Dưới lên trên
7:04 sáng. Ga Cát Linh.
Linh đứng ở vỉa hè đối diện lối vào chính, cách hàng rào sắt di động khoảng mười lăm mét. Hai xe cảnh sát đậu trước cổng từ năm giờ rưỡi, bốn người đồng phục đứng dọc lối vào, không cầm gì ngoài bộ đàm. Ga mở cửa lúc sáu giờ, hành khách vào bình thường, tàu chạy bình thường, tầng B1 bình thường. Không ai nhắc đến tầng B2. Không ai nhắc đến cửa thép.
Điện thoại Linh rung liên tục trong túi áo. Cô không mở. Hai mươi ba phút trước, bộ đàm bật.
An gọi, giọng ngắn hơn mọi lần:
– Xong. Tất cả mở. Anh Khang đang lên.
Linh hỏi ba câu. An trả lời ba từ cho mỗi câu. Rồi tắt.
Tất cả mở. Cô không hỏi "tất cả" nghĩa là gì. Cô biết: mười bốn ga, mọi cửa, mọi hành lang, mọi khu. Kể cả khu cách ly. Khang đã chọn. Cô sẽ hỏi tại sao sau, nếu có sau.
Bây giờ cô đứng ở vỉa hè, nhìn ga Cát Linh, và đợi.
7:11. Không có gì xảy ra. Hành khách ra vào, bảo vệ ga đứng chỗ cũ, cảnh sát nhìn điện thoại. Một ngày bình thường, nếu không đọc tin.
7:14. Điện thoại Linh rung kiểu khác. Tin nhắn từ phóng viên Thanh Niên: "Phiên giải trình 9h có Bộ trưởng. Trực tiếp. Mức độ khác rồi."
Linh đọc, bỏ túi. Bộ trưởng. Không phải thứ trưởng, không phải vụ phó. Bài viết thứ hai đẩy mọi thứ lên mức không thể ủy quyền.
7:18. Cô nghe tiếng ồn.
Không phải từ ga. Từ đường. Phía đông, hướng phố Cát Linh, tiếng xe máy dừng, tiếng giày trên vỉa hè, nhanh. Rồi tiếng gọi, tiếng chỉ, tiếng ai đó hỏi ai đó.
Linh quay lại. Một nhóm bảy tám người đang đi nhanh từ hướng ngõ nhỏ phía sau ga, phía bãi đỗ xe, phía tầng kỹ thuật. Không phải hành khách. Không phải cảnh sát. Họ đi từ phía bãi đất trống sau ga, nơi có miệng thông gió cũ, nơi Khang và cô từng trèo xuống lần đầu.
Người đi đầu: đàn ông, khoảng bốn mươi, mặc áo phông xám bẩn, quần vải tối, chân đất. Tóc dài bù xù, da trắng nhợt, mắt nheo dưới ánh sáng buổi sáng. Người phía sau: phụ nữ, hai người, ôm nhau, bước chậm hơn. Rồi ba người nữa, đàn ông, trẻ hơn, mắt mở to, nhìn trời.
Nhìn trời.
Họ đi ra từ miệng thông gió sau ga Cát Linh, lối mà Linh không biết tồn tại. Không phải cửa "0" tầng kỹ thuật B2 đã bị khóa. Không phải cống Hà Đông đã bị hàn. Một lối khác, nhỏ hơn, cũ hơn, có thể từ hệ thống thông gió gốc 1987 mà chưa ai bịt.
Cảnh sát nhìn. Một người cầm bộ đàm, nói gì đó. Người thứ hai bước tới.
Người đàn ông áo xám dừng lại. Nhìn cảnh sát. Nhìn ga. Nhìn đường. Rồi nhìn lên trời lần nữa, lâu, không chớp mắt, như người nhìn thứ đã mất từ rất lâu.
7:21. Tiếng ồn từ hướng khác. Phía tây, phía ga Thượng Đình, Linh không nhìn thấy nhưng nghe qua điện thoại: ai đó đang phát trực tiếp từ ga Thượng Đình, giọng run, nói nhanh: "Có người đi lên từ tầng kỹ thuật ga Thượng Đình. Mười mấy người. Bẩn, xanh xao, chớp mắt liên tục. Họ đi ra và đứng yên. Không nói gì."
Linh mở điện thoại. Facebook: ba bài đăng trong hai phút. Ga Hà Đông, ga La Khê, ga Đống Đa. Người đi lên. Từ dưới. Từ những lối mà cảnh sát chưa kịp bịt, từ những cửa mà hàng rào chưa chặn được, từ những miệng thông gió mà không ai nghĩ người có thể chui qua.
Không phải hàng trăm. Nhưng nhiều hơn đêm trước. Mười, hai mươi, ba mươi người mỗi ga. Đi lên đều đặn, chậm, không chen lấn, không hỗn loạn. Như nước dâng, không phải lũ.
7:26. Trước ga Cát Linh, nhóm đầu tiên đã thành mười lăm người. Cảnh sát gọi thêm người, bốn thành sáu, nhưng không ai biết phải làm gì. Không có lệnh bắt. Không có lệnh chặn. Không có quy trình cho việc người đi lên từ dưới đất.
Hành khách bình thường dừng lại nhìn. Một phụ nữ trung niên mang cặp da, đứng trước lối vào ga, nhìn nhóm người bẩn đứng trên vỉa hè, mắt nheo dưới nắng. Bà hỏi cảnh sát: "Họ là ai?" Cảnh sát không trả lời.
Một thanh niên giơ điện thoại quay. Người khác quay. Người khác nữa.
Linh đứng cách mười mét, quay phim bằng máy ảnh nhỏ giấu trong tay. Cô không xưng danh, không phỏng vấn, không hỏi. Cô quay.
Người đàn ông áo xám ngồi xuống vỉa hè. Tay đặt trên bê tông, ngón trải ra, như cần cảm giác gì đó rắn và thật dưới lòng bàn tay. Mắt vẫn nheo, mắt người ba mươi năm sống dưới ánh đèn dầu và đèn pin, chưa quen ánh sáng mặt trời dù trời còn mây.
Một phụ nữ trong nhóm khóc. Không tiếng, chỉ nước mắt chảy trên má, mắt mở, nhìn thẳng về phía trước. Cô ta khoảng ba mươi lăm, nhưng tóc bạc sớm, da nhăn hơn tuổi. Bên cạnh cô, một phụ nữ khác, trẻ hơn, giữ tay cô, không nói.
Không ai nói.
Cảnh sát bước tới nhóm, giọng cẩn thận:
– Chào các anh chị. Mọi người từ đâu đến?
Người đàn ông áo xám nhìn lên.
– Từ dưới.
Cảnh sát đợi. Người đàn ông không nói thêm. Cảnh sát nhìn đồng nghiệp, đồng nghiệp nhìn lại, không ai có câu trả lời cho "từ dưới" nghĩa là gì.
7:33. Facebook bùng.
Video ga Hà Đông: hai mươi ba người đi lên qua lối phụ phía nam, nơi không có cảnh sát canh. Một bà già được hai người dìu, chân không vững, mắt nheo liên tục. Một thanh niên gầy, hai mươi tuổi hoặc hơn, đứng giữa vỉa hè, ngửa mặt, mắt nhắm. Người quay video ghi: "Anh ơi, anh ổn không?" Thanh niên mở mắt, nhìn người quay, nói một câu mà Linh phải tua lại ba lần mới nghe rõ:
– Không có trần.
Video ga Đống Đa: mười một người, có hai trẻ em. Đứa lớn khoảng mười tuổi, cầm tay đứa nhỏ khoảng năm tuổi. Cả hai không khóc, không sợ, chỉ đi theo người lớn, bước đều, quen đi trong bóng tối, chưa quen đi dưới trời.
Video ga La Khê: bảy người. Một người đàn ông cầm túi vải, bên trong là quần áo. Anh ta đi ra, nhìn quanh, nhìn xe máy trên đường, nhìn cây bàng trên vỉa hè. Đứng yên mười lăm giây. Rồi ngồi xuống gốc cây, đặt túi vải lên đùi, và nhìn lá.
Linh đọc bình luận. Không phải phe tin hay phe phản bác nữa. Người ta hỏi: "Họ cần gì? Ai giúp họ? Gọi đâu?" Một bình luận: "Tôi ở gần ga Hà Đông, có phòng trống, nhận 2 người." Một bình luận khác: "Tôi là bác sĩ, đang đến ga Cát Linh." Một bình luận khác: "Mấy người này mắt lạ quá. Nhìn mà sợ."
7:41. Linh thấy Mai.
Không phải trong đám đông ga Cát Linh. Trong video. Video từ ga Đống Đa, camera lia qua nhóm người đi lên, góc phải, phía sau, một phụ nữ mặc áo xanh rêu cũ, tóc buộc đuôi ngựa, khuôn mặt quen đến mức Linh dừng thở.
Mai. Chị gái Linh. Ba năm. Hai mươi lăm phút dưới lòng đất theo giờ Thành Phố, nhưng ba năm theo giờ mặt đất. Cô ấy ở đó, trong video, đi cùng nhóm, không ở phía trước, không ở phía sau, ở giữa, giữa những người cô ấy đã sống cùng.
Linh tua lại video. Dừng ở giây thứ mười bảy. Mặt Mai. Gầy hơn, tóc dài hơn, mắt giống hệt. Mắt nhìn thẳng, không nheo dưới ánh sáng. Mai đã quen. Mai đã quen sống dưới, đã quen bóng tối, và bây giờ cũng không nheo mắt khi lên trên vì Mai đã chọn sẵn.
Linh nhìn ảnh chụp màn hình mười giây. Rồi bỏ điện thoại vào túi.
Không gọi. Không chạy đến ga Đống Đa. Không khóc. Cô đứng trên vỉa hè Cát Linh, nhìn nhóm người dưới lòng đất đang ngồi trên vỉa hè trên, nhìn trời, nhìn cây, nhìn xe máy, và cô nghĩ: Mai lên rồi. Nhưng lên đâu.
7:48. Tin nhắn từ số Mai cũ (đã bị hủy từ ba năm trước, nhưng ai đó kích hoạt lại):
"Em."
Một chữ.
Linh nhìn màn hình. Tay không run, nhưng ngón giữ chặt điện thoại hơn bình thường.
Cô gõ:
"Chị ở đâu?"
Ba phút. Rồi:
"Đống Đa. Cổng ga phía đông."
Linh nhìn ga Cát Linh. Nhìn nhóm người trên vỉa hè. Nhìn cảnh sát đang gọi thêm xe. Nhìn người dân đang quay video. Tất cả đang diễn ra, và cô cần ở đây, cần ghi lại, cần viết.
Nhưng Mai ở ga Đống Đa.
Linh quay lại xe máy, nổ máy, chạy.
7:56. Ga Đống Đa.
Không có cảnh sát ở đây. Chưa kịp. Hai mươi người đứng trước cổng phía đông, trên vỉa hè rộng dưới tán cây. Dân phường đi qua nhìn, có người dừng xe hỏi, có người bỏ đi nhanh. Một ông bán nước chè sáng sớm mang ra mười cốc, đặt trên ghế nhựa, nói: "Uống đi, không lấy tiền."
Mai đứng phía sau nhóm, lưng tựa tường rào, mặt quay về phía đường. Khi Linh dừng xe, Mai nhìn qua đám đông, qua những khuôn mặt nhợt nhạt nheo mắt dưới nắng sớm, và thấy cô.
Không cười, không vẫy.
Mai nhìn Linh. Linh nhìn Mai. Mười lăm mét, hai mươi người giữa, ba năm giữa.
Mai gật nhẹ. Rất nhẹ. Không phải "chào." Không phải "em thắng." Chỉ gật, như xác nhận một điều cả hai đã biết từ lâu nhưng chưa ai nói ra: Chị vẫn sống. Em vẫn tìm. Và bây giờ, cả hai đều ở trên.
Nhưng mắt Mai buồn. Cái buồn của người biết mình đã thay đổi quá nhiều để trở về đúng chỗ cũ.
Linh tắt máy xe, tháo mũ, bước qua đám đông. Không chạy. Đi. Từng bước. Mười lăm mét, mười hai bước.
Mai không đi ra đón. Đứng yên. Tựa tường.
Khi Linh đứng trước mặt, cách một bước chân, Mai nói, giọng trầm hơn ba năm trước, khàn hơn, chậm hơn:
– Em viết hay lắm.
Linh không trả lời. Cô nhìn chị ba giây. Rồi cầm tay chị. Tay Mai lạnh, dù trời ấm. Lạnh kiểu người sống dưới đất lâu, máu chậm, da mỏng.
Hai chị em đứng trước ga Đống Đa, giữa hai mươi người từ dưới lòng đất, giữa tiếng xe máy buổi sáng và ánh nắng đang lên. Không ai quay video hai người. Không ai biết phụ nữ mặc áo xanh rêu cũ là người mà nhà báo đã tìm ba năm.
Linh không hỏi tại sao chị ở lại. Không hỏi tại sao chị không liên lạc. Không hỏi chị có muốn về nhà không. Câu hỏi sẽ đến sau. Bây giờ cô đứng đây, cầm tay chị, và đủ.