Tuyến Metro Số 0
Chương 79: Quyết định
Chương 79

Quyết định

Khang ngủ đến hai giờ chiều.

Không phải lười. Không phải sợ. Cơ thể quyết định thay anh: mười ngày thiếu ngủ, ba đêm dưới lòng đất, bảy trăm mét đi bộ trên ray, và bốn giờ ngồi trong bóng tối đợi tín hiệu từ một đứa trẻ mười bảy tuổi sống dưới bốn mươi lăm mét đất đá. Cơ thể nói đủ rồi, và Khang nghe.

Tỉnh dậy, nằm yên hai phút. Trần nhà. Ánh nắng chiều xiên qua rèm, vệt sáng dài trên sàn, bụi bay chậm trong luồng sáng. Căn hộ tầng năm, ga Cát Linh phía dưới, tiếng xe máy ngoài ngõ. Bình thường. Như mọi buổi chiều trong năm năm qua.

Ngoại trừ bộ đồng phục xám gấp gọn trên ghế cạnh giường.

Khang đứng dậy, rửa mặt, uống nước. Mở điện thoại: mười bốn cuộc gọi nhỡ (Linh 6, số lạ 8), một tin nhắn từ Linh: "Gọi bộ đàm khi tỉnh." Không gọi điện thoại. Bộ đàm.

Anh bấm 121.5 MHz.

– Linh.

Bốn giây:

"Tỉnh rồi."

Không phải câu hỏi.

– Cần gặp. Trực tiếp.

"Không phải phòng trọ tôi. Đã chuyển."

– Ở đâu?

"Quán cà phê Cát Linh. Cái cũ. Bốn giờ."

Quán cà phê nơi họ gặp lần đầu, mười tuần trước. Khang nhìn đồng hồ: hai giờ hai mươi. Một giờ bốn mươi phút.

Khang tắm, thay quần áo sạch. Không phải đồng phục, chưa. Quần bò, áo khoác nhẹ, giày chạy. Kiểm tra bộ đàm: pin đủ mười hai giờ. Đèn pin: hai cái, pin mới. Ba thanh pin dự phòng.

Mở ngăn kéo bàn bếp. Phong bì trắng có chữ "Cho Linh, nếu tôi không quay lại" viết từ mười ngày trước, bên trong là bảy tên đồng nghiệp ca đêm và lời khai nhân chứng bản gốc. Khang nhìn phong bì, không mở, để lại.

Phong bì thứ hai: master key, đã hết hạn, vô nghĩa bây giờ. Bỏ đi.

USB bọc nilông dưới bồn rửa: vẫn ở đó. Lớp dự phòng thứ nhất. Hộp khóa số bưu điện Cát Linh: lớp thứ hai. Máy chủ mã hóa: lớp thứ ba. Ba lớp, độc lập, bất kỳ lớp nào đủ để Linh công bố.

Anh nhìn quanh căn hộ. Bếp nhỏ, phòng khách chỉ có ghế và bàn, phòng ngủ có giường và tủ. Năm năm anh sống ở đây, căn hộ mà ai đó thuê cho anh sau khi xóa ký ức, đối diện ga Cát Linh, nơi tiếng tàu và rung mặt đất lúc 2:17 từ từ đánh thức những gì M-7 đè xuống.

Căn hộ này là một phần của kế hoạch. Ai đó đặt anh ở đây để ký ức hồi phục, và ký ức đã hồi phục. Bây giờ anh biết mình là ai, biết mình từng làm gì, và biết mình sẽ làm gì.

Khang cầm bộ đồng phục xám, cuộn gọn, cho vào ba lô cùng đèn pin và pin dự phòng. Khóa cửa căn hộ, xuống cầu thang.

Quán cà phê phố Cát Linh, ba giờ năm mươi phút. Quán nhỏ, hai tầng, tầng một bán mang đi, tầng hai có bốn bàn gỗ sát tường. Khang lên tầng hai. Linh đã ở đó, góc xa cửa sổ, laptop đóng, cốc cà phê đen đã nguội.

Linh khác so với mười tuần trước. Không phải tóc hay quần áo. Mắt. Mười tuần trước, mắt Linh nhìn mọi thứ như tìm câu chuyện. Bây giờ mắt cô nhìn mọi thứ như kiểm tra lối thoát.

Khang ngồi xuống. Không gọi đồ uống.

– Cô chuyển đi đâu?

– Nhà bạn. Hoàng Mai. Không ai biết trừ anh.

– Tám cuộc gọi nhỡ từ số lạ.

– Tôi cũng. Mười hai. Có ba từ đầu số Bộ GTVT. Hai từ công an. Bảy không xác định.

– Cô bắt máy?

– Một. Công an quận Đống Đa. Hỏi về bài viết, nguồn thông tin, có ai xúi giục không. Tôi nói đây là điều tra báo chí, mọi thứ sẽ có trong bài viết tiếp theo. Họ ghi nhận.

– "Ghi nhận" nghĩa là gì?

– Nghĩa là chưa bắt được vì chưa có lệnh. Bài viết 3,2 triệu lượt. Hai tờ báo quốc tế đăng bản dịch. Bắt một nhà báo lúc này là tự bắn vào chân.

Khang gật. Cùng lý do anh chưa bị bắt: quá nhiều ánh sáng. Hệ thống hoạt động trong bóng tối, bằng vé metro cảnh cáo, bằng xe bán tải theo dõi, bằng danh sách 3 giờ sáng. Khi cả nước nhìn, hệ thống không biết làm gì.

Nhưng ánh sáng không kéo dài mãi. Tin tức có chu kỳ. Ba ngày nữa, sẽ có chuyện khác chiếm sóng. Và khi bóng tối quay lại, xe bán tải sẽ quay lại.

– Tôi xuống tối nay, Khang nói.

Linh nhìn anh. Không ngạc nhiên.

– Tối nay thay vì đêm mai?

– SYS-AUTO chạy lại. Đêm qua ít nhất hai chuyến. Năm đến bảy người bị đưa xuống mỗi đêm tôi chờ. Không chờ được thêm.

Linh uống cà phê nguội, một ngụm, đặt cốc xuống.

– Kế hoạch.

Không phải câu hỏi. Một yêu cầu.

– Mười một giờ đêm. Hà Đông. Cống cũ hoặc cửa '0', tùy An kiểm tra cái nào an toàn. Xuống ga 7, An dẫn qua tunnel đến ga 14, vào Ga Chết, xuống tầng bốn, phòng điều phối gốc. Bật từng công tắc, mở từng cửa ga từ ga 1 đến ga 13, giữ khu cách ly. Sáu giờ.

– Mười hai giờ trên mặt đất. Anh lên sớm nhất mười một giờ sáng.

– Nếu mọi thứ suôn sẻ.

– Nếu không suôn sẻ?

Khang im hai giây.

– Nếu mạch 1987 không hoạt động, hoặc hỏng, hoặc đã bị cắt, tôi lên tay không. Nếu mạch hoạt động nhưng mất nhiều thời gian hơn sáu giờ, tôi ở dưới lâu hơn. Nếu nút 15 phát hiện có gì đó xảy ra ở tầng vật lý và gửi người xuống kiểm tra, tôi có thể bị chặn.

– Người nào? Hệ thống tự động.

– Hệ thống tự động kiểm soát tàu và cửa. Nhưng ai đó gần đây sửa hệ thống, thêm nút 15, tăng tần suất. Ai đó vẫn ở đầu kia sợi cáp quang. Không biết ai, không biết ở đâu, không biết họ có khả năng gì.

Linh nhìn ra cửa sổ. Phố Cát Linh lúc bốn giờ chiều: nắng nhạt, xe máy, người đi bộ, quán nước vỉa hè. Bình thường đến mức khó tin rằng bên dưới mặt đường này là mười bốn ga, một đoàn tàu, một thành phố gần năm nghìn người, và một hệ thống tự động đã vận hành bốn mươi năm không ai kiểm soát.

– Anh cần gì từ tôi? Linh hỏi.

– Cô ở trên. Khi cửa bắt đầu mở, khoảng một đến hai giờ sáng, cô publish bài thứ hai. Không chỉ bài viết. Ảnh, nếu có ai chụp được cửa '0' đang mở. Vở Soát Vé. Phong bì Duy. Nhật ký K-07. Tên tôi. Tất cả.

– Tôi đã chuẩn bị. Bài thứ hai gần xong.

– Còn phía nhận người. Khi cửa mở, cư dân Thành Phố sẽ biết. Soát Vé sẽ thông báo. Một số sẽ lên ngay. Vài chục, có thể vài trăm. Họ cần nơi ở, giấy tờ, ai đó nói cho cơ quan chức năng biết họ tồn tại.

– Quỹ Long Biên và chùa Phúc Lâm. Tôi đang liên hệ thêm ba nơi nữa. Nghị sĩ Trần Minh Đức, người hỏi tại Quốc hội hôm qua, tôi gửi cho ông ấy tóm tắt. Ông ấy chưa trả lời nhưng đã đọc.

Khang gật. Linh làm phần của mình. Luôn luôn.

Im lặng mười giây. Cả hai biết phần chưa nói.

– Anh sẽ kẹt ở dưới, Linh nói.

Không phải câu hỏi.

– Sáu giờ. Tôi phải ngồi ở phòng điều phối bật thủ công. Trong sáu giờ đó, tôi không lên được. Sau khi xong, tôi lên. Mười hai giờ trên mặt đất.

– Nếu mạch hỏng giữa chừng. Nếu ai đó xuống tìm anh. Nếu cửa tầng bốn khóa từ ngoài.

– Thì tôi tìm cách khác. An biết đường. Soát Vé biết mọi ngóc ngách.

– An mười bảy tuổi. Soát Vé sáu mươi ba. Anh đang đặt mạng mình vào tay hai người không có cách nào liên lạc với mặt đất.

Khang nhìn Linh. Mắt Linh không có nước, không đỏ, không run. Mắt phẳng, kiểu mắt khi cô viết bài: tập trung, chính xác, không cho cảm xúc chen vào giữa.

– Cô muốn tôi không xuống?

– Không. Tôi muốn anh xuống và lên. Hai phần, không phải một.

– Tôi không hứa được phần hai.

Linh đặt tay lên bàn, năm ngón mở ra, nhìn xuống. Tay phải, tay cầm bút, tay gõ phím, tay giữ bộ đàm. Mười giây.

– Phong bì trên bàn bếp nhà anh. "Cho Linh, nếu tôi không quay lại." Anh viết từ mười ngày trước.

Khang không hỏi sao cô biết. Linh là nhà báo. Linh nhìn thấy mọi thứ.

– Anh viết bảy tên đồng nghiệp và lời khai nhân chứng. Anh chuẩn bị trường hợp không quay lại từ lúc bắt đầu.

– Đúng.

– Và bây giờ anh nói với tôi "cô ở trên, publish mọi thứ" như đang chia vai trong vở kịch mà anh biết kết, và tôi không.

Khang không trả lời ngay. Linh đúng. Anh biết xác suất. Phòng điều phối gốc bỏ ba mươi bảy năm, mạch đồng có thể gỉ, relay có thể kẹt, bảng điều khiển có thể hỏng. Sáu giờ là ước tính nếu mọi thứ hoạt động. Nếu không, có thể mười hai giờ, hai mươi bốn giờ, hoặc không bao giờ.

Và nếu ai đó đang kiểm soát nút 15 phát hiện cửa ga mở bằng phần cứng, họ sẽ biết có người ở phòng điều phối. Và phòng điều phối chỉ có một cửa.

– Linh.

Cô ngẩng lên.

– Tôi phải ở dưới. Ở phòng điều phối. Bật thủ công. Không ai khác làm được vì không ai khác biết K-07. Soát Vé biết tuyến nhưng không biết vận hành kỹ thuật. An biết đường nhưng không biết hệ thống. Tôi là kỹ sư duy nhất còn sống.

Câu cuối không có kịch tính. Sự thật. Ba kỹ sư điều phối cấp A khác nằm trong mười bảy người chết. Phong có thể sống nhưng không biết ở đâu. Khang là người cuối cùng biết cách vận hành Tuyến 0 từ bên trong.

– Khi cửa mở và người lên, đây không còn là bí mật. Cô publish. Quốc hội, báo chí, dư luận. Khi thế giới biết, họ không đóng cửa lại được.

– Và anh?

– Tôi lên sau. Khi xong.

– "Khi xong" là bao lâu?

– Không biết.

Im lặng. Tiếng xe máy ngoài phố. Tiếng đá trong cốc cà phê tan.

Linh nói, giọng thấp hơn, không phải qua bộ đàm, trực tiếp, cách nhau nửa mét:

– Anh đã xuống bảy lần. Mỗi lần anh nói "tôi sẽ lên", và mỗi lần anh lên. Lần này anh nói "tôi sẽ cố." Anh thay đổi từ.

Khang nhìn cốc cà phê của Linh. Đen, không đường, đã nguội, vẫn còn một phần ba. Cô không uống hết bao giờ. Thói quen mười tuần anh quan sát: Linh gọi cà phê đen, uống hai phần ba, phần còn lại nguội rồi bỏ.

– Tôi thay đổi từ vì tôi trung thực.

Linh nhìn anh. Mười giây. Dài.

– Được, cô nói. Một chữ.

Rồi:

– Tôi sẽ ở ga Hà Đông. Không phải trên mặt đất, không phải phòng trọ. Ở tầng B1. Nếu sau mười hai giờ anh không lên, tôi xuống.

– Không.

– Anh không có quyền nói không.

– Cô xuống mà không biết đường, không có An dẫn, trong khi hệ thống đang phản ứng, là tự sát.

– Thì đừng để mười hai giờ trôi qua mà không lên.

Khang nhìn Linh. Linh nhìn lại. Không ai nhường.

– Mười sáu giờ, Khang nói. Cho tôi mười sáu giờ. Tám giờ dưới, mười sáu giờ trên. Nếu sau mười sáu giờ tôi không liên lạc, cô gọi An bằng bộ đàm. An sẽ trả lời.

Linh nghĩ năm giây.

– Mười sáu giờ. Bắt đầu từ lúc anh vào cống Hà Đông. Nếu mười một giờ đêm anh xuống, ba giờ chiều hôm sau tôi gọi An. Không thương lượng.

– Được.

Linh đứng dậy, khoác ba lô.

– Bốn giờ mười lăm. Tôi đi liên hệ ba nơi nhận người trước tối. Anh chuẩn bị.

– Linh.

Cô dừng lại, quay lại nhìn.

– Phong bì trên bàn bếp. Nếu mười sáu giờ qua mà tôi không liên lạc, cô đến căn hộ lấy. Chìa khóa dự phòng ở hộp cầu dao tầng ba, khe trái.

Linh nhìn anh ba giây. Rồi gật, không nói, đi xuống cầu thang. Tiếng bước chân nhẹ, nhanh, mất sau khúc quanh.

Khang ngồi thêm mười phút. Uống cốc nước lọc quán mang đến. Nhìn ra phố Cát Linh.

Bảy lần xuống. Bảy lần lên. Lần thứ tám.

Anh nhớ lần đầu: tunnel Hà Đông với An, bóng tối, mùi đá ẩm, ga 7 đèn vàng. Nhớ lần thứ ba: Thành Phố Thứ Hai, trần xanh, quán cà phê Hòa. Nhớ lần thứ năm: cabin T-000, mười tám đứa trẻ, tay An ôm Ngọc. Nhớ tối qua: bảy trăm mét, hai mươi người, đá dăm dưới chân, mẹ Ngọc hỏi "Quỹ Long Biên?"

Mỗi lần xuống, anh biết thêm một thứ về Tuyến 0 và về chính mình. Mỗi lần lên, anh mang theo ít hơn một phần của mình và nhiều hơn một phần trách nhiệm.

Lần này, anh xuống không phải để biết thêm. Anh biết đủ rồi. Anh xuống để kết thúc.

Năm giờ. Khang đứng dậy, trả tiền, ra phố. Đi bộ về căn hộ. Không vội. Sáu giờ nữa.

Mười giờ bốn mươi lăm phút. Khang đứng trước gương phòng tắm.

Đồng phục xám. Vải dày ôm vai, cổ đứng, nút kim loại cài đến cổ. Hai túi ngực có nắp, khóa nẹp. Lỗ ghim thẻ tên trên ngực trái, trống, hai chấm nhỏ trên vải. Quần cùng màu, giày da thấp cổ.

Kỹ sư Lê Minh Khang. Ca đêm. Cấp hạn chế A.

Người trong gương không phải nạn nhân. Không phải người bị xóa ký ức, không phải người sống năm năm trong căn hộ thuê mà không nhớ ai trả tiền. Người trong gương là kỹ sư, người từng ngồi phòng điều phối nhấn nút cho tàu chạy, người từng nhìn danh sách hành khách và không hỏi.

Bây giờ, cùng người đó quay lại phòng điều phối. Không phải để nhấn nút. Để mở cửa.

Khang tắt đèn phòng tắm. Cầm ba lô. Đèn pin, pin dự phòng, bộ đàm, chai nước, hai thanh năng lượng. Không điện thoại. Không cần.

Mười giờ năm mươi. Ra khỏi căn hộ. Không khóa cửa.

Cầu thang xuống. Sảnh tầng một. Cửa kính ra phố. Hà Nội đêm: đèn vàng, tiếng xe thưa, mùi lá bàng. Gió nhẹ từ phía hồ.

Khang đi bộ đến trạm taxi. Không nhìn lại tòa nhà.

– Ga Hà Đông, anh nói với tài xế.

Xe chạy. Phố Cát Linh, Nguyễn Thái Học, Đê La Thành, Nguyễn Trãi. Hà Nội lướt qua kính xe, đèn đường, biển hiệu, cửa hàng đóng, quán bia dọn, vỉa hè vắng. Thành phố đang ngủ dần.

Mười một giờ mười phút. Vỉa hè ga Hà Đông. Khang trả tiền, xuống xe. Đứng một mình dưới đèn đường.

Bộ đàm kêu. Giọng An, rõ, gần:

"Cống cũ. Em đợi dưới."

Khang nhìn lên. Bầu trời đêm Hà Nội, mây thấp, không sao, trần mây cam nhạt từ ánh đèn thành phố. Lần cuối nhìn bầu trời trong mười sáu giờ. Có thể lâu hơn.

Anh bước đi. Qua vỉa hè, qua công viên nhỏ, đến miệng cống cũ phía sau hàng rào. Nắp sắt mở sẵn, bậc thang sắt xuống bóng tối.

Bước đầu tiên. Sắt lạnh dưới đế giày. Mùi nước cũ, mùi bê tông ẩm, mùi dưới lòng đất.

Bước thứ hai. Ánh đèn đường mờ dần phía trên.

Bước thứ ba. Bóng tối nuốt.

Phía dưới, ánh đèn pin nhỏ. An đứng đợi, không nói. Gật đầu. Quay người, đi trước.

Khang bước theo. Kỹ sư Lê Minh Khang, Tuyến 0, ca đêm, quay lại.

Ch.79/91
2.779 từ