Tuyến Metro Số 0
Chương 83: Phản ứng
Chương 83

Phản ứng

Bốn giờ ba mươi hai phút sáng, Facebook thông báo ba mươi ba bình luận mới trong năm phút.

Linh không định mở lại laptop phải. Không định theo dõi nữa. Nhưng điện thoại rung liên tục trên bàn gỗ, và cô nhận ra rằng tắt chuông không có nghĩa là tắt thế giới. Cô mở laptop, kéo tab Facebook, và đọc.

Bình luận chia hai, nhưng không đều.

Phe phản bác đến trước, nhanh hơn, sắc hơn. Những tài khoản ít bạn bè, ảnh đại diện cờ hoặc hoa, câu chữ quen thuộc kiểu đã viết nhiều lần: "Tin nhà báo freelancer hay tin cơ quan chức năng?" "Có bằng chứng gì ngoài ảnh chụp cuốn vở?" "Đề nghị cơ quan an ninh vào cuộc xử lý phần tử xuyên tạc."

Phe tin đến sau, nhưng dài hơn. Không phải nhà báo, không phải nhà hoạt động. Những tài khoản bình thường, ảnh con mèo, ảnh gia đình, ảnh đi du lịch Đà Lạt. Người bình thường thức dậy lúc bốn giờ sáng vì không ngủ được, hoặc vì làm ca đêm, hoặc vì điện thoại rung.

"Tôi ở phường Văn Quán, cách ga Hà Đông 300m. 10 năm nay, cứ 2-3 giờ sáng lại nghe rung dưới sàn nhà. Chồng tôi bảo tàu bảo trì. Nhưng tàu bảo trì không chạy mỗi đêm."

Bình luận này có bốn mươi ba lượt thích trong mười phút. Có người hỏi phường nào, tầng mấy, nhà số bao nhiêu. Có người nói cũng nghe, cũng Hà Đông, cũng 2-3 giờ. Có người bảo ở Cát Linh, tầng B1 bãi đỗ xe chung cư, đêm nào cũng rung, ban quản lý bảo do thi công ngầm.

Linh đọc từng bình luận. Không phải cô cần thêm bằng chứng. Cô cần biết bao nhiêu người đã sống mười năm trên mái nhà của một thứ họ không biết tên.

"Thằng cháu tôi, 6 tuổi, ngủ phòng tầng 1. Đêm nào cũng nói mơ thấy tàu. Chúng tôi cười. Bây giờ đọc bài này thì tôi không cười nổi."

"Ai ở gần ga Cát Linh, check hộ cái cửa thép tầng kỹ thuật B2. Bài viết nói có cửa dẫn xuống. Đi check thật không ai dám đâu nhưng nói thế."

Bình luận cuối là lúc 4:41. Linh nhìn nó mười giây, rồi chuyển sang X.

4:47. X đã vượt mười tám nghìn retweet.

Linh không đọc tiếng Anh trên X. Cô biết chuỗi tweet tiếng Anh đang lan nhưng không kiểm soát được, và không cần. Phần quan trọng hơn: tài khoản tiếng Việt trên X ít nhưng đang hoạt động mạnh bất thường. Một tài khoản ẩn danh, không avatar, lập từ 2024, đăng ảnh chụp màn hình Google Maps: vị trí bảy ga metro Hà Nội, đánh dấu đỏ, ghi chú: "Nếu bài viết đúng, mỗi ga này có cửa thép dẫn xuống Tuyến 0. Ai gần ga nào, đi xem."

Tweet đó được retweet hai trăm lần trong mười lăm phút.

Linh nhìn bản đồ. Bảy ga, bảy chấm đỏ, bảy cánh cửa. Cô biết vị trí chính xác của ba cửa: Cát Linh (tầng kỹ thuật B2, hành lang bảo trì), Hà Đông (cống cũ, lối xuống từ miệng cống phía đông đường Quang Trung), và ga 7 (từ hệ thống tunnel K-07). Ba cửa cô và Khang đã đi qua. Bốn cửa còn lại cô chỉ biết trên bản vẽ 1987.

Ai đó sẽ đi tìm.

4:58. Một video ngắn xuất hiện trên Facebook. Ba mươi giây, quay bằng điện thoại, run tay. Người quay đứng trên vỉa hè trước ga Cát Linh, năm giờ sáng trời chưa sáng hẳn. Đèn đường vàng. Camera lia xuống mặt đất, zoom vào lối vào bãi đỗ xe B1. Giọng nam, trẻ, hơi thở nhanh: "Bãi đỗ xe ga Cát Linh, lối xuống B1. Theo bài viết thì cửa thép ở B2, phải đi qua tầng kỹ thuật. Em không dám xuống, nhưng nhìn thấy hàng rào sắt chắn ngang hành lang bảo trì. Hàng rào này trước đây không có."

Bốn nghìn lượt xem trong mười hai phút.

Linh dừng video, tua lại, nhìn kỹ. Hàng rào sắt. Trước đây không có. Nghĩa là ai đó đã đặt hàng rào sau bài viết đầu tiên, hoặc trước đó. Cô ghi vào sổ tay: Hàng rào mới, ga CL, cần xác minh thời điểm lắp đặt.

5:04. Video thứ hai. Lần này ở Hà Đông.

Một phụ nữ trung niên, mặc áo khoác đỏ, đứng trước cống thoát nước cũ trên đường Quang Trung. Cô ta không vào video, chỉ quay. Miệng cống có nắp sắt tròn, đường kính khoảng tám mươi phân. Bình thường, nắp cống này không ai để ý. Nhưng trong video, nắp cống bị hàn. Đường hàn mới, sáng hơn kim loại xung quanh. Phụ nữ nói: "Mọi người, đây là miệng cống cũ gần ga Hà Đông. Bình thường nắp này không khóa. Tối qua tôi đi bộ về ngang đây, thấy mấy người mặc đồng phục đang hàn. Tôi hỏi, họ bảo bảo trì. Bốn giờ sáng bảo trì cống."

Linh đặt tay lên bàn phím, không gõ. Nắp cống Hà Đông bị hàn. Đó là lối cô và Khang xuống lần đầu, lối An dẫn Khang xuống tối qua. Nếu nắp bị hàn, Khang không lên bằng đường đó được.

Cô mở bản đồ trong đầu. Lối Hà Đông bị hàn. Lối Cát Linh có hàng rào mới. Còn bao nhiêu lối khác mà cô không biết, và bao nhiêu đã bị bịt.

Ai đang bịt.

5:11. Bình luận trên VnExpress vượt giới hạn lần thứ hai. Tòa soạn mở lại, đóng lại, mở lại. Cuối cùng đóng vĩnh viễn và thêm dòng: "Tòa soạn tạm ngừng bình luận bài viết này để xác minh thông tin. Chúng tôi sẽ cập nhật khi có phản hồi từ cơ quan chức năng."

Cơ quan chức năng. Linh kiểm tra. Bộ Giao thông Vận tải: không phát ngôn. Trung tâm Điều phối Metro Hà Nội: không phát ngôn. Công an thành phố: không phát ngôn. UBND Hà Nội: không phát ngôn.

Bốn cơ quan, không ai nói gì lúc năm giờ sáng. Hoặc vì chưa có ai quyết, hoặc vì đang họp, hoặc vì không biết nên nói gì khi cả thế giới đang hỏi một câu mà câu trả lời sẽ phá vỡ mọi thứ.

Nhưng im lặng lúc năm giờ sáng khác im lặng lúc mười giờ sáng. Lúc mười giờ, im lặng là thừa nhận. Lúc năm giờ, im lặng có thể là chưa kịp. Linh biết cô có khoảng bốn năm giờ trước khi im lặng chuyển từ "chưa kịp" sang "không muốn".

5:17. Tin nhắn từ số lạ, đầu 024: "Nhà báo Trần Ngọc Linh. Đề nghị cô liên lạc với Phòng An ninh Chính trị Nội bộ, Công an TP Hà Nội. Số: [...]."

Linh đọc, không trả lời. Không phải lần đầu. Sau bài viết đầu tiên, CA phường gọi cô hai lần, PA03 mời lên làm việc một lần. Cô đi, mang luật sư, trả lời đúng câu hỏi, không khai thêm. Họ không giữ, không cấm, không thu giấy tờ. Nhưng bài viết thứ hai nêu tên Phạm Đức Hải, giám đốc Trung tâm Điều phối, tức là nêu tên một quan chức. Mức độ khác.

Cô ghi lại số điện thoại vào sổ. Sẽ gọi lại khi cần, không phải bây giờ.

5:23. Một hashtag tiếng Việt xuất hiện trên Facebook: #TuyenMetroSo0. Không phải cô tạo. Ai đó tạo, ai đó dùng, rồi nhiều người dùng. Hashtag lan nhanh hơn bài viết vì ngắn hơn, dễ dùng hơn, và vì người ta thích gắn mình vào một thứ đang lớn.

Trong hashtag đó, Linh thấy:

Ảnh chụp cửa thép ở ga Thượng Đình. Một thanh niên đi giao hàng sớm, đọc bài, rẽ vào ga, xuống B1, chụp. Cửa thép có khóa điện tử, biển "Khu vực hạn chế. Cấm vào." Ảnh rõ, ánh đèn neon. Ba nghìn lượt thích.

Ảnh chụp vết nứt trên sàn nhà một căn hộ ở La Khê. Chủ nhà viết: "Nhà tôi nứt sàn 3 năm nay, gọi thợ bảo do lún. Bây giờ đọc bài, nhà tôi cách ga La Khê 200m, ngay trên tuyến metro. Nứt do lún hay do cái gì chạy ở dưới?" Ảnh vết nứt dài nửa mét, chạy ngang phòng khách. Có thể do lún thật. Có thể không. Nhưng ba nghìn người chia sẻ không cần biết do gì, chỉ cần biết nó trùng.

5:29. Tin nhắn từ một phóng viên Thanh Niên, người cô quen: "Linh, bên chị có nguồn tin nội bộ Bộ GTVT nói Bộ trưởng đã triệu tập họp khẩn 4 giờ sáng. Chưa có kết luận. Có người đề xuất phong tỏa toàn bộ hệ thống metro để 'kiểm tra an toàn.' Chị chưa xác minh được, nhưng muốn em biết."

Linh đọc hai lần. Phong tỏa toàn bộ hệ thống metro. Lý do chính thức sẽ là "kiểm tra an toàn" hoặc "bảo trì đột xuất". Không ai nói tuyến ngầm, không ai nhắc bài viết. Chỉ đóng cửa ga, đặt hàng rào, canh gác, và chờ mọi thứ lắng.

Vấn đề: nếu phong tỏa ga, Khang không lên được bằng đường ga. Lối cống Hà Đông đã bị hàn. Lối Cát Linh có hàng rào mới. Nếu tất cả lối lên đều bị bịt, Khang ở dưới, và cô ở trên.

Cô nhìn bộ đàm. Tĩnh điện. Không ai gọi.

5:34. Điện thoại: sáu mươi ba cuộc gọi nhỡ. Mười bốn tin nhắn chưa đọc. Hai email từ tòa soạn quốc tế xin phỏng vấn.

Linh không mở. Cô đang nghĩ về lối lên.

Khang xuống bằng cống Hà Đông lúc 23:10 đêm qua. An dẫn qua tunnel K-07 đến Ga Chết, tầng 4. Kế hoạch ban đầu: sáu giờ override, xong thì quay lại đường cũ, lên cống, về mặt đất. Đơn giản. Nhưng cống bị hàn nghĩa là đường về đã bị cắt, và Khang không biết.

Bộ đàm tắt nguồn đến khi An bật. Cô không gọi được. Kế hoạch mười sáu giờ: nếu đến ba giờ chiều An không liên lạc, cô sẽ hành động. Nhưng ba giờ chiều còn gần mười giờ nữa, và trong mười giờ đó, người ta có thể hàn thêm bao nhiêu cửa.

Cô mở tab mới, gõ tìm: "ga metro Hà Nội phong tỏa." Không có kết quả chính thức. Chưa. Nhưng trên Facebook, ba người đăng ảnh chụp từ bên ngoài ga Cát Linh lúc 5:28 sáng: hai xe cảnh sát đậu trước cổng chính. Không ai bị bắt, không ai bị đuổi. Xe đậu và cảnh sát đứng.

5:37. Ảnh thứ hai: ga Hà Đông. Một xe cảnh sát, hai người mặc đồng phục đứng trước lối vào chính. Người chụp ghi: "5 giờ sáng, ga Hà Đông. Có CA canh nhưng ga chưa mở (mở lúc 6). Không biết canh vì lý do gì."

5:39. Ảnh thứ ba, ga La Khê. Không có cảnh sát, nhưng có xe tải nhỏ đậu sát lối vào phụ, hai người mặc quần áo bảo hộ khuân thứ gì đó vào. Người chụp không rõ khuân gì, chỉ mô tả: "Hàng rào sắt, loại di động, kiểu dùng phong tỏa đường."

Ba ga. Ba dấu hiệu khác nhau nhưng cùng một mục đích.

Linh đóng laptop, đứng dậy, đi ra cửa sổ. Bầu trời phía đông bắt đầu nhạt. Năm giờ bốn mươi, trời sắp sáng, và Hà Nội sắp thức.

Cô nghĩ về hai vòng tròn.

Vòng tròn thứ nhất: bài viết lan, người đọc, người tin, người tìm đến ga, chụp ảnh, đăng lên, người khác đọc, người khác tìm. Vòng tròn này cô không kiểm soát được và không cần kiểm soát. Nó đã tự chạy.

Vòng tròn thứ hai: ai đó đọc bài, ai đó gọi ai đó, ai đó ra lệnh, xe cảnh sát đến ga, hàng rào được dựng, cửa được hàn. Vòng tròn này cô cũng không kiểm soát được, nhưng cần hiểu nó nhanh đến đâu.

Nếu vòng tròn thứ hai nhanh hơn vòng tròn thứ nhất, mọi lối lên bị bịt trước khi đủ người tìm đến hỏi. Khang ở dưới. Gần năm nghìn người ở dưới. Và bề mặt chỉ có bài viết, không có bằng chứng vật lý, không có cửa để chỉ vào.

Nếu vòng tròn thứ nhất nhanh hơn, đủ người đổ đến ga trước khi hàng rào kịp dựng. Ai đó sẽ thấy cửa thép. Ai đó sẽ quay video. Ai đó sẽ hỏi cửa dẫn đi đâu, và câu hỏi đó, khi đủ nhiều người hỏi, không ai trả lời bằng im lặng được.

Linh nhìn đồng hồ. 5:41.

Metro Hà Nội mở cửa lúc sáu giờ. Mười chín phút nữa. Hàng nghìn người đi tàu sáng sớm sẽ đến ga và thấy cảnh sát. Hoặc thấy hàng rào. Hoặc thấy biển "tạm ngừng phục vụ". Mỗi người trong số đó sẽ hỏi tại sao, và một phần sẽ mở điện thoại, tìm #TuyenMetroSo0, và hiểu.

Cô quay lại bàn. Mở laptop trái, bài viết vẫn hiện trên màn hình. Phần 8.

Ngay lúc này, lúc bạn đọc bài này, một người đang ngồi trong phòng điều phối bốn mươi lăm mét dưới lòng đất.

Sáu giờ trôi qua chưa. Khang vẫn đang gạt. Hoặc đã xong. Hoặc đã bị chặn. Cô không biết. Bộ đàm im. Điện thoại rung nhưng không phải cuộc gọi cô đang chờ.

5:46. Tin nhắn từ nghị sĩ Đức lần thứ hai: "Đã liên lạc với 3 đại biểu khác. Phiên giải trình không chính thức 9 giờ sáng. Bộ GTVT xác nhận cử người đến. Tôi cần cô có mặt hoặc cung cấp tài liệu bổ sung."

Chín giờ sáng. Ba giờ rưỡi nữa. Trong ba giờ rưỡi đó, hoặc ai đó mở được cửa thép trước mặt camera, hoặc phiên giải trình sẽ chỉ là giấy tờ gặp giấy tờ.

Linh trả lời tin nhắn, lần đầu tiên kể từ khi nhấn "Đăng":

"Tôi sẽ gửi tài liệu. Nhưng bằng chứng quan trọng nhất không phải trên giấy. Yêu cầu phiên giải trình bao gồm: mở cửa thép tầng B2 ga Cát Linh, có camera, có nhân chứng. Nếu không mở cửa, không có gì để giải trình."

Gửi. Rồi tắt màn hình điện thoại.

Cô ngồi xuống ghế, nhìn bộ đàm. Tĩnh điện nhẹ, đều, không thay đổi. Bên ngoài cửa sổ, viền trời phía đông chuyển từ đen sang xám. Chim bắt đầu kêu. Xe máy đầu tiên chạy trên đường, đèn pha mờ trong ánh sáng đang lên.

Hà Nội sắp thức. Và khi thành phố thức, nó sẽ phải chọn: tin hay không tin rằng dưới chân mình có gần năm nghìn người đang đợi cửa mở.

Linh nghe tĩnh điện và đợi. Nhưng lần này, đợi không giống đêm qua. Đêm qua cô đợi một mình trong phòng tối, với hai laptop và một bộ đàm. Sáng nay, cô đợi cùng hàng triệu người đang đọc, đang hỏi, đang tìm đến ga gần nhất và chụp ảnh cửa thép.

Cô không còn là người duy nhất biết. Và đó chính xác là điều cô muốn.

Ch.83/91
2.556 từ