Tuyến Metro Số 0
Chương 6: Bóng ma trong dữ liệu
Chương 6

Bóng ma trong dữ liệu

Khang bắt đầu lúc nửa đêm.

Không phải vì không ngủ được, mất ngủ là chuyện cũ, năm năm rồi anh quen. Mà vì ổ lưu nằm trên bàn từ chiều, nhỏ và đen và im lặng, như một viên đạn chưa nổ. Anh nhìn nó suốt bữa tối (mì gói, nước lọc, ăn tại bàn) rồi suốt hai tiếng sau đó, ngồi trên ghế xoay nhìn ra cửa sổ, ga Cát Linh tối dần khi chuyến tàu cuối về bến. Mười một giờ, đèn ga chuyển sang chế độ tiết kiệm: vàng nhạt, đều, không nhấp nháy. Sân ga rỗng.

Bình thường. Mọi thứ luôn bình thường ở bề mặt.

Mười hai giờ. Khang cắm ổ lưu.

Ổ hiện ra, thư mục "VH_6M", bên trong một trăm tám mươi tập tin nén, mỗi tập tin là nhật ký vận hành một ngày. Tổng dung lượng: bốn trăm megabyte. Không nhiều với tiêu chuẩn hiện đại, nhưng đây là dữ liệu thô, mỗi dòng chỉ có mốc thời gian, mã tàu, mã ga, loại sự kiện. Triệu triệu dòng văn bản thuần.

Khang mở cửa sổ lệnh. Tay gõ quen, năm năm không đụng đến hệ thống metro nhưng cú pháp vẫn nằm trong ngón tay, kiểu ký ức cơ bắp mà thần kinh không xóa được. Viết bộ lọc: tách tất cả dòng chứa "T-000", sắp xếp theo thời gian, xuất ra tập tin riêng.

Chạy. Màn hình nhấp nháy, dòng lệnh xử lý từng tập tin, tiếng quạt máy tính vo nhẹ trong căn hộ im. Ba phút. Xong.

Kết quả: một tập tin duy nhất, bốn nghìn hai trăm dòng.

Bốn nghìn hai trăm lần T-000 xuất hiện trong sáu tháng.

Khang nhìn con số. Nhẩm: mười bốn ngày gần nhất có mười bốn mục, mỗi đêm một lần. Nhưng sáu tháng trước đó, tần suất khác. Anh cuộn xuống, đọc lướt.

Tháng đầu tiên trong dữ liệu: T-000 xuất hiện bảy đêm. Tháng thứ hai: chín. Tháng ba: mười một. Tháng tư: mười ba. Tháng năm: mười bảy. Tháng sáu, tháng gần nhất: hai mươi hai.

Tăng dần. Đều đặn. Không phải ngẫu nhiên, đường cong gần tuyến tính, mỗi tháng thêm hai đến ba đêm. Như thể ai đó đang mở rộng lịch trình, hoặc nhu cầu đang tăng.

Nhu cầu gì.

Khang không trả lời câu hỏi trong đầu. Chưa đủ dữ liệu.

Anh viết bộ lọc thứ hai: tách theo ga. T-000 dừng ở ga nào, bao lâu.

Kết quả hiện ra dưới dạng bảng, và lần này Khang dừng lại lâu hơn.

T-000 chạy qua mười hai ga trên tuyến 2A, đúng như anh đã biết từ mười bốn ngày phân tích trước đó. Mỗi ga dừng ba mươi giây, đúng chuẩn vận hành. Nhưng có ba ga mà thời gian dừng khác: năm phút. Không phải ba mươi giây, năm phút. Gấp mười lần.

Ba ga đó: Hà Đông, Văn Quán, và một mã ga anh chưa từng thấy.

Mã ga: X-07.

Khang mở danh mục ga metro Hà Nội, tổng cộng ba mươi sáu ga trên ba tuyến, mã từ S-01 đến S-36. Không có ga nào bắt đầu bằng "X". Không trong danh mục chính thức, không trên bản đồ tuyến, không trong bất kỳ tài liệu quy hoạch nào anh từng đọc khi còn làm ở trung tâm.

X-07. Ga không tồn tại.

Anh quay lại dữ liệu. Lọc riêng X-07: T-000 dừng ở ga này mỗi lần đều đúng năm phút, không sai một giây. Và tần suất, X-07 chỉ xuất hiện trong nhật ký từ tháng thứ ba trở đi. Hai tháng đầu, T-000 chạy qua mười hai ga bình thường, dừng đều. Từ tháng ba: thêm X-07. Như thể ai đó mở thêm một điểm dừng.

Vị trí? Nhật ký ghi tọa độ nội bộ cho mỗi ga, hệ tọa độ riêng của metro, không khớp với bản đồ thành phố nhưng có thể quy đổi nếu biết điểm gốc. Khang biết điểm gốc: ga Cát Linh, tọa độ nội bộ (0,0), tọa độ thực: 21.0285°N, 105.8325°E. Từ đó quy đổi ngược.

X-07 nằm giữa Hà Đông và Văn Quán, đúng đoạn Tuấn nói sâu nhất trên tuyến 2A. Ba mươi hai mét dưới mặt đất. Nhưng tọa độ Z, độ sâu, của X-07 không phải ba mươi hai.

Năm mươi hai mét.

Khang đẩy ghế ra, đứng lên. Đi vào bếp uống nước. Rót, uống, rót lại. Tay hơi run, không nhiều, chỉ đủ để anh nhận ra.

Năm mươi hai mét dưới mặt đất. Sâu hơn bất kỳ ga metro nào trên thế giới ngoại trừ vài ga ở Moscow và Bình Nhưỡng, những ga được xây thời Chiến tranh Lạnh, thiết kế kiêm hầm trú ẩn hạt nhân. Hà Nội không có lý do kỹ thuật nào để đào sâu đến vậy. Nền đất khu vực Hà Đông là phù sa, mực nước ngầm cao, đào xuống năm mươi hai mét không chỉ tốn kém mà nguy hiểm, cần gia cố đặc biệt, cần phê duyệt cấp bộ. Không ai làm thế cho một ga metro bình thường.

Vì đây không phải ga metro bình thường.

Khang ngồi lại. Mở bộ lọc thứ ba, lần này không lọc ga mà lọc theo ngày. Anh đã có danh sách bốn người mất tích: Dũng, Phương, Thắng, Hoàng Minh. Ngày mất tích chính xác anh không biết cả, nhưng biết khoảng: Dũng mất tích khoảng hai tuần trước, Tuấn nói Phương "nghỉ việc" tám tháng trước, Thắng mười bốn tháng, Hoàng Minh hai mươi tháng. Ổ lưu chỉ chứa sáu tháng gần nhất, nên chỉ so được với Dũng và có thể Phương.

Dũng mất tích ngày nào? Khang nhớ lại: gặp vợ Dũng, cô nói "đi làm ca đêm rồi không về", Tuấn gửi email cho Khang ngày thứ ba. Lùi lại: Dũng mất tích đêm thứ hai tuần trước.

Lọc nhật ký đêm thứ hai tuần trước. T-000 có chạy không.

Có. 02:17:04. Ga Hà Đông, Văn Quán, X-07 (dừng năm phút) rồi quay lại. Và đêm đó, dữ liệu ghi thêm một thứ mà những đêm khác không có: ở ga Hà Đông, lúc 02:14, có ghi nhận cảm biến cửa toa mở. Mở rồi đóng. Ba mươi giây.

Ai đó đã lên tàu.

Phương, nếu "nghỉ việc" tám tháng trước, tức khoảng tháng bảy năm ngoái. Dữ liệu ổ lưu bắt đầu từ tháng chín, không trùng. Nhưng Khang tìm thêm: có đêm nào khác cảm biến cửa toa mở ở ga Hà Đông không?

Lọc. Chờ.

Có. Ba đêm nữa trong sáu tháng, cảm biến cửa toa T-000 mở tại ga Hà Đông. Mỗi lần đều lúc 02:14 đến 02:15. Mỗi lần mở ba mươi giây rồi đóng. Ba đêm, ba lần ai đó lên tàu.

Hoặc ba lần ai đó bị đưa lên tàu.

Khang ghi lại ngày tháng của ba đêm đó. Không biết chúng trùng với vụ mất tích nào, anh không có danh sách đầy đủ. Linh có. Cô nhà báo mà anh chưa biết tên, đang theo dõi bảy vụ mất tích gần ga metro. Nếu ngày tháng trùng khớp...

Nhưng Khang chưa gặp Linh. Chưa biết cô tồn tại.

Anh quay lại với X-07. Ga không tồn tại, sâu năm mươi hai mét, T-000 dừng năm phút mỗi lần. Năm phút đủ để làm gì? Đủ để hành khách lên xuống, nếu có hành khách. Đủ để bốc dỡ, nếu có hàng. Hoặc đủ để chờ, nếu có thứ gì đó cần chờ ở độ sâu đó.

Một giờ sáng. Khang đã ngồi trước máy tính ba tiếng liên tục, mắt cay vì ánh sáng màn hình trong phòng tối. Anh tắt đèn từ đầu, thói quen, không muốn ánh sáng hắt ra cửa sổ cho ai nhìn thấy anh thức.

Ngoài cửa sổ, Hà Nội tối dần. Đèn đường vẫn sáng nhưng xe thưa, về khuya, phố quanh ga Cát Linh vắng hơn, chỉ còn vài xe máy và một hai chiếc taxi chạy qua. Ga đóng cửa từ mười một giờ. Bên dưới, ray, đường hầm, bóng tối, chờ.

Khang mở thêm một hướng phân tích. Anh tự hỏi: nếu T-000 chạy không đều, có tuần ba đêm, có tuần không, thì cái gì quyết định lịch trình? Có quy luật theo ngày trong tuần không? Theo pha trăng? Theo mùa?

Ngày trong tuần: không quy luật rõ. Thứ hai đến chủ nhật đều có.

Pha trăng: Khang tra lịch, rồi bỏ. Đây không phải truyện kinh dị, đây là dữ liệu.

Mùa: không đủ dữ liệu. Sáu tháng chỉ qua hai mùa.

Nhưng có thứ khác. Khang nhận ra khi xếp lịch chạy của T-000 theo tuần: những đêm T-000 chạy, có xu hướng trùng với đêm mà tuyến 2A bảo trì kỹ thuật. Lịch bảo trì nằm trong nhật ký, mỗi tuần hai đến ba đêm, các tổ kỹ thuật xuống đường hầm kiểm tra ray, tín hiệu, thông gió. Đêm bảo trì, người thật có mặt dưới đường hầm.

T-000 chạy nhiều hơn vào đêm bảo trì. Không phải tất cả, nhưng bảy mươi phần trăm trùng. Như thể đoàn tàu cần có người ở dưới, hoặc chọn chạy khi có người ở dưới.

Chọn.

Khang xóa từ đó khỏi đầu. Tàu không chọn. Tàu chạy theo lịch, theo tín hiệu, theo hệ thống. Ai đó lập trình T-000 chạy trùng đêm bảo trì, lý do hợp lý: khi có kỹ thuật viên dưới đường hầm, nhiễu camera và cảm biến dễ đổ cho bảo trì gây ra. Ngụy trang.

Hai giờ sáng. Khang vươn vai, lưng nhức, cổ cứng. Đứng lên, đi ra cửa sổ. Nhìn xuống: ga Cát Linh tối, đèn cam nhấp nháy ở cổng kỹ thuật. Phố rỗng. Một con mèo chạy ngang bãi xe.

Hai giờ mười bảy.

Anh đứng im. Đợi. Không biết đợi gì, hay biết nhưng không thừa nhận.

Dưới chân, bốn tầng lầu, rồi nền đất, rồi lớp bê tông ga metro, rồi ray, rồi đường hầm, rung. Nhẹ. Không phải tưởng tượng, anh đã cảm nhận lần trước, đêm thứ hai khi bắt đầu phân tích dữ liệu. Rung qua lòng bàn chân, lên ống chân, rồi mất. Ba giây.

T-000 vừa chạy qua ga Cát Linh. Lúc 02:17. Đúng giờ.

Khang quay lại bàn. Mở máy tính, nhật ký thời gian thực anh không có quyền truy cập, nhưng cảm biến rung trong ứng dụng đo địa chấn trên điện thoại, anh cài từ tuần trước, ghi nhận: 02:17:04, rung vi mô, tần số thấp, hướng bắc-nam. Khớp với đường ray tuyến 2A bên dưới.

Bằng chứng vật lý. Không phải dữ liệu trên màn hình, là mặt đất thật, rung thật, dưới chân anh.

Khang nhìn bản đồ anh đã vẽ trên giấy, tuyến 2A, mười hai ga, đường chạy từ Cát Linh đến Hà Đông. Cầm bút, đánh dấu X-07: giữa Hà Đông và Văn Quán, sâu năm mươi hai mét. Vẽ mũi tên xuống, xuống sâu hơn ga bình thường hai mươi mét.

Dưới ga thật, có ga khác.

Anh đặt bút xuống. Nhìn bản đồ, đường kẻ bằng mực xanh trên giấy A4, sơ đồ tuyến 2A phía trên, và bên dưới, một chấm nhỏ đánh dấu X. Ga không có tên, không trên sơ đồ, không ai biết, ngoại trừ hệ thống và bất kỳ ai vận hành T-000.

Và bất kỳ ai bị đưa đến đó.

Khang tắt máy tính. Phòng tối, chỉ còn ánh đèn đường hắt vào qua rèm kéo hở. Nằm xuống giường, mắt mở.

Giấc mơ đến nhanh hơn anh tưởng, hoặc không phải giấc mơ, mà là khoảng giữa tỉnh và ngủ, khi ý thức nhòe đi nhưng chưa tắt hẳn.

Sân ga. Tối. Không phải ga Cát Linh, nhỏ hơn, trần thấp hơn, tường bê tông thô không ốp gạch. Đèn huỳnh quang đơn treo trần, nhấp nháy, kiểu đèn cũ, thập niên tám mươi, ống dài phát ánh sáng trắng xanh run rẩy. Mùi ẩm, kim loại, và thứ gì đó khác mà anh không đặt tên được.

Khang đứng trên sân ga. Một mình. Chân trần, anh nhìn xuống, không mang giày. Nền bê tông lạnh.

Tiếng loa, tĩnh điện trước, rồi giọng nói. Không rõ, như phát qua loa cũ, méo, âm lượng nhỏ. Hai âm tiết. Anh cố nghe, nghe bằng cả cơ thể, nghiêng đầu, nín thở.

Hai âm tiết. Lặp lại. Rồi im.

Anh tỉnh. Mồ hôi ướt gáy. Đồng hồ: 03:41.

Nằm im. Tim đập, đếm: nhanh hơn bình thường bốn nhịp. Khang hít sâu, thở ra, đếm ngược từ mười. Tám nhịp. Sáu nhịp. Bốn. Bình thường.

Giấc mơ đó không mới. Cùng sân ga tối, cùng đèn huỳnh quang, cùng tiếng loa hai âm tiết. Lặp lại nhiều lần trong năm năm, nhưng gần đây dày hơn. Từ khi anh bắt đầu đọc nhật ký T-000, giấc mơ đến mỗi đêm thay vì mỗi tuần. Như thể não anh biết anh đang tiến lại gần thứ gì đó, và cố nhắc.

Nhắc gì?

Khang không biết. Nhưng sân ga trong giấc mơ, trần thấp, bê tông thô, đèn huỳnh quang cũ, không giống bất kỳ ga metro nào anh từng đến ở Hà Nội. Metro Hà Nội xây từ 2025, thiết kế hiện đại, trần cao, ốp gạch sạch sẽ. Ga trong giấc mơ trông cũ hơn nhiều, cũ theo kiểu thập niên tám mươi. Kiểu ga của hệ thống chưa ai biết, xây từ trước khi metro tồn tại.

Kiểu X-07.

Anh nằm nhìn trần nhà cho đến khi trời sáng. Không ngủ lại được, và không muốn. Vì mỗi lần nhắm mắt, anh lại thấy sân ga đó, và lần này, lần đầu tiên, anh thấy thêm một chi tiết: trên tường bê tông, sơn cũ đã bong, có chữ. Không đọc được rõ, nhưng có chữ.

Sáng hôm sau, Khang pha cà phê rồi mở máy tính.

Khang nhìn lại tất cả: bốn nghìn hai trăm dòng nhật ký, bản đồ vẽ tay, ba đêm cửa toa mở, X-07 sâu năm mươi hai mét, T-000 chạy trùng đêm bảo trì, tần suất tăng dần mỗi tháng.

Và bốn người mất tích, ít nhất bốn. Có thể nhiều hơn.

Anh cần danh sách đầy đủ. Cần biết chính xác ngày mỗi người biến mất, để đối chiếu với nhật ký. Tuấn đã cho anh cái ổ lưu và bị chuyển ca đêm, Tuấn không còn an toàn để hỏi thêm. Hồ sơ nhân sự ở trung tâm đã bị sửa. Cảnh sát không thụ lý vì "không có người mất tích", dữ liệu dân cư đã xóa.

Anh cần ai đó đã tìm hiểu từ phía khác, phía nạn nhân, phía gia đình, phía những vụ mất tích mà hệ thống muốn quên.

Nhưng Khang không biết Linh tồn tại. Chưa.

Anh chỉ biết: dưới thành phố này, sâu hơn metro hai mươi mét, có một ga mà không ai thừa nhận. Và mỗi đêm, đúng 02:17, đoàn tàu tối dừng ở đó, năm phút, đủ để ai đó lên, hoặc xuống, hoặc cả hai.

Khang gấp tờ bản đồ vẽ tay, nhét vào túi áo khoác. Đứng lên. Hôm nay anh sẽ đến thư viện, tìm tài liệu quy hoạch, bản đồ địa chất, bất kỳ hồ sơ công khai nào về lòng đất khu vực Hà Đông. Nếu ai đó đào một ga ở độ sâu năm mươi hai mét, phải có dấu vết: giấy phép, hồ sơ khoan, báo cáo địa chất.

Hoặc nếu không có dấu vết, thì đó cũng là một câu trả lời.

Cầm chìa khóa. Ra cửa. Khóa hai lần. Xuống cầu thang, bậc bê tông quen thuộc, mùi ẩm mốc quen thuộc, đèn tầng ba vẫn cháy bóng.

Bước ra phố. Sáng. Hà Nội bắt đầu ngày mới, xe máy, tiếng còi, mùi phở từ quán đầu ngõ. Bình thường.

Và dưới chân anh, sâu năm mươi hai mét, trong bóng tối không ai nhìn thấy, ga X-07 im lặng. Chờ.

Ch.6/91
2.685 từ