Tuyến Metro Số 0
Chương 31: Quay lại gặp bác sĩ
Chương 31

Quay lại gặp bác sĩ

Bảy giờ mười lăm sáng. Khang đứng trước cổng biệt thự trong ngõ 42 đường Đại Mỗ, Nam Từ Liêm.

Biệt thự kiểu Pháp, hai tầng, mái ngói đỏ sẫm. Hàng rào sắt cao ngang ngực, bên trong là khoảng sân lát gạch cũ, cây bưởi lớn che khuất ban công tầng hai. Không camera an ninh, không biển tên. Chỉ có số nhà bằng đồng oxy hóa xanh rỉ, kiểu đúc thủ công từ những năm sáu mươi.

Anh không hẹn trước. Không gọi điện. Đến thẳng, vì những gì anh cần nói không thuộc loại nói qua điện thoại.

Chuông cửa. Im lặng. Mười lăm giây, hai mươi, ba mươi. Rồi tiếng bước chân trên gạch, đều, không vội, khoảng cách giữa các bước cho thấy người đi cao và quen đi chậm.

Cánh cổng mở. Hoàng Duy đứng trong ánh sáng sớm, áo sơ mi trắng dài tay, quần vải xám, tay phải cầm cốc cà phê còn bốc hơi. Năm mươi tuổi, tóc muối tiêu, khuôn mặt gầy, xương gò má cao, mắt sau cặp kính gọng tròn nhìn Khang không ngạc nhiên. Không ngạc nhiên chút nào.

– Sớm hơn tôi dự tính, Duy nói. Vào đi.

Khang bước qua cổng. Sân trước rộng, bàn đá tròn dưới cây bưởi, hai ghế. Duy ngồi xuống một ghế, chỉ ghế còn lại. Khang không ngồi.

– Tôi nhớ ra rồi. Tôi từng làm ở dưới.

Giọng anh phẳng, không nhấn, không run, không thừa âm lượng. Câu phát biểu, không phải câu hỏi.

Duy uống một ngụm cà phê. Đặt cốc xuống bàn đá, tiếng sứ chạm đá khẽ.

– Suppress, không phải xóa. Cậu mạnh hơn tôi tưởng.

– Ông biết điều này sẽ xảy ra.

– Biết là khả năng. Không biết là bao giờ. Ngồi xuống đi, Khang. Cậu đến đây không chỉ để nói một câu.

Khang ngồi. Đá ghế lạnh xuyên qua vải quần, không khí sáng sớm Ba Đình mát, có mùi hoa bưởi nhạt từ cây phía trên. Anh nhìn thẳng Duy. Duy nhìn lại, tay vẫn ôm cốc cà phê, tư thế của người quen ngồi lâu, quen nghe, quen không bị vội.

– Tôi nhớ sân ga tối. Bảng tên trên ngực: Kỹ sư Lê M.K. Màn hình hiện "Hành khách đã xác nhận. Khởi hành." Tôi vận hành tàu. Tôi vận hành Tuyến 0.

– Đúng.

Một từ. Không do dự, không giải thích thêm. Duy xác nhận như xác nhận nhiệt độ ngoài trời.

– Từ bao giờ?

– Cậu được tuyển vào Tuyến 0 tháng 3 năm 2022. Kỹ sư điều phối, cấp hạn chế A. Một trong bốn người có quyền khởi động T-000. Trước đó cậu làm metro trên, tuyến 2A, từ 2019. Họ chọn cậu vì chuyên môn tốt, ít quan hệ xã hội, không gia đình trực tiếp. Tiêu chí tiêu chuẩn.

Khang nghe và ghi nhận. Mỗi chi tiết Duy nói đều khớp với ký ức mờ đang lắng dần trong đầu anh: đường hầm quen, mùi dầu máy cũ, tiếng ray rung dưới chân khi tàu khởi hành, ánh sáng vàng của bảng điều phối. Không phải giấc mơ. Là công việc cũ.

– Tuyến 0 là gì?

Duy đặt cốc cà phê xuống bàn, tay gập lại trước ngực.

– Cậu muốn câu trả lời ngắn hay dài?

– Đầy đủ.

Duy kể. Giọng đều, không cao không thấp, nhịp của người đã kể nhiều lần trong đầu nhưng lần đầu nói thành tiếng.

K-07 khởi công năm 1984, hợp tác quốc phòng Việt-Xô. Bảy ga, trục bắc-nam, sâu bốn mươi đến năm mươi mét. Mục đích ban đầu: hầm trú ẩn hạt nhân kiêm tuyến vận chuyển quân sự, phòng tình huống Trung Quốc tấn công từ phía bắc. Liên Xô cung cấp kỹ thuật và tài chính, Việt Nam cung cấp nhân lực. Ba năm xây, nghiệm thu 1987, bàn giao nội bộ 1992. Khang đã biết phần này.

– Sau 1991, Liên Xô sụp đổ, Duy nói. Kinh phí dừng. Nhưng hầm vẫn đó, đường ray vẫn đó, cơ sở hạ tầng hoàn chỉnh. Bên nhận bàn giao, tên bị bôi đen trong biên bản mà cậu đã thấy, không phải quân đội. Là một đơn vị thuộc Bộ Công an, chuyên xử lý đối tượng nhạy cảm.

– Nhạy cảm.

– Nhân chứng. Tội phạm đặc biệt. Người biết quá nhiều. Loại mà tòa án không tiện xử, trại giam không tiện giữ, trục xuất không được vì quốc tịch, giết không được vì luật pháp. Từ 1992 đến khoảng 2005, Tuyến 0 là hệ thống vận chuyển và cách ly. Đưa đối tượng xuống, giữ ở ga cuối, không giấy tờ, không hồ sơ, không tồn tại. Tuyến 0 không nằm trong bất kỳ văn bản hành chính nào. Không có mã ngân sách. Không có đơn vị quản lý trên danh nghĩa.

– Nhà tù ngầm.

Duy dừng. Nhìn Khang, gật, nhẹ.

– Gọi vậy cũng được. Nhưng không hoàn toàn. Nhà tù có án, có thời hạn, có quy chế. Tuyến 0 không có gì trong số đó. Người xuống không có ngày về. Họ không phải tù nhân, vì không có bản án. Họ chỉ đơn giản là không còn tồn tại ở trên mặt đất.

Khang ngồi im. Cây bưởi phía trên rung nhẹ khi gió sớm thổi qua, vài bông hoa rơi xuống bàn đá, trắng nhỏ, không mùi ở khoảng cách này.

– Năm 2005, Duy tiếp tục, giọng không đổi nhịp. Tôi được mời tham gia dự án. Không phải tôi tìm đến, họ tìm tôi. Lý do: một số đối tượng ở dưới, những người đã sống dưới lòng đất năm năm, mười năm, bắt đầu có biểu hiện bất thường. Không phải bệnh tâm thần thông thường. Là khả năng ảnh hưởng ký ức người khác.

– Ký ức lây nhiễm.

– Cậu đọc được thuật ngữ đó ở đâu?

– Bài báo của ông. Tạp chí thần kinh học Đông Nam Á, 2008.

Duy gật, chậm, không bình luận về việc Khang đã đào sâu đến mức nào.

– Đúng. Một số đối tượng phát triển khả năng không giải thích được: khi tiếp xúc gần, lính canh quên nhiệm vụ, kỹ thuật viên quên mật khẩu, bác sĩ quên bệnh nhân. Không phải thôi miên, không phải ám thị. Là can thiệp trực tiếp vào quá trình lưu trữ ký ức, ở cấp độ sinh hóa, thông qua cơ chế mà đến bây giờ tôi vẫn chưa hiểu hoàn toàn.

– Ở dưới lòng đất lâu năm khiến họ thay đổi?

– Không rõ nguyên nhân. Có thể do cách ly giác quan kéo dài. Có thể do trường điện từ đặc biệt ở độ sâu năm mươi mét, tôi đo được bất thường nhưng không kết luận được. Có thể do yếu tố di truyền mà chúng ta chưa biết. Phần tôi biết: hiện tượng có thật, đo được, lặp lại được, và đủ nghiêm trọng để người ta mời tôi xuống.

– Ông xuống Tuyến 0.

– Nhiều lần. Từ 2005 đến 2020. Ga 12, ga 13, phòng nghiên cứu ở ga 11. Tôi nghiên cứu hai mươi ba đối tượng có khả năng ảnh hưởng ký ức. Và từ nghiên cứu đó, tôi phát triển Protocol M-7.

– Xóa ký ức.

– Suppress. Tôi nhấn mạnh từ này. Suppress, không phải xóa. Sự khác biệt quan trọng. Xóa nghĩa là ký ức không còn tồn tại. Suppress nghĩa là ký ức vẫn đó, nhưng não không truy cập được. Giống tập tin vẫn trong ổ cứng nhưng hệ thống không tìm thấy đường dẫn.

– Và ông dùng M-7 lên tôi.

Im lặng. Duy nhìn cốc cà phê đã nguội. Nhặt một bông hoa bưởi rơi trên bàn, xoay giữa ngón tay, chậm.

– Tháng 10 năm 2025. Cậu là kỹ sư điều phối Tuyến 0 đã ba năm rưỡi. Cậu biết hệ thống bên trong ra ngoài, biết lịch trình T-000, biết mã ga, biết đường hầm, biết cách vận hành. Cậu cũng biết hành khách là gì, biết ga cuối là gì, biết người xuống không lên. Cậu biết hết, và cậu chấp nhận, như mọi kỹ sư điều phối trước cậu.

Duy dừng. Đặt bông hoa xuống bàn.

– Cho đến khi cậu phát hiện điều gì đó. Tôi không biết cụ thể là gì, phần đó không nằm trong hồ sơ tôi nhận. Tôi chỉ nhận lệnh: suppress ký ức Lê Minh Khang, cấp độ ba, giữ lại ký ức nền (tên, kỹ năng nghề, kiến thức chung) nhưng xóa toàn bộ ký ức liên quan đến Tuyến 0, K-07, và sự kiện tháng 10.

– Mười hai bệnh nhân. Tôi tìm được hồ sơ ở bệnh viện. Không chỉ mình tôi.

– Mười hai người. Tám đồng nghiệp metro trên và dưới. Bốn dân sự, tôi không biết lý do. Cả mười hai đều được suppress cùng đợt, cùng Protocol M-7, cùng bệnh viện. Tám người thành công, ký ức ổn định, sống bình thường. Bốn người thất bại, ký ức không suppress được, họ bị đưa xuống.

– Đưa xuống Tuyến 0.

– Đúng. Bốn người đó bây giờ ở dưới. Nếu còn sống.

Khang nhớ. Linh đã tìm: mười hai bệnh nhân, tám còn sống không ký ức, bốn mất tích. Bốn người bị đưa xuống vì M-7 không hiệu quả. Và anh thuộc nhóm tám, nhóm thành công, nhóm quên sạch. Cho đến khi ký ức bắt đầu rò rỉ qua giấc mơ.

– Ông nói tôi mạnh hơn ông tưởng. Ý ông là M-7 đang thất bại trên tôi.

– Đang suy yếu. Ký ức bị suppress không mất đi, chúng vẫn hoạt động ở tầng dưới ý thức. M-7 tạo rào cản hóa học và điện từ ngăn não truy cập. Nhưng rào cản có thời hạn, tùy cơ địa, tùy mức độ tiếp xúc với kích thích liên quan. Cậu sống gần ga Cát Linh, trên đầu Tuyến 0. Trường điện từ từ dưới, tiếng rung, tín hiệu vô tuyến, tất cả là kích thích. Năm năm tiếp xúc liên tục. Rào cản mòn dần.

Giấc mơ không phải giấc mơ. Là ký ức chui qua kẽ hở.

– Tôi phát hiện gì, ông Duy?

Im lặng. Duy nhìn sang cây bưởi, mắt sau kính không biểu cảm rõ, nhưng tay trái khẽ siết cốc cà phê, một phản ứng nhỏ mà người quan sát kém tinh sẽ bỏ qua.

– Phần tôi không biết. Tôi chỉ nhận lệnh suppress. Người ra lệnh ở trên tôi rất nhiều.

– Ai?

– Tôi không có tên. Tôi có mật danh: Ga-14. Người quản lý toàn bộ Tuyến 0, từ vận hành đến nhân sự đến quyết định ai xuống, ai lên, ai bị xóa. Ga-14, vì người đó ngồi ở ga cuối cùng, ga sâu nhất, nơi mà bản đồ K-07 ghi là Ga Chết.

– Ông đã gặp Ga-14?

– Không bao giờ trực tiếp. Lệnh qua hệ thống nội bộ, mã hóa, một chiều. Tôi nhận lệnh, thực hiện, báo cáo. Mười lăm năm. Không một lần thấy mặt.

Khang đứng dậy. Ghế đá kêu trên gạch, tiếng nhỏ, sắc.

– Nếu ký ức tôi tiếp tục trở lại, chuyện gì sẽ xảy ra?

Duy nhìn lên, chậm.

– Hai khả năng. Một: tôi nhận lệnh suppress lần hai. Hai: cậu bị chuyển từ nhóm tám sang nhóm bốn.

– Đưa xuống.

– Đưa xuống.

Khang nhìn ông ta. Năm mươi tuổi, cà phê nguội, hoa bưởi rơi trên bàn. Bác sĩ thần kinh học giỏi nhất mà hệ thống tìm được, ngồi trong biệt thự Pháp cũ ở Ba Đình, sáng sáng uống cà phê dưới cây bưởi, và mỗi khi điện thoại reo từ Ga-14, ông ta đứng dậy đi xóa ký ức người khác. Không do dự, không từ chối, mười lăm năm.

– Ông có hối hận không?

Duy đặt cốc xuống. Đứng dậy, chậm, tay chống nhẹ lên bàn đá.

– Cậu đang hỏi sai câu hỏi. Hỏi đúng là: tại sao tôi nói hết cho cậu nghe sáng nay, thay vì gọi báo Ga-14 ngay khi cậu bấm chuông.

Anh dừng. Nhìn Duy. Ông ta đứng trong ánh sáng sớm xuyên qua tán bưởi, khuôn mặt nửa sáng nửa tối, mắt sau kính không lẩn tránh.

– Tại sao?

– Vì mười lăm năm là quá đủ để biết mình đang phục vụ thứ gì. Và vì cậu là người duy nhất có khả năng nhớ lại mà vẫn đủ tỉnh táo để hỏi. Tám người còn lại không có dấu hiệu phục hồi. Bốn người dưới đó không còn cơ hội. Cậu là ca duy nhất, Khang. Và tôi nghĩ cậu cần biết điều đó trước khi quyết định bước tiếp.

Khang quay lưng, đi về phía cổng. Dừng ở bậc cửa, không ngoái lại.

– Nếu Ga-14 biết ông nói chuyện với tôi?

– Ga-14 biết nhiều thứ. Nhưng Ga-14 không biết tất cả. Đó là lỗ hổng duy nhất trong hệ thống mà tôi thấy, sau mười lăm năm.

Cổng sắt đóng lại sau lưng Khang. Tiếng kim loại cũ va vào nhau, vang trong con ngõ vắng. Bảy giờ bốn mươi lăm, nắng sớm đã lên cao hơn khi anh vào, vỉa hè Đại Mỗ có người đi bộ tập thể dục, xe máy chạy thưa, quán phở đầu ngõ bốc hơi.

Anh đi bộ về phía ga Cát Linh. Không vội. Trong đầu, từng mảnh ký ức mới xếp vào chỗ: ba năm rưỡi vận hành Tuyến 0, bốn người điều phối, mã ga, lịch trình T-000, hành khách một chiều. Anh không nhớ hết, chưa nhớ hết, nhưng khung đã hiện. Như bản vẽ kỹ thuật mà ai đó tẩy bớt chi tiết, giờ đường nét chính dần lộ ra dưới ánh sáng chiếu nghiêng.

Tôi từng đưa người xuống. Tôi biết hết. Và tôi phát hiện điều gì đó khiến họ quyết định xóa tôi thay vì giết.

Câu hỏi không phải tôi phát hiện gì. Câu hỏi là: tại sao xóa thay vì giết? Duy nói tại sao: vì anh là kỹ sư duy nhất biết vận hành. Họ cần anh sống, không cần anh nhớ. Nhưng giờ anh đang nhớ. Và Duy không gọi Ga-14.

Lỗ hổng trong hệ thống. Duy nói vậy. Ga-14 không biết tất cả.

Khang rẽ vào ngõ nhỏ, qua quán nước vỉa hè, qua tiệm sửa xe đang mở cửa. Điện thoại rung trong túi. Tin nhắn Linh: "Gọi tôi khi rảnh. Có chuyện."

Anh không gọi lại ngay. Cần thêm thời gian. Cần ngồi một mình với thứ mà Duy vừa đặt lên bàn: anh không phải nạn nhân. Anh từng là bánh răng trong cỗ máy. Kỹ sư điều phối, nhấn nút khởi hành, đưa hành khách xuống ga cuối, ga một chiều. Ba năm rưỡi. Bao nhiêu chuyến? Bao nhiêu người?

Anh không nhớ con số. Chưa nhớ. Nhưng biết rằng khi nhớ ra, con số đó sẽ không dễ mang.

Về đến căn hộ, Khang đóng cửa, kéo rèm, ngồi xuống ghế cạnh cửa sổ. Không bật đèn, không mở laptop. Ánh sáng lọt qua khe rèm, một vệt ngang sàn.

Ga-14. Người ngồi ở ga cuối cùng. Người ra lệnh xóa, ra lệnh đưa xuống, ra lệnh giữ hệ thống chạy bốn mươi năm. Và Duy, mười lăm năm phục vụ, chưa bao giờ thấy mặt.

Ai quản lý một hệ thống ngầm xuyên suốt bốn thập kỷ, qua bao nhiêu đời lãnh đạo, bao nhiêu thay đổi chính trị, mà vẫn giữ nguyên? Không phải cá nhân. Phải là cơ chế. Một cơ chế đủ sâu để không bị ảnh hưởng bởi bề mặt, giống cách đường hầm năm mươi mét dưới lòng đất không bị ảnh hưởng bởi thời tiết trên mặt phố.

Khang nhắm mắt. Tiếng rung nhẹ từ dưới sàn, quen, đều, như nhịp thở của thứ gì đó lớn hơn anh rất nhiều.

Ch.31/91
2.687 từ