có họ trên vỉa hè. Đèn ga nhấp nháy cam. Gió nhẹ, mang theo mùi bụi và mùi kim loại loáng thoáng từ khe thông gió ga metro.
Khang nhìn khe thông gió, lưới sắt trên vỉa hè, cách ghế đá ba mét. Bên dưới: đường hầm, ray, bóng tối. Và sâu hơn, năm mươi hai mét dưới mặt đất, ga X-07, nơi T-000 dừng năm phút mỗi lần.
— Ai đó dưới đó đang giao tiếp, Khang nói. Bằng công nghệ cũ, analog, mã Morse, tần số khẩn cấp bỏ hoang. Không phải vì họ không có công nghệ mới. Mà vì tần số cũ không ai nghe.
— Trừ tôi, Linh nói.
Khang gật. Trừ Linh. Và bây giờ, trừ anh.
— Có tín hiệu khác không? Những đêm trước?
— Phần lớn giống nhau, ĐÓN, lặp ba lần. Nhưng có hai đêm nội dung khác. Dài hơn, phức tạp hơn. Tôi dịch được một phần, là tọa độ. Kinh độ, vĩ độ. Tôi tra bản đồ: vị trí nằm giữa ga Hà Đông và Văn Quán.
X-07.
Khang nhìn cô.
— Ga X-07, anh nói. Trong nhật ký T-000, tọa độ ga ẩn, giữa Hà Đông và Văn Quán. Khớp.
Linh không trả lời bằng lời, cô gật, nhẹ, kiểu gật của người vừa thấy mảnh ghép cuối rơi đúng chỗ. Không vui, không ai vui khi xác nhận rằng thứ đáng sợ mình nghi ngờ là thật. Nhưng rõ ràng hơn. Sắc nét hơn.
— Bước tiếp.
Không phải câu hỏi. Tuyên bố.
— Bước tiếp, Khang lặp lại.
Họ thu dọn, máy quét vào ba lô, tai nghe cuộn gọn, sổ gập lại. Đứng lên. Phố Cát Linh im, đèn vàng, gió nhẹ, mùi đêm.
Linh đi hướng Đống Đa. Khang đi hướng ngược, về Cát Linh, về nhà. Không chào, không hẹn. Họ biết sẽ gặp lại, vì cả hai đều không thể dừng. Không phải vì dũng cảm. Vì đã nhìn thấy quá nhiều để giả vờ không biết.
Khang đi bộ về nhà trong im lặng. Phố khuya, tối, vắng, hơi sương nhẹ trên mặt đường. Đi ngang ga Cát Linh, cổng kỹ thuật phía nam, cửa sắt khóa, đèn cam nhấp nháy phía trên. Khe thông gió trên vỉa hè, lưới sắt, bên dưới tối đen. Khang dừng lại, nhìn xuống.
Không thấy gì. Chỉ có bóng tối và hơi gió ấm thổi lên từ dưới, hơi thở của hệ thống thông gió metro, chạy hai mươi bốn giờ, kể cả khi ga đóng. Nhưng anh biết, bên dưới lưới sắt này, qua lớp bê tông, qua sân ga, qua đường ray, xuống sâu hơn nữa, có thứ đang vận hành. Mỗi đêm lúc hai giờ mười bảy, đoàn tàu tối chạy qua. Và trước đó hai phút, tín hiệu phát lên mặt đất bằng công nghệ bốn mươi năm tuổi.
ĐÓN.
Một từ. Lặp ba lần. Trên tần số mà không ai còn nghe.
Khang đứng ở khe thông gió thêm mười giây. Gió thổi lên, ấm, khô, mang theo mùi kim loại và thứ gì đó cũ kỹ, kiểu mùi của bê tông mài trong không gian kín. Mùi đó quen. Anh không nhớ từ đâu, nhưng quen, sâu, kiểu ký ức nằm ở tầng mà ý thức không chạm tới.
Anh đi tiếp. Về nhà. Lên cầu thang, mở cửa, khóa hai lần, chốt trên.
Nằm xuống. Mắt mở trong bóng tối. Đồng hồ hiện ba giờ hai mươi.
Anh nghĩ về tiếng tàu trong đầu, năm năm, mỗi đêm hoặc cách đêm, sân ga tối, đèn huỳnh quang, loa phát hai âm tiết. Và bây giờ anh biết: không chỉ anh nghe. Thắng nghe. Bốn người dân thường nghe. Tất cả những người bị thu hút về phía ga, tất cả những người biến mất, trước khi mất, họ nghe tiếng tàu.
Như anh đang nghe.
Khác biệt duy nhất: anh chưa biến mất.
Chưa.
Khang nhắm mắt. Không ngủ, nghĩ. Trong bóng tối, tiếng tàu vọng nhẹ ở rìa ý thức, xa, đều, kiên nhẫn. Như lúc nào cũng ở đó. Như chưa bao giờ không ở đó.
Ai đó dưới lòng đất Hà Nội đang chờ. Đang gọi. Mỗi đêm, bằng mã mà không ai đọc.
Cho đến bây giờ.