Tuyến Metro Số 0
Chương 8: Người theo dõi
Chương 8

Người theo dõi

Hai ngày sau, Khang biết mình bị theo.

Không phải linh cảm, là dữ liệu. Anh bắt đầu ghi nhận: xe đen biển Hà Nội, kính tối, xuất hiện ba lần trong hai ngày ở ba địa điểm khác nhau. Lần một: đậu đối diện chung cư lúc anh ra mua cà phê sáng. Lần hai: đậu cách siêu thị hai trăm mét khi anh đi mua đồ ăn trưa. Lần ba: đậu ở đầu ngõ Thái Hà khi anh rẽ vào tiệm photocopy lấy bản in bản đồ.

Ba lần. Ba địa điểm cách nhau từ hai đến bốn cây số. Cùng một xe. Khang không nhớ biển số nhưng nhận ra vết xước dài ở cản sau, bên phải. Chi tiết nhỏ mà mắt kỹ sư hệ thống bắt vô thức: bất thường trong chuỗi dữ liệu bình thường.

Ngày thứ nhất sau khi gặp Linh, anh ở nhà phân tích. Đối chiếu bảy ngày mất tích từ sổ Linh với nhật ký USB. Kết quả: ba vụ nằm trong khoảng sáu tháng dữ liệu, cả ba trùng khớp với đêm T-000 chạy. Xác suất trùng ngẫu nhiên: dưới một phần nghìn. Không phải trùng hợp.

Anh nhắn Linh. Nhớ lời cô nói "đừng gửi tin nhắn", nhưng chưa có cách gặp trực tiếp, nên chỉ gửi ba từ: "Ba trên ba." Không giải thích. Linh sẽ hiểu.

Linh trả lời: "Gặp. Chỗ cũ. Tối."

Chỗ cũ là quán cà phê gần thư viện. Tối nay.

Nhưng trước đó, Khang cần gọi Tuấn.

Chiều thứ hai. Khang bấm số Tuấn, số lưu trong điện thoại, gọi hàng chục lần trong hai tuần qua. Chuông đổ. Đổ. Đổ. Không ai nghe.

Nhắn tin: "Tuấn. Gọi tao." Gửi. Dấu tích xanh, tin đã gửi, chưa đọc.

Hai giờ sau. Gọi lại. Chuông đổ bảy lần rồi im. Không phải hộp thư thoại, im hẳn, kiểu cuộc gọi bị ngắt giữa chừng.

Sáu giờ tối. Gọi lần ba. Lần này khác, không có chuông. Giọng tổng đài tự động: "Số thuê bao quý khách vừa gọi không còn tồn tại. Vui lòng kiểm tra lại."

Không còn tồn tại.

Khang nhìn điện thoại. Màn hình tối đi sau năm giây, phản chiếu khuôn mặt anh, mờ, tối, đường nét cứng dưới ánh đèn bếp. Anh biết trước. Từ lúc Tuấn gửi tin nhắn giọng nói "tao bị đổi ca đêm, đoạn Hà Đông", anh biết. Cùng quy luật: thu quyền, chuyển ca đêm, rồi biến mất. Phương, Thắng, Hoàng Minh, Dũng. Bốn người. Tuấn là người thứ năm.

Mày nên dừng ở đây, Khang đã nói. Tuấn gật. Nhưng dừng không có nghĩa an toàn. Khi ai đó đã bị đánh dấu, dừng hay tiếp cũng vậy.

Khang ra khỏi nhà. Bảy giờ tối, trời tối hẳn, đèn đường vàng, Hà Nội giờ tan tầm đang vơi dần. Anh đi bộ đến nhà Tuấn, căn hộ tầng ba khu tập thể cũ Thanh Xuân, mười lăm phút xe buýt từ ga Cát Linh. Tuấn sống một mình, ly dị hai năm, con ở với vợ. Khang biết, không phải vì thân, mà vì Tuấn kể qua vài lần gặp cà phê.

Khu tập thể: bốn tầng, cầu thang ngoài trời, tường vôi bong tróc. Rêu xanh bám chân tường, mùi nước thải loáng thoáng từ cống. Khang lên tầng ba, bậc bê tông mòn giữa, lan can sắt rỉ, quần áo phơi trên dây ở hành lang. Đến cửa số 304. Gõ. Không ai mở.

Gõ lại. Đợi. Im lặng bên trong, không tiếng bước chân, không tiếng tivi, không gì cả.

Bà hàng xóm, cửa 303, bà cụ sáu mươi, tóc bạc, mặc áo ngủ hoa, mở cửa nhìn ra.

— Anh tìm Tuấn hả?

— Vâng.

— Tuấn chuyển đi rồi. Hai ngày trước. Xe tải đến khuya, dọn hết đồ. Sáng hôm sau phòng trống.

Hai ngày trước. Tuấn gửi tin giọng cho Khang bốn ngày trước, "tao bị đổi ca đêm". Hai ngày sau, biến mất. Nhanh hơn Dũng.

— Tuấn có nói gì trước khi đi không, bà?

— Không. Bình thường mà. Chiều hôm đó còn chào bà khi đi làm. Nói "con đi ca đêm". Rồi không thấy về.

Đi ca đêm. Rồi không thấy về.

Cùng câu. Cùng kiểu. Vợ Dũng cũng nói y hệt: "Đi làm ca đêm rồi không về."

— Xe tải đến khuya, mấy giờ bà nhớ không?

— Khoảng hai ba giờ sáng gì đó. Bà nghe tiếng khiêng đồ, mở cửa nhìn, hai người đàn ông, không quen, mặc đồ tối. Bà hỏi "dọn giúp Tuấn à?", họ gật, không nói. Dọn nhanh lắm, nửa tiếng là xong. Phòng Tuấn đồ ít mà.

Hai giờ sáng. Dọn phòng. Hai người lạ. Không nói.

Khang cảm ơn bà. Bà gật, nhìn anh thêm hai giây, ánh mắt người già, loại ánh mắt đã thấy nhiều người đến rồi đi trong khu tập thể này mà không hỏi tại sao. Đóng cửa.

Khang xuống cầu thang. Đứng ở sân, bóng tối, mùi rác, tiếng tivi từ tầng trên vọng xuống. Gió thổi qua hành lang hẹp giữa hai dãy nhà, mang theo hơi ẩm và mùi cơm chiều từ căn hộ nào đó.

Rút điện thoại. Mở ứng dụng tra cứu nhân sự metro. Anh không có quyền truy cập nội bộ, nhưng trang thông tin công khai của trung tâm có danh sách phòng ban. Anh vào: Phòng Bảo trì Kỹ thuật, tuyến 2A. Cuộn xuống. Tìm tên Tuấn.

Có. Nguyễn Minh Tuấn. Nhưng bên cạnh tên, dòng nhỏ chữ xám: "Đã nghỉ việc. Hiệu lực: [ngày] tháng trước."

Tháng trước. Hồ sơ ghi Tuấn nghỉ việc từ tháng trước. Khang gặp Tuấn ba ngày trước, Tuấn còn đang làm, còn bị gọi họp riêng, còn bị đổi ca. Hồ sơ đã bị sửa, lùi ngày nghỉ việc, tạo khoảng trống thời gian, để khi ai hỏi "Tuấn đâu" thì câu trả lời là "nghỉ rồi, từ lâu rồi". Gọn. Sạch. Cùng cách họ xóa Dũng, nhưng tinh vi hơn, không xóa hẳn mà sửa.

Khang nhét điện thoại vào túi. Đi ra cổng khu tập thể. Rẽ phải, hướng trạm xe buýt.

Và lúc đó, lần thứ tư trong hai ngày, anh thấy xe đen.

Đậu đối diện cổng. Cách ba mươi mét. Kính tối. Máy không nổ lần này, im, tối, như đang ngủ. Nhưng Khang nhìn thấy vết xước ở cản sau, bên phải. Cùng xe.

Anh đi. Không nhìn lại. Bước đều, không nhanh hơn bình thường, không chậm hơn. Rẽ vào phố chính, lên xe buýt đầu tiên qua. Ngồi ghế sau, nhìn ra kính: xe đen không di chuyển. Vẫn đậu đó.

Không cần theo. Họ đã biết anh ở đâu, đi đâu, gặp ai. Theo dõi là để nhắc: chúng tôi biết.

Khang không đến quán cà phê gặp Linh.

Thay vào đó, anh đi thẳng về nhà, gọi điện cho cô.

— Tuấn biến mất. Cùng kiểu Dũng. Số điện thoại xóa. Phòng dọn trống. Hồ sơ nhân sự sửa ngày nghỉ việc.

Im lặng ba giây.

— Bao lâu?

— Hai ngày. Tính từ đêm cuối cùng hàng xóm thấy.

— Nhanh hơn các vụ trước.

— Nhanh hơn. Và tôi bị theo. Xe đen, bốn lần trong hai ngày.

Linh không nói gì trong năm giây. Rồi:

— Đến chỗ tôi. Bây giờ.

— Nguy hiểm cho cô. Nếu họ theo tôi đến nhà cô...

— Họ đã biết tôi tồn tại, anh Khang. Ba năm tôi theo vụ này, anh nghĩ không ai biết? Tôi vẫn ở đây vì tôi chưa có gì đáng để họ phải xóa. Bây giờ thì khác.

Im.

— Đến.

Rồi cúp.

Khang không đến ngay. Không phải vì không muốn, vì cần kiểm tra trước. Nếu xe đen đang đậu dưới chung cư anh, đi lúc này là dẫn họ đến Linh.

Anh ngồi vào bàn. Mở máy tính, không phải phân tích dữ liệu, mà kiểm tra thứ khác. Tài khoản cũ truy cập nhật ký metro, cái mà Tuấn cảnh báo "sớm muộn sẽ bị khóa". Đăng nhập. Chờ.

Vào được.

Tài khoản vẫn hoạt động. Năm năm không ai đóng. Tuấn bị thu quyền truy cập sau một buổi họp riêng với Hải, nhưng tài khoản Khang, người đã nghỉ việc năm năm, vẫn mở. Điều đó không hợp lý, trừ khi ai đó muốn anh vào được. Muốn anh nhìn thấy. Muốn anh tìm.

Tại sao?

Khang không có câu trả lời. Nhưng anh ghi nhận: tài khoản mở là sự mời gọi hoặc bẫy. Cả hai đều nguy hiểm. Anh đóng trình duyệt, không truy cập gì thêm. USB đã đủ, sáu tháng dữ liệu, phân tích xong. Không cần mạo hiểm thêm.

Nhưng chi tiết đó, tài khoản mở sau năm năm, nằm trong đầu anh, cạnh tấm vé metro và giấc mơ sân ga tối. Một mảnh ghép nữa mà anh chưa biết đặt vào đâu.

Anh ra ban công. Nhìn xuống, phố tối, đèn vàng, xe máy thưa. Chỗ xe đen hay đậu, đối diện cổng chung cư, dưới gốc bàng, trống. Không có xe đen.

Nhìn thêm hai phút. Không thấy.

Có thể đã rời đi. Có thể đang đậu ở góc khác mà anh không nhìn thấy từ ban công. Hoặc có thể hôm nay họ không cần theo, vì thông điệp đã đủ rõ.

Khang mang theo máy tính, USB, bản đồ vẽ tay. Xuống cầu thang. Ra cửa. Đi bộ, không đi thẳng đến nhà Linh mà vòng qua hai phố, rẽ vào ngõ cắt, đi ngược hướng rồi quay lại. Kiểm tra: không ai theo.

Hai mươi phút sau. Ngõ nhỏ Đống Đa, phòng trọ Linh ở tầng hai, cầu thang ngoài hẹp, đèn vàng yếu. Khang gõ cửa, nhịp gõ nhanh, ba tiếng liên tiếp rồi dừng.

Cửa mở. Linh nhìn anh, không chào, lùi lại cho vào.

Phòng nhỏ, mười hai mét vuông, giường đơn, bàn làm việc, và tường. Tường mới là thứ Khang nhìn thấy trước tiên.

Bản đồ. Ảnh. Dây nối. Giấy ghi chú dán bằng băng keo. Tường đối diện cửa, hai mét rưỡi chiều dài, phủ kín. Bản đồ Hà Nội ở giữa, đánh dấu bảy vị trí bằng ghim đỏ, mỗi ghim có nhãn tên và ngày. Dây đỏ nối các ghim, tạo thành mạng lưới, hội tụ về phía tây nam, khu vực ga Hà Đông.

Xung quanh bản đồ: ảnh chụp, photocopy hồ sơ, bản in trang báo, ghi chú viết tay. Trục thời gian chạy dọc phía trên, dải giấy dài, chia theo tháng, đánh dấu sự kiện. Ba năm. Toàn bộ ba năm Linh theo vụ này nằm trên tường.

— Ba năm.

Không phải câu hỏi.

— Ba năm, Linh xác nhận. Ngồi xuống ghế xoay, chỉ ghế nhựa cạnh bàn cho Khang.

Khang ngồi. Mở máy tính. Đặt cạnh sổ của Linh trên bàn, hai nguồn dữ liệu, hai hướng tiếp cận, cùng bàn.

— Ba trên ba, Linh nói. Ba ngày mất tích trùng ba đêm T-000 chạy.

— Đúng. Và cả ba đêm đó, cảm biến cửa toa T-000 mở ở ga Hà Đông lúc 02:14 đến 02:15. Ba mươi giây mỗi lần. Ai đó lên tàu.

Linh nhìn bản đồ trên tường. Mắt dừng ở ghim thứ tám, ghim mới, chưa có nhãn. Chỗ Khang chưa thấy lần trước.

— Tuấn.

Thêm một.

Khang nhìn ghim. Không nói.

— Tôi sẽ thêm nhãn cho anh ta, Linh nói. Khi xác nhận.

Khi xác nhận. Không nói "nếu", nói "khi". Cô đã biết. Khang cũng biết. Tuấn không về.

Im lặng trong phòng nhỏ, chỉ có tiếng quạt trần xoay chậm, tiếng xe máy ngoài ngõ vọng yếu qua cửa sổ đóng. Khang nhìn tường, ba năm dữ liệu, tám ghim đỏ, và một câu hỏi vẫn treo: ai đứng sau?

Nhưng đêm nay anh không ở đây để trả lời câu hỏi đó. Anh ở đây vì Tuấn, người cuối cùng còn nối anh với trung tâm điều phối, đã mất. Và vì xe đen, thông điệp rõ ràng: chúng tôi biết anh đang làm gì.

— Cô an toàn không? Khang hỏi.

Linh nhìn anh. Hơi nghiêng đầu, cái nghiêng quen, cách cô đánh giá.

— An toàn tương đối. Tôi không truy cập hệ thống nào, chỉ hỏi gia đình nạn nhân, đọc tài liệu công khai, ghi chép. Không đủ nguy hiểm để xóa.

Chưa đủ.

— Nhưng bây giờ cô biết về T-000, về X-07, Khang nói. Bây giờ cô đã nghe thông tin từ bên trong hệ thống. Nếu họ biết tôi đến đây...

— Thì tôi cũng vào danh sách. Tôi biết.

Cô nói bình thản. Không sợ, hoặc sợ nhưng quen rồi. Ba năm. Đủ để sợ hãi trở thành nền, thành thứ sống cùng mỗi ngày mà không cần nhắc.

Khang gật. Đứng lên.

— Tôi sẽ không gặp cô ở nhà nữa. Quá dễ theo dõi.

— Đồng ý. Linh mở ngăn kéo, rút một tờ giấy nhỏ, ghi hai dòng: một địa chỉ, một giờ. Nếu cần gặp khẩn, đến đây. Không gọi trước.

Khang lấy giấy. Nhét túi áo trong.

Ra cửa. Linh không tiễn, đứng ở bàn, đã quay lại nhìn tường. Ba năm dữ liệu. Tám ghim đỏ. Và bây giờ, đối tác đầu tiên có dữ liệu từ bên trong.

Khang về nhà lúc mười giờ tối. Lên cầu thang, tầng ba đèn vẫn cháy bóng, mùi ẩm quen thuộc. Tầng năm. Cửa nhà, khóa đúng vị trí, hai vòng, chốt trên. Mở. Vào. Bật đèn.

Mọi thứ đúng chỗ. Giày ở cửa. Ly nước trên bàn. Rèm hé. Không ai vào.

Nhưng khi anh quay lại đóng cửa, nhìn xuống bậu cửa sổ hành lang, ngay cạnh cửa căn hộ, có thứ không phải của anh.

Một tấm vé metro.

Nhỏ. Giấy cứng. Cũ, không phải vé điện tử hiện tại, mà vé giấy kiểu cũ, loại có từ thời metro mới khai trương. Mặt trước in logo metro Hà Nội, tuyến 2A, giá vé, ngày phát hành: bốn năm trước.

Khang lật mặt sau.

Bút bi xanh. Chữ viết tay, nét đều, không run, không vội:

"Ngừng lại."

Hai chữ. Không ký tên. Không giải thích.

Khang nhìn tấm vé. Nhìn hành lang, trống, đèn huỳnh quang nhấp nháy, không bóng người. Nhìn cầu thang, im lặng. Nhìn lại tấm vé.

Ai đó đã đến tầng năm chung cư anh. Đặt tấm vé trên bậu cửa sổ, ngay cạnh cửa nhà, nơi anh sẽ thấy. Không phá cửa, không đe dọa bạo lực, không để lại dấu vết nào khác. Chỉ hai chữ trên tấm vé metro cũ.

Cảnh cáo nhẹ. Kiểu cảnh cáo trước khi chuyển sang bước tiếp, bước mà Dũng, Phương, Thắng, Hoàng Minh, và bây giờ Tuấn, đã trải qua.

Khang bước vào nhà. Đóng cửa. Khóa. Hai vòng. Chốt trên.

Đặt tấm vé trên bàn, cạnh USB, cạnh bản đồ vẽ tay. Ba thứ, USB từ Tuấn, bản đồ ga X-07, và bây giờ tấm vé cảnh cáo. Ba mảnh ghép từ ba nguồn khác nhau, tất cả chỉ cùng một hướng: xuống.

Anh nhìn tấm vé kỹ hơn. Vé giấy, loại in nhiệt, mực đã mờ vì cũ. Ngày phát hành bốn năm trước, trước vụ tai nạn. Ai giữ một tấm vé metro bốn năm? Ai giữ và dùng nó để nhắn tin? Không phải kiểu đe dọa của tổ chức, quá thủ công, quá cá nhân. Kiểu của một người biết hệ thống từ bên trong, đủ lâu để có kỷ niệm với tấm vé giấy.

Ngừng lại.

Khang nhìn tấm vé. Nhìn lâu. Rồi mở máy tính.

Anh không ngừng.

Ch.8/91
2.634 từ