Tuyến Metro Số 0
Chương 4: Camera lúc 2:17
Chương 4

Camera lúc 2:17

Khang mất hai ngày để tìm lại đường vào hệ thống camera.

Không phải vì khó, mà vì anh cân nhắc. Truy cập nhật ký vận hành ở chế độ đọc là một chuyện: thụ động, không để lại dấu vết đáng kể. Nhưng vào hệ thống camera an ninh ga, cần tài khoản cấp kỹ thuật, cần IP hợp lệ, và mỗi phiên truy cập đều được ghi nhận trong sổ kiểm toán. Nếu ai đó đang theo dõi, họ sẽ biết.

Hai ngày đó Khang sống bình thường, hoặc gần bình thường nhất có thể khi biết có đoàn tàu ma chạy dưới chân mình mỗi đêm. Sáng dậy, pha cà phê, ngồi xem tin tức, Hà Nội vẫn bình thường: kẹt xe, thời tiết ẩm, metro chạy đúng giờ. Không ai bàn về tiếng rung lúc hai giờ sáng. Không ai mất ngủ vì đèn tín hiệu nhấp nháy trong tunnel tối. Chỉ có anh.

Chiều thứ sáu, Khang nhận tin nhắn từ một công ty nhỏ quận Ba Đình, máy chủ lỗi, cần phục hồi dữ liệu. Anh đến, sửa trong ba giờ, nhận phong bì tiền mặt, về nhà. Cuộc sống freelancer: không lịch trình, không đồng nghiệp, không ai hỏi "hôm nay bạn làm gì ngoài công việc?" Phù hợp cho người cần thời gian nghĩ.

Nhưng hai ngày suy nghĩ cũng cho Khang đủ thời gian để tìm giải pháp.

Tài khoản cũ của anh, "lmkhang_07", vẫn tồn tại trong hệ thống nội bộ ở chế độ đọc. Anh không thể truy cập camera trực tiếp từ tài khoản đó. Nhưng hệ thống camera metro dùng giao thức cũ, RTSP, và Khang từng viết script lấy luồng hình ảnh trực tiếp từ các ga cho mục đích giám sát khi còn làm. Script đó kết nối bằng token kỹ thuật, không phải tài kho��n người dùng. Token kỹ thuật, nếu không ai đổi trong năm năm, vẫn hoạt động.

Thứ bảy. Mười giờ đêm. Khang ngồi vào bàn, mở laptop, chạy script.

Token vẫn sống. Năm năm không ai thay đổi. Hệ thống lớn có đặc điểm đó: những thứ đang hoạt động thì không ai động đến, cho đến khi chúng hỏng. Và token kỹ thuật, không gắn với tài khoản cá nhân, không có thời hạn, không ai nhớ nó tồn tại, là loại dễ bị bỏ quên nhất. Khang từng viết nó, từng dùng nó hàng ngày, và khi anh nghỉ, nó vẫn ở đó, như chìa khóa cài sẵn dưới chậu hoa mà chủ cũ quên lấy.

Luồng camera ga Cát Linh hiện ra, sáu góc nhìn. Sân ga trên. Sân ga dưới. Hành lang kết nối. Cổng soát vé. Và hai camera tunnel, một hướng bắc, một hướng nam.

Tất cả đang hiện trực tiếp. Ga vắng, gần giờ đóng cửa. Vài hành khách cuối lên tàu 22:50. Nhân viên vệ sinh đẩy xe dọn. Bình thường.

Khang không cần hình trực tiếp. Anh cần lưu trữ, video đêm qua, khung giờ hai giờ sáng.

Mở giao diện lưu trữ, mất vài giây tải, server lưu trữ video luôn chậm hơn stream trực tiếp. Chọn ngày, đêm qua. Chọn khung giờ: 02:00-02:30. Tải.

Trong lúc chờ, Khang nhìn luồng trực tiếp: nhân viên vệ sinh cuối cùng ra khỏi ga qua cửa nhân viên. Đèn hành lang chuyển sang chế độ tiết kiệm, một nửa tắt. Ga Cát Linh bước vào giấc ngủ, như mỗi đêm. Bình thường. Nhưng Khang biết: chỉ bình thường trên bề mặt.

Video lưu trữ tải xong.

Camera sân ga: rỗng. Đèn an ninh nhấp nháy cam, sân ga trống, không người. Đúng như dự kiến, ga đóng cửa từ 23:00.

Camera hành lang: rỗng. Đèn sáng trắng liên tục, chế độ ban đêm.

Camera tunnel hướng bắc, Khang nhấp vào. Video tải. Đen. Tunnel tối, camera hồng ngoại, hình ảnh xám xanh. Đường ray chạy thẳng vào bóng tối, hai thanh sáng mờ song song. Không có gì di chuyển.

02:15. Vẫn tĩnh.

02:16. Một thay đổi nhỏ: đèn tín hiệu cuối tunnel, vốn tắt, bật đỏ. Nhấp một lần. Rồi tắt. Rồi bật lại.

02:16:45. Hình ảnh bắt đầu nhiễu, pixel vỡ, sọc ngang chạy từ dưới lên. Camera rung, nhẹ, như có gì đó truyền qua kết cấu tường mà camera gắn vào.

02:17:00. Nhiễu mạnh. Mất hình hoàn toàn, màn hình xám trắng, không tín hiệu.

02:17:04. Vẫn nhiễu.

02:19:51. Hình ảnh phục hồi. Tunnel trống. Đèn tín hiệu tắt. Không dấu vết.

Ba phút nhiễu. Chính xác khung giờ T-000 active.

Khang lùi lại, xem chậm đoạn trước khi nhiễu. 02:16:45, khoảnh khắc nhiễu bắt đầu, có một khung hình duy nhất trước khi mất tín hiệu hoàn toàn. Anh dừng. Phóng to.

Khung hình đó: mờ, nhiễu, nhưng nhìn ra được, ở cuối tunnel, xa, có thứ gì đó. Một khối tối di chuyển. Không đủ rõ để xác định hình dạng, nhưng lớn, chiếm gần hết tiết diện tunnel. Và đang tiến gần.

Khang lưu khung hình. Chuyển sang camera tunnel hướng nam, cùng thời điểm.

Kết quả tương tự. Nhiễu từ 02:17 đến 02:20. Không có khung nào rõ ràng hơn.

Anh ngồi lại. Nghĩ.

Camera ga Cát Linh không đủ. Nhiễu quá mạnh, có thể do từ trường hoặc rung động của thứ đang chạy qua ảnh hưởng đến thiết bị gắn trên tường tunnel. Cần ga khác, ga có camera tốt hơn, hoặc ít bị ảnh hưởng hơn.

Mở danh sách ga trên tuyến 2A. Mười hai ga. T-000 đêm qua ở đoạn ga nào? Khang check lại nhật ký, đêm thứ bảy: ga Hà Đông, ga Văn Quán, ga Phúc La. Ba ga phía nam.

Chuyển sang hệ thống camera ga Hà Đông. Ga cuối tuyến, thiết bị mới hơn, lắp sau khi ga mở rộng năm ngoái. Camera có độ phân giải cao hơn và ít nhạy với rung hơn vì gắn trên giá treo, không gắn trực tiếp vào tường.

Mở lưu trữ. Đêm thứ bảy. 02:15-02:20.

Camera sân ga: rỗng. Bình thường.

Camera tunnel: Khang chọn hướng đi vào ga (từ phía bắc, tàu từ Cát Linh đến).

02:15. Tĩnh. Tunnel tối, hồng ngoại xám xanh.

02:16. Đèn tín hiệu bật, đỏ, nhấp, tắt.

02:16:30. Rung nhẹ, nhưng camera ga Hà Đông ít bị ảnh hưởng. Hình vẫn rõ.

02:16:48. Gió, thấy được qua bụi nhỏ bay trong luồng hồng ngoại. Gió hút từ phía tunnel, như có thứ gì đó đẩy không khí phía trước.

02:16:55. Có gì đó ở cuối tunnel. Xa. Tối. Di chuyển nhanh.

02:16:58. Gần hơn. Khang nhìn, và giữ nguyên tay trên bàn phím.

Đoàn tàu.

Trượt qua camera trong đúng hai giây, 02:16:58 đến 02:17:00. Hai giây. Nhưng đủ rõ để nhận ra: t��u. Dáng dài, nhiều toa, ít nhất ba hoặc bốn. Tối, không đèn nội thất, không đèn pha (hoặc đèn pha tắt). Bề mặt tàu tối hơn bóng tối xung quanh, sơn đen hoặc xám đậm, không có vạch sáng hay logo như tàu metro thông thường.

Hai giây. Rồi tàu trượt qua khung hình, vào ga, và camera mất tín hiệu, nhiễu. Nhưng nhiễu muộn hơn: hai giây sau khi tàu đã qua.

Khang lùi lại. Xem lại hai giây đó, từng khung hình.

Khung 1: mũi tàu, thuôn, tối, không đèn. Kiểu dáng cũ hơn đoàn tàu metro hiện tại: góc cạnh hơn, thân hẹp hơn, khí động học kém hơn. Đoàn tàu metro Hà Nội dùng model Alstom sản xuất năm 2024, thân bọc composit trắng xám, bo tròn, đèn LED chạy viền. Cái này khác hoàn toàn: thép trần, sơn tối, không nhãn hiệu. Thiết kế Liên Xô thập niên 80 hoặc Trung Quốc đầu 90, Khang nhận ra dáng vì đã xem đủ tài liệu lưu trữ metro khi còn đi học.

Khung 2-15: thân tàu trượt qua. Cửa kính, tối bên trong. Nhưng ở toa thứ hai, một cửa kính có phản chiếu nhẹ từ đèn hồng ngoại camera. Và trong phản chiếu đó

Khang phóng to. Pixel vỡ ở mức này, nhưng đủ để thấy: hình dạng. Người. Ngồi. Không cử động. Một bóng người, có thể hai, bên trong toa tối.

Khung 16-30: toa cuối. Và khung hình cuối cùng trước khi nhiễu, toa cuối trượt qua, hoàn toàn tối. Nhưng cửa toa cuối... hé mở. Không nhiều, vài phân. Gió từ tunnel lọt vào, kéo gì đó bay, vải? Giấy? Không rõ.

Rồi nhiễu. Mất tín hiệu. Ba phút, dài như mười. Phục hồi: tunnel trống. Đường ray sáng bóng dưới hồng ngoại, không dấu vết, không vật thể. Như chưa có gì đi qua.

Nhưng đã có. Khang vừa thấy.

Anh ngồi lại. Lưng tựa ghế, hai tay đặt phẳng trên bàn, cần cảm giác vững từ mặt gỗ dưới ngón tay. Không phải vì sợ. Vì thứ anh vừa thấy khiến mọi giả thuyết "lỗi hệ thống" sụp đổ hoàn toàn. Đoàn tàu, bằng thép, bằng kim loại, có trọng lượng đủ để đẩy gió trong tunnel, đang chạy mỗi đêm dưới lòng Hà Nội. Có người bên trong. Và không ai trên mặt đất biết.

Hai giây video. Ba mươi khung hình. Đoàn tàu, thật, vật chất, có khối lượng đẩy gió, chạy qua ga Hà Đông lúc 02:17 sáng. Tối. Không đèn. Có người bên trong.

Anh lưu toàn bộ đoạn video, hai bản: một trên laptop, một trên ổ cứng ngoài giấu trong ngăn kéo. Rồi xóa lịch sử kết nối, tắt script, đóng cổng truy cập. Không ở trong hệ thống lâu hơn cần thiết, bài học cũ từ thời làm điều phối: truy cập càng ngắn, dấu vết càng mờ.

Nhìn đồng hồ: 23:47. Anh đã ngồi gần hai giờ, cảm giác chỉ như hai mươi phút. Thời gian luôn co lại khi Khang tập trung vào dữ liệu, đó từng là thứ anh thích nhất ở công việc cũ: ngồi vào bàn lúc tám giờ sáng, ngẩng lên thì đã trưa, mà không biết bốn giờ đi đâu. Cảm giác đó, bị cuốn vào luồng thông tin, quên mọi thứ bên ngoài, lần đầu quay lại sau năm năm.

Khang mở sổ tay. Viết:

- Đoàn tàu có thật. Video xác nhận.

- Thiết kế cũ (thập niên 90?). Không đèn. Không logo.

- Ít nhất 3-4 toa. Có người bên trong (ít nhất 1-2 bóng, toa 2).

- Cửa toa cuối hé mở.

- Tàu gây nhiễu camera khi ở gần (từ trường? rung?), nhưng ga Hà Đông ít bị hơn.

- Tốc độ cao, qua ga trong 2 giây, không dừng.

Sáu điểm mới. Mỗi chương thêm một lớp, từ dữ liệu số sang dữ liệu hình ảnh. T-000 không còn là dãy số trong nhật ký. Nó có hình dạng. Có trọng lượng. Có hành khách.

Khang đóng sổ. Nhìn ra cửa sổ, ga Cát Linh tối, đèn cam nhấp nháy. Mỗi đêm, dưới ga đó, dưới lớp bê tông và đất, đoàn tàu tối trượt qua mà không ai biết. Hàng nghìn người đi tàu ban ngày, bước lên, bước xuống, nhìn điện thoại, cách đoàn tàu ma chỉ vài chục mét theo chiều thẳng đứng.

Và bên trong tàu đó: có người. Ngồi im. Trong bóng tối.

Ai? Đi đâu?

Khang không có câu trả lời. Nhưng anh có video, ba mươi khung hình rõ ràng hơn bất kỳ dữ liệu nào trước đó. Bằng chứng vật lý. Thứ mà không ai có thể nói là "lỗi hệ thống".

Anh gập laptop. Đứng lên. Đi vào bếp, mở tủ lạnh, nhìn bên trong: một hộp sữa gần hết hạn, hai quả trứng, nửa bó rau muống héo. Đóng lại. Không đói.

Quay lại bàn. Ngồi xuống. Mở laptop lại, nhìn khung hình cuối cùng trước nhiễu. Bóng người trong toa hai. Ngồi. Không c��� động.

Ngồi im trong bóng tối. Trên đoàn tàu không đèn. Lúc hai giờ sáng.

Người bình thường không ngồi như vậy. Người đang di chuyển tự nguyện, ít nhất sẽ nhìn cửa kính, sẽ cầm điện thoại, sẽ có ánh sáng từ đâu đó. Bóng người này ngồi bất động. Như đang ngủ. Hoặc không có lựa chọn.

Khang đóng laptop lần nữa. Lần này không mở lại. Đứng dậy, chân hơi tê vì ngồi lâu, đi vòng quanh căn hộ. Bước chậm, từ bàn đến cửa sổ, từ cửa sổ đến bếp, từ bếp quay lại bàn. Kiểu đi của người đang xử lý thông tin, cơ thể cần vận động khi não bộ quá tải.

Anh biết gì đến giờ: có đoàn tàu bí mật. Có người trên đó. Có hệ thống bảo vệ, xóa dữ liệu, xóa con người. Có ai đó ở cấp rất cao điều phối.

Anh chưa biết gì: tàu đi đâu. Chở ai. Tại sao. Và tại sao, câu hỏi nhức nhối nhất, nó dùng cùng đường ray với metro công cộng mà không ai phát hiện suốt ít nhất một năm.

Trừ khi không phải cùng đường ray. Trừ khi có đường ray khác, sâu hơn.

"Tầng dưới cùng."

Lời Dũng quay lại.

Khang dừng bước. Đứng giữa phòng. Nhìn xuống sàn, sàn gạch lạnh, bên dưới là tầng bốn, tầng ba, tầng hai, tầng một, tầng hầm để xe, rồi đất. Rồi ga metro. Rồi đường ray. Rồi tầng kỹ thuật.

Rồi, nếu Dũng đúng, còn gì nữa?

Nằm xuống giường. Mắt mở trong bóng tối. Đêm Hà Nội tĩnh, chỉ tiếng máy lạnh chung cư đối diện, tiếng xe máy lẻ loi ngoài đường.

Và nếu anh lắng nghe, thật kỹ, qua năm tầng bê tông, có thể tưởng tượng ra tiếng ray rít nhẹ dưới lòng đất. Hoặc không phải tưởng tượng. Anh đã thấy video. Nó có thật.

Vết sẹo trên tay nhức, nhẹ, âm ỉ, như bắt đầu nhớ điều gì đó mà da thịt biết nhưng não bộ từ chối.

Khang nằm yên. Không ngủ. Nghe thành phố thở. Và dưới hơi thở đó, sâu hơn, lạnh hơn, thứ gì đó khác đang vận hành.

Đều đặn. Kiên nhẫn. Mỗi đêm.

Và Khang, lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu, tự hỏi: nếu bốn người biến mất vì hỏi câu hỏi, thì anh đang ở bước nào? Bước hỏi đã qua. Bước tìm đã bắt đầu. Bước tiếp theo, bước khiến Dũng, Phương, Thắng biến mất, là bước nào?

Anh không biết. Nhưng anh biết: không dừng được. Không phải vì dũng cảm, Khang chưa bao giờ tự nhận mình dũng cảm. Vì ba mươi khung hình video đó đã in vào đầu anh, và anh không phải loại người có thể sống với câu hỏi không có đáp án.

Giấc ngủ không đến. Vết sẹo nhức đều.

Ch.4/5
2.461 từ